Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-04-29 07:47:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn trời hôm nay là thời tiết chẳng lành. Lúc Liễu Ngọc Đường đến gặp Cung Thừa trời đầy mây đen, giờ phút rời khỏi An Thanh công quán, gió âm u càng thổi tới từng hồi. Xem chừng chẳng bao lâu nữa một cơn mưa lớn sẽ trút xuống. Liễu Ngọc Đường của công quán đưa ngoài, địa chỉ y báo dĩ nhiên là tư thục của .
Vừa bước xuống xe, chẳng rõ nhớ tới chuyện gì, mặt Liễu Ngọc Đường bỗng hiện lên một nụ ý vị. Y đàn ông ở ghế lái, nhẹ nhàng buông một câu: “Thay gửi lời hỏi thăm Tam gia.”
Đối diện với gương mặt tươi rạng rỡ , dù đôi bên vốn ở thế đối đầu, gã tài xế cũng chẳng thể làm ngơ, chỉ đành một tiếng nổ máy xe trở về.
Liễu Ngọc Đường xoay tư thục. Lúc học sinh vẫn còn đang trong giờ học, ánh mắt y khẽ lướt qua những khung cửa sổ. Vài học sinh tan tiết thấy Liễu Ngọc Đường liền thiết gọi một tiếng “Liễu ”, cung kính cúi chào. Liễu Ngọc Đường đều mỉm đáp lễ từng một.
Có vài học sinh tranh thủ cơ hội tiến gần hỏi bài, y giảng giải thêm. Liễu Ngọc Đường cũng kiên nhẫn chỉ bảo. Sau khi xong, đám học sinh đắc ý thêm vài câu chuyện phiếm mới chào tạm biệt thầy giáo ở ngã rẽ chỗ hòn non bộ.
Trong lúc giao lưu với học trò, nụ mặt y mềm mại hơn hẳn, còn vẻ rực rỡ sắc sảo như lúc mới xuống xe. Thế nhưng, khi khuất dãy phòng học, từ xa thấy một đang đợi hiên hành lang, nụ mặt y lập tức thu liễm . Chẳng còn chút dấu vết của sự nhu hòa thiết. Cái vẻ mặt biến đổi nhanh đến chóng mặt nếu để Cung Thừa thấy, chắc chắn sẽ gào lên rằng cái gã Liễu Ngọc Đường lật mặt còn nhanh hơn lật sách, thật đáng sợ vô cùng.
Khi Liễu Ngọc Đường lạnh mặt, y giống với lúc ở bên cạnh Cung Thừa. Sắc mặt y lạnh lùng, ánh mắt thanh lãnh đến thấu xương, khiến vô thức nảy sinh cảm giác kính sợ và giữ kẽ. Thấy đàn ông xuất hiện hiên, Liễu Ngọc Đường hề ngạc nhiên, tiến gần hỏi thẳng: “Hôm nay tìm việc gì?”
Người đàn ông mặc tây trang đen cạnh y, bước theo chân Liễu Ngọc Đường sâu phía trong hành lang. Gió lạnh ập tới mang theo nước ẩm ướt, gã hạ thấp giọng : “Bên sắp tay với Cung Thừa.”
Giọng điệu Liễu Ngọc Đường vẫn đổi, vẫn là vẻ lãnh đạm như băng: “Ra tay thế nào?”
Thần thái và ngữ điệu của y bình thản đến lạ lùng, dĩ nhiên đây mới chính là bản tính thật sự của y. Cái vẻ mềm mỏng lộ ngoài chẳng qua chỉ là một lớp ngụy trang khéo léo. Sự đạm nhiên lạnh lẽo mới là thứ thấu tận xương tủy, là con thật của y.
Hai bước một gian phòng nhỏ hẻo lánh và yên tĩnh. Người đàn ông thuận tay đóng cửa , lúc thì Liễu Ngọc Đường chắp tay tượng Phật. Dáng lưng y thẳng tắp, thanh tú, toát lên phong thái của một kẻ bề đang nắm giữ quyền lực.
Người nọ cung kính báo cáo: “Bên lấy tin từ , rằng trong tay Cung Thừa một bản sơ đồ kho vũ khí. Số vũ khí giấu , một nửa là để chi viện cho chính phủ nước Thừa, một nửa để cho bản . Nghe kho s.ú.n.g đạn đó hề nhỏ, bọn chúng bắt đầu hoảng hốt, chiếm đoạt bản đồ từ tay Cung Thừa để cướp sạch hàng đó.”
Trong gian tĩnh mịch, bỗng vang lên một tiếng lạnh của Liễu Ngọc Đường. Y vẫn đó, ánh nắng lờ mờ xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ. Ánh nến trong phòng yếu ớt, chỉ đủ để hắt bóng lên hình y, càng tăng thêm vài phần thánh khiết, ôn hòa giả tạo. Y rút mấy nén nhang, ngón tay thon dài kẹp lấy trầm hương, đưa sát ngọn nến. Tức thì, từng làn khói trắng bắt đầu quẩn quanh, đốm lửa đỏ hiện lên trong bóng tối. Liễu Ngọc Đường hỏi: “Bọn chúng dùng cách gì?”
“Cung Thừa bao nhiêu năm nay đàn bà. Bọn chúng đưa một nữ nhân qua đó.”
Liễu Ngọc Đường cầm nén trầm hương thắp giữa những đầu ngón tay, y hỏi: “Bọn chúng tại bấy lâu nay Cung Thừa phụ nữ bên cạnh ?”
“Chuyện dĩ nhiên là . Ngay cả chúng cũng rõ. Ngoại giới đồn rằng cơ thể Cung Thừa e là bệnh kín gì đó.”
Liễu Ngọc Đường cúi , cầm nhang vái lạy. Sống lưng y vẫn thẳng, nhưng thái độ vô cùng thành kính. Tư thế càng làm lộ vẻ phong nhã của y. Trong lúc bái Phật y lời nào, từng cái lạy đều như chứa đựng tâm can. Làn khói trầm lan tỏa khắp căn phòng, ánh sáng lờ mờ phủ lên y, chỉ còn vẻ cao ngạo và lãnh đạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-8.html.]
Y thẳng dậy, cắm nhang lư hương, chậm rãi : “Nếu đồn bệnh kín, còn phái nữ nhân qua đó làm gì?”
“Nói là tối nay sẽ nhân tiện thử luôn xem Cung Thừa rốt cuộc bệnh thật . Những việc khác đợi tối nay mới hạ quyết định .”
Nghe đến đây, Liễu Ngọc Đường thong thả xoay . Lúc gương mặt y mới lộ rõ. Vẻ mềm mỏng ôn nhu biến mất dấu vết, đó là một sự lạnh lùng từng thấy. Dường như y coi khinh thứ đời, chẳng gì đủ sức khiến y bận tâm. Thế nhưng lúc , thấy thông tin , Liễu Ngọc Đường lộ một chút hứng thú, y nhàn nhạt lặp mốc thời gian từ miệng đàn ông : “Tối nay?”
“Tối nay?”
Cung Thừa kinh ngạc thốt lên. Nghe tin Bạch Dật mang về, càng yên.
Lúc còn đang bực bội lật lật mấy quyển tạp chí một cách ác ý, thì giờ đây, Cung Thừa hận thể lập tức bay khỏi An Thanh công quán ngay tức khắc. dĩ nhiên là bay , chỉ thể dậy, nóng nảy tới lui trong phòng. Hắn đang suy nghĩ tại sự việc chuyển biến thành thế , thì Bạch Dật tiếp:
“Những kẻ khác đều cho rằng Tam gia đại thế mất, chỉ thấy hiện tại Liễu Ngọc Đường đang uy thế hơn. Hơn nữa Liễu Ngọc Đường làm ăn kinh doanh để chia chác tiền bạc với bọn chúng, nên bọn chúng mới sang lấy lòng bên .”
“Chó má!” Cung Thừa giận dữ quát: “Liễu Ngọc Đường làm kinh doanh, thì bọn chúng lấy tiền mà húp?”
Bạch Dật tiếp tục: “Chắc là bọn chúng thấy Tam gia chia hoa hồng vẫn còn quá ít. Biết hiện tại Liễu Ngọc Đường đang lên, nên chúng cố ý chọc tức ngài, ép ngài tăng thêm phần trăm. Hơn nữa, học trò của Liễu Ngọc Đường cũng nhiều kẻ thế tầm thường, sẽ tiếp quản sản nghiệp gia đình, sản nghiệp đó cộng đối chọi với Tam gia cũng chẳng kém cạnh là bao. Ngoài , hình như kẻ đ.â.m thóc chọc gạo, thuyết phục đám đó về phía Liễu Ngọc Đường. Thậm chí bên ngoài còn thêu dệt chuyện ngài với chính phủ nước Thừa xích mích cực kỳ thuyết phục, đồn rằng Liễu Ngọc Đường sắp tiếp xúc với chính phủ.”
Liễu Ngọc Đường.
Liễu Ngọc Đường.
Lại là Liễu Ngọc Đường.
Cung Thừa cứ thấy cái tên là tới lui nhanh hơn, chứng tỏ đang cực kỳ nôn nóng và bất an. Miệng lầm bầm cái tên Liễu Ngọc Đường, chẳng rõ lọt tai những lời Bạch Dật . Có một điều Cung Thừa cực kỳ rõ ràng: Hắn sắp Liễu Ngọc Đường làm cho tức c.h.ế.t .
Cuối cùng, Cung Thừa dừng bước. Hắn sừng sững, ánh hoàng hôn âm u hắt lên hình , những cơn gió lạnh chút nhu hòa thổi mạnh mặt. Sắc mặt Cung Thừa bỗng trở nên trầm tĩnh lạ thường, còn thấy vẻ nóng nảy lúc nãy. Ánh mắt tĩnh lặng gợn sóng, dường như đang toan tính điều gì. Một lúc lâu , hỏi: “Cậu chắc chắn lão già Tần Ngũ tối nay ở vũ trường uống rượu chứ?”
Bạch Dật dường như đoán Cung Thừa định làm gì, bèn khuyên: “Tam gia, nếu ngài định gặp Tần Ngũ thì suy nghĩ cho kỹ. Chuyện xảy đúng lúc , rõ ràng là ép ngài khỏi cửa.” Thấy Cung Thừa bước thẳng trong, Bạch Dật cũng vội vàng theo .
Cung Thừa nội thất, cầm khẩu s.ú.n.g trong ngăn kéo lên. Ánh đèn từ cao đổ xuống bao phủ gương mặt trong bóng tối mịt mùng. Một nụ lãnh lệ và âm hiểm hiện lên môi .
Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve báng súng, chậm rãi : “Muốn tay với thì lẻn đây từ tám đời , tay với kẻ đang rúc trong mai rùa như dễ ợt. Gần đây chắc chắn bọn chúng điều gì đó kiêng dè nên dám động thủ ngay. Bây giờ nước đến chân, mà ngoài xem thử thì thật với cái đại cục mà bọn chúng bày . Để xem thử, rốt cuộc là thứ gì đang đợi ở bên ngoài.”