Sao Chép
Đó là một chiếc đệm tua rua, phần ruột ở giữa căng phồng, nhô cao.
Họa tiết thêu bề mặt, khi da thịt chạm , thể cảm nhận rõ ràng những đường vân nổi lên.
Giống như những vẽ tranh đây, Ôn Đồng tách hai chân , quỳ lên đó, phần ruột căng phồng ở giữa nâng đỡ , khiến hai chân tự nhiên trượt xuống từ phần đệm phẳng.
Một chùm ánh sáng từ đỉnh đầu chiếu xuống, mái tóc trở thành màu vàng óng, làn da càng thêm trắng mịn như ngọc, gò má phớt một màu hồng nhạt.
Được bao bọc bởi núi rừng, cửa và cửa sổ đều đóng , yên tĩnh đến mức màng nhĩ ong ong, một gian thích hợp nhất để sáng tác.
Mọi thứ dường như bình thường, chỉ hàng mi chớp ngừng để lộ sự hổ của Ôn Đồng.
Bối cảnh khác, công cụ cũng khác, nhưng cốt lõi của sự việc vẫn giống .
Ôn Đồng theo các bước vẽ tranh của , mở hộp bút, chọn bút, định vị điểm.
Sao chép tranh của khác, cần tự tưởng tượng sáng tạo, chỉ cần thỉnh thoảng bức tranh gốc để đối chiếu.
Thế nhưng,
Ôn Đồng nắm chặt bút vẽ, cần chuẩn tâm lý đầy đủ mới dám ngẩng đầu, liếc nhanh một cái tiếp tục tờ giấy trắng mặt.
Trong căn phòng trở nên oi bức, Ôn Đồng gần như cầm nổi bút vẽ.
“Nóng ?” Phó Minh Nghĩa hỏi.
Hắn chiếc ghế đơn phía Ôn Đồng, chiếc ghế vốn chuẩn cho Ôn Đồng, nhưng vì Ôn Đồng cần, nên .
Vị trí thể rõ thứ của Ôn Đồng.
Có thể thấy trán Ôn Đồng rịn mồ hôi, cũng thể thấy dáng vẻ hổ tột cùng của .
Bờ vai Ôn Đồng khẽ run lên, lắc đầu.
“Vậy thì tiếp tục vẽ .”
“Chú, chú…” Ôn Đồng do dự gọi .
“Cần gì ?”
Ôn Đồng hổ nên lời, “Không gì, gì…”
Trước tiên vẽ đường nét đại khái, khung xương rộng hơn của đàn ông.
‘Người phụ nữ’, Ôn Đồng chắc cô là phụ nữ , khung xương mềm mại hơn.
Sau đó là tư thế, đàn ông ghế, một cánh tay thoải mái đặt tay vịn, cánh tay còn và chân của ‘ phụ nữ’ chồng lên …
Bờ vai Ôn Đồng run lên.
Hoàn thành phần đơn giản , mới giải quyết phần khó, đây là phương pháp áp dụng cho cả việc giải bài tập và vẽ tranh.
Ôn Đồng c.ắ.n chặt môi để vẽ tư thế của ‘ phụ nữ’.
Ngồi đùi đàn ông, lớp áo choàng tầng tầng lớp lớp vén lên, để lộ bắp chân trần, lên nữa…
Bút vẽ dừng ở đó, Ôn Đồng đỏ mặt, chịu vẽ tiếp, chuyển sang vẽ phần .
Cổ áo lỏng lẻo, tóc mai cũng rối, từng lọn từng lọn rơi ngực…
Bắt đầu điền chi tiết.
Vẽ hành động của đàn ông đối với phụ nữ.
Hôn.
Tùng Tùng sẽ hôn , gia gia cũng sẽ hôn má , phim ảnh cũng sẽ thấy, đây là chuyện gì to tát, Ôn Đồng đỏ mặt nghĩ, nhưng tay càng lúc càng run.
Lưỡi như hai con rắn quấn , nước bọt từng sợi từng sợi rơi xuống.
Bốn cánh môi đỏ mọng như dính , phần thịt môi căng mọng ép dẹt.
Đôi mắt híp , vẻ mặt hưởng thụ…
Trong gian kín, chỉ cần nghĩ đến việc đang vẽ những thứ sự giám sát của đàn ông, Ôn Đồng liền như lò lửa nướng, nóng rực.
Phần cũng vì quỳ lâu mà bắt đầu khó chịu, run rẩy thẳng dậy, để tách khỏi chiếc đệm.
Cảm giác tê mỏi ở chân khiến quỳ xuống, phần ruột căng phồng va , cuối cùng ép chặt chiếc đệm.
“…” Ôn Đồng hít một , chóp mũi cũng đỏ bừng rịn mồ hôi.
Nghỉ một lát, Ôn Đồng tiếp tục vẽ đôi môi thể tách rời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-22.html.]
Trong đầu bắt đầu hiện lên những hình ảnh đúng lúc…
Một căn phòng tối tăm như ở đây, đỡ eo .
Cũng là một nụ hôn như .
Miệng bao bọc trong một vật chứa mềm mại.
Không ngừng mân mê mút , chui sâu miệng , cổ họng lấp đầy.
Chiếc đệm căng phồng từ lúc nào kẹp chặt giữa hai chân, vì quá căng phồng mà tách khe chân .
Có tính đàn hồi, theo sự run rẩy của mà rung động, cọ xát nhẹ nhàng.
Cảm giác tê dại lan khắp phần .
Mồ hôi từng giọt từng giọt lăn dài trán Ôn Đồng, Ôn Đồng hoảng hốt ngăn chặn những suy nghĩ lung tung của .
“Chân tê ?”
Phó Minh Nghĩa Ôn Đồng đỏ mặt, cứng đờ ở đó.
Bờ vai Ôn Đồng co , “Không , ạ.”
“Ngồi lên đây .” Phó Minh Nghĩa : “Tư thế đó thoải mái ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Đứng dậy, dậy là .”
Ôn Đồng chậm rãi dậy, chân duỗi , nhưng tê hơn, như vô con kiến đang bò chân.
Loạng choạng lùi một bước, vấp chiếc đệm, sượt qua ghế ngã thẳng xuống đất.
Phó Minh Nghĩa ôm eo đỡ dậy, để đùi .
“Xin , xin , em cố ý…”
Thân hình nhỏ bé của Ôn Đồng khẽ run, chân chạm đất định dậy, liều mạng xin .
Cậu sợ hiểu lầm, là cố ý lên .
“Chân tê đến mức sắp ngã ,” Phó Minh Nghĩa ấn eo , “cứ như vẽ .”
“Vốn dĩ chú nên dậy, nhường chỗ cho em, nhưng,” Phó Minh Nghĩa vươn tay lấy bút vẽ phía , mặt bên sượt qua tai Ôn Đồng.
Như lông vũ lướt qua, Ôn Đồng run lên.
Sau khi lấy bút vẽ, Phó Minh Nghĩa tiếp tục : “Chân chú thoải mái, em phiền nếu chú cùng em chứ.”
Hơi thở khi chuyện ở ngay tai Ôn Đồng, ấm áp và ngứa ngáy.
Ôn Đồng rùng , né tránh.
“Chú, em, chân em tê nữa, thể dậy…”
“Vậy thì để chú dậy .” Phó Minh Nghĩa véo chân , “Em giúp chú làm việc, lý nào để em .”
Ôn Đồng bắt đầu cảm thấy áy náy, “Như , như cũng .”
Phó Minh Nghĩa đặt bút vẽ tay , tiếp tục .
“Cục cưng, thì vẽ tiếp .”
“Trời tối , vẽ xong bức , chúng thể nhanh chóng về.”
Lượng từ mà Phó Minh Nghĩa sử dụng khiến Ôn Đồng chút tuyệt vọng, vì những bức tranh như chỉ một, mà là một bộ liên .
Phó Minh Nghĩa với , đây là thứ quý giá, nên mới giúp chép.
Vì báo đáp , nên mới cứng đầu đồng ý.
những chỗ còn , nơi tay đàn ông chạm … trong cơ thể như một bộ cảm biến ngừng rung động, khiến tay cầm bút của cứ rung nhẹ, ngay cả những đường nét cơ bản nhất cũng vẽ .
Gương mặt mỏng manh của đỏ bừng, thử mấy , đều hổ vẽ một nét nào.
Và điều khiến khó xử hơn là, đang đùi Phó Minh Nghĩa, giống hệt như trong tranh.
“Sao ?” Phó Minh Nghĩa khẽ , “Mặt em đỏ quá, sốt ?”
Có thể cảm nhận lồng n.g.ự.c rung động, quá gần, cách quá gần.
“Chú, chú, em vẽ nữa.”
“Em về nhà, về nhà …” Giọng Ôn Đồng tiếng , như dồn đường cùng.
“Sao vẽ chứ?” Phó Minh Nghĩa nắm lấy cổ tay run rẩy của , “Không nhớ chuyện xảy ở khách sạn ?”
“Rõ ràng chúng cùng làm .”