Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:27:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy hôm qua Liễu Ngọc Đường mệt mỏi đến mức ngủ , nhưng đến ngày thứ hai, tỉnh đầu tiên vẫn là y. Lúc trời còn sớm, Liễu Ngọc Đường cũng vội nhúc nhích, chỉ yên bên cạnh Cung Thừa, ngắm gương mặt khi ngủ vô cùng điềm tĩnh của . Khi Cung Thừa mơ màng tỉnh giấc, liền bắt gặp ánh mắt đang chăm chú của Liễu Ngọc Đường. Hắn khẽ lên hai tiếng, cánh tay vươn một vớt, liền ôm trọn y lòng. Cung Thừa hỏi y: “Sáng sớm chằm chằm làm gì thế?”
Liễu Ngọc Đường chỉ mà đáp. Cung Thừa khẽ hôn lên môi y một cái, chạm liền tách . Hai lười biếng ôm thêm một lát. Qua một lúc, Liễu Ngọc Đường mới hỏi: “Hôm qua ngài vội vã chạy ngoài như , là tưởng em xảy chuyện gì ?”
Cung Thừa Liễu Ngọc Đường thế nào cũng sẽ nhắc đến chuyện , cũng gì giấu giếm, liền đem chuyện hôm qua đơn giản kể một lượt: “Hôm qua ngoài một chuyến.” Dù cũng ngại chuyện vì tin tưởng y mới ngoài, liền né tránh chi tiết đó, chỉ bảo, “Ta cực kỳ cẩn thận cảnh giác, để cho ai phát hiện . Chỉ là lúc qua tiệm của thử một cái, vặn Mạnh Tiều cũng mặt ở đó. Ta chỉ gã hai cái, thế mà gã nhạy cảm phát giác ánh mắt của . Ta cứ tưởng gã phát hiện còn sống, thậm chí gã còn phái bám đuôi theo dõi . Ta vất vả lắm mới cắt đuôi bọn họ. Lúc trở về thấy thần sắc em nghiêm túc, bước chân vội vã, liền nghĩ Mạnh Tiều thật sự phát hiện vẫn còn sống, bắt em để tra hỏi . Ta đang đợi em trở về, thì thấy của Mạnh Tiều trực tiếp đưa em .”
Chỉ vài câu ngắn ngủi khái quát bộ sự việc, Liễu Ngọc Đường cũng hiểu Cung Thừa đang lo lắng điều gì, y liền hỏi: “Vì thế ngài liền nghĩ em là mà về ?”
Cung Thừa đầy xót thương khẽ hôn lên trán Liễu Ngọc Đường một cái, với y: “Ta rõ tên Mạnh Tiều là kẻ say mê cực hình nhất, chỉ lo gã sẽ đem những cực hình đó áp dụng lên em. Trong lòng vô cùng sợ hãi, sợ bản làm hỏng kế hoạch khác của em, chờ đợi một hồi lâu thực sự quá nóng lòng, mới nhịn mới tìm em. Thực xin , nên bước chân khỏi cửa, nếu như em vì sự lỗ mãng của mà xảy chuyện gì, thật sự làm nữa.”
Hắn giống như đang mớ, liên tục ngừng lời xin . Liễu Ngọc Đường đưa tay nhẹ nhàng che miệng Cung Thừa , với : “Ngài thật là ngốc. Nếu như Mạnh Tiều thực sự hoài nghi em, tất nhiên gã tìm cách thử thách em , chứ làm thể trực tiếp bắt em dùng hình khi bất kỳ bằng chứng nào, như chẳng sẽ làm tổn hại đến lòng tin của thuộc hạ trướng gã ? Huống hồ em đang gã quản lý dư luận xã hội và các vấn đề ở trường học, gã mới trở Cảng Thành vài ngày, điều gã mong nhất chính là danh tiếng của lên một chút, tất cả đều dựa em. Gã làm nỡ trực tiếp vứt bỏ dùng chứ? Em thì chẳng làm cả, ngược là ngài tự làm cho cuống cuồng lên suýt chút nữa phạm sai lầm.”
Mặc dù Liễu Ngọc Đường như , trong lòng Cung Thừa vẫn thực sự áy náy thôi. Hắn chôn đầu hõm vai Liễu Ngọc Đường, trầm mặc lời nào. Liễu Ngọc Đường đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Cung Thừa, tiếp tục : “Hôm qua vốn dĩ em chuyện với ngài. vặn Mạnh Tiều phái tới tìm, em liền vội vã ngay mà kịp cho ngài . Đêm qua lúc trở về, em vốn bàn bạc, chỉ là ngài thấy em liền trực tiếp nhào tới ôm cắn, còn náo loạn một trận lâu như , em thực sự quá mệt mỏi, đành để đến sáng nay mới .” Cung Thừa vẫn im lặng, một tay nắm lấy ngón tay thon dài của Liễu Ngọc Đường mà mân mê nghịch ngợm, một bên chăm chú lắng y .
Liễu Ngọc Đường tiếp: “Hôm qua nhận tin tức, bọn họ tính toán mấy ngày nữa sẽ âm thầm gặp mặt để thương nghị việc chia chác, nhằm ăn rỗi các sản nghiệp của ngài. Bọn họ bàn bạc một đối sách, đồng thời xác định đồng minh lúc đó. Chuyện tuy do Mạnh Tiều tổ chức, nhưng chắc chắn gã sẽ tham gia. Bên ngoài danh nghĩa là uống , nhưng thực chất là họp bàn. Bọn họ gửi thư mời cho vài vị m.á.u mặt, trong đó cả em nữa. Tờ thư mời qua thì thấy gì bất thường, nhưng thấy việc điểm kỳ quặc nên sai ngóng, mới bọn họ đang vạch kế hoạch . Cũng vì bản chia phần quá ít, bọn họ chỉ mời những nhân vật chút danh tiếng để liên kết hòng xé xác Tam gia . Hôm qua em vội vã trở về chính là báo cho ngài chuyện .”
Cung Thừa xong, trầm ngâm một lát : “Hôm qua thấy cửa hàng của vô cùng náo nhiệt. Ta còn thấy bọn họ la hét đòi trả tiền. Trong lòng lúc còn nghĩ, bản khi nào thiếu nợ khác mà trả, giờ cẩn thận nghĩ , hóa đây là trò hèn hạ chèn ép thanh thế của .”
“ . Em cẩn thận điều tra qua, mấy gia đình nghèo khổ rêu rao rằng nhà ngài trả tiền công, khiến cả nhà họ đủ ăn đủ mặc. Những công nhân khác thấy động tĩnh , tự nhiên cũng ùn ùn kéo đến đòi tiền. Chờ đến khi đòi một khoản tiền lớn thì bọn họ liền tản đến nữa. Cửa hàng của ngài công nhân, tiền, ngài dẫn đầu, thì còn thể chống đỡ mấy ngày đây?”
Cung Thừa nghiến răng nghiến lợi : “Thật là đê tiện, vô sỉ.” Hai hàm răng nghiến chặt kêu kèn kẹt, trong lòng nghẹn một cục tức, nắm đ.ấ.m siết chặt đến mức trắng bệch. Dáng vẻ rõ ràng là liều mạng đấu một trận sinh t.ử với những kẻ mới thôi.
Bàn tay Liễu Ngọc Đường khẽ nắm lấy nắm đ.ấ.m của Cung Thừa, ôn tồn tiếp: “Hiện tại thế cục đang vô cùng căng thẳng, ngài mặt, các băng nhóm lớn nhỏ ở Cảng Thành cũng đang tranh giành gay gắt. Những kẻ đây chọn cách ẩn giờ cũng đều ngoi đầu lên. Bọn họ tranh đoạt cửa hàng của ngài, tự nhiên sẽ cần đến tay đấm, liền tìm những kẻ đến để âm thầm giúp đỡ. Ngày hôm đó bọn họ cũng sẽ mặt. Em thấy thời cơ lúc đó là vặn nhất, dạo vết thương của ngài lành kha khá , ngài thể tùy ý hành động, chỉ cần cẩn thận một chút là . Hãy âm thầm thu xếp chỉnh đốn những việc bên phía đó, giở trò gì với bọn họ thì tùy ý ngài quyết định. Những gì cần thiết, tự nhiên sẽ em hỗ trợ. Chờ đến ngày gặp mặt , khi tất cả các nhân vật sừng sỏ đều tề tựu đông đủ, ngài đột ngột xuất hiện ở đó, chẳng sẽ dọa cho bọn họ sợ tới mức ba hồn bay mất bảy vía ? Đánh cho bọn họ một đòn bất ngờ kịp trở tay.”
Cung Thừa tưởng tượng viễn cảnh lúc đó bản sẽ uy phong lẫm liệt đến nhường nào, xong những lời của Liễu Ngọc Đường, lập tức bật ha hả : “Được, , . Ta đều theo em hết.” Nói , hôn lên môi Liễu Ngọc Đường. Liễu Ngọc Đường đưa tay che miệng , đôi mắt mang theo nét Cung Thừa, y khẽ mắng: “Sáng sớm , tỉnh dậy hôn, mau rửa mặt đ.á.n.h răng hãy chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-36.html.]
Hiện tại tâm tình Cung Thừa trở nên cực kỳ . Nghĩ chuyện đêm qua, trong lòng cũng thỏa mãn vô cùng. Hắn chỉ hận thể sáng nay tiếp tục một trận nữa, nhưng nghĩ đến việc nơi đó của Liễu Ngọc Đường thực sự vẫn còn đỏ tấy, nhớ tới phản ứng trúc trắc của y hôm qua giống hệt như đầu tiên .
Cung Thừa cũng làm y mệt mỏi thêm, thấy nụ của y lúc quá đỗi xinh , trực tiếp ôm lấy eo Liễu Ngọc Đường, bế thốc y lên từ giường. Liễu Ngọc Đường chút kinh ngạc, nhưng nhanh bật trở . Cung Thừa đùa: “Ta thấy đại khái là em ngay cả đường cũng nổi , để Tam gia bế em qua đó .”
Liễu Ngọc Đường mắng : “Ngài thật sự coi là cái máy dập bằng kim cương đấy , làm như thể biến em thành tàn tật bằng?”
Cung Thừa bế Liễu Ngọc Đường phòng tắm, : “Thế hôm qua ai cứ khăng khăng kêu là chịu nổi chứ?” Nói đến đây, bỗng nhiên rộ lên, “Vậy ý em thế là hôm nay bình phục , thể tiếp tục hưởng thụ một chút đúng ?” Trong lúc chuyện thì hai đến phòng tắm, khi đặt Liễu Ngọc Đường xuống, trực tiếp ép y tựa chiếc bàn gỗ nhỏ.
Hắn dùng tay ấn lên sống lưng của Liễu Ngọc Đường, khiến y chỉ thể sấp chiếc bàn thấp, cặp m.ô.n.g vểnh cao lên. Cảm nhận Cung Thừa quả thực đang cởi quần của , Liễu Ngọc Đường vội vàng giữ lấy tay : “Hôm nay còn bao nhiêu việc bận rộn, ngài cứ náo loạn thế thì khi nào em mới ngoài ?”
Cung Thừa mặc kệ, lột quần của Liễu Ngọc Đường xuống phát mạnh một cái lên m.ô.n.g y. Da thịt nơi của y quả thực vô cùng non mịn, dù dùng bao nhiêu lực mà đ.á.n.h một chưởng, da nhanh chóng hiện lên một mảng hồng triều. Liễu Ngọc Đường cũng hành động đột ngột làm cho cả run lên, kìm mà nghẹn ngào phát một tiếng rên rỉ khẽ. Y cứ tưởng Cung Thừa thực sự điểm dừng mà định đòi hỏi tiếp.
Liễu Ngọc Đường thực chất cũng là đầu cảm nhận sự thú vị của chuyện . Tuy rằng lúc bắt đầu quả thực chút vất vả cực nhọc, nhưng Cung Thừa vô cùng yêu thương y, hề nôn nóng mà kiên nhẫn để y thích ứng dần dần, nhờ thế y mới chậm rãi tìm khoái cảm. Ở vị trí bên , y cảm nhận vài phần khoan khoái dâng trào. Y dù cũng mới chỉ hai mươi tư tuổi, vẫn còn trẻ trung khỏe mạnh, mà Cung Thừa ngày đêm mong nhớ rốt cuộc cũng ôm lòng, trong lòng y thực sự vô cùng vui vẻ. Đêm qua náo loạn một trận, nơi đầu tiên tiếp nhận quả thực chút chịu nổi, nhưng hôm nay hơn nhiều . Y chung quy cũng là nếm trái ngọt liền chút quyến luyến, nghĩ bụng nếu như làm nhanh một chút thì chắc cũng trễ nải giờ giấc. Bị ấn sấp ở chỗ , y thế mà cũng bắt đầu dấy lên sự mong đợi. Chỉ là ngờ tới, Cung Thừa chỉ cúi đầu xuống, khẽ c.ắ.n một cái lên nơi da thịt đ.á.n.h đến đỏ ửng ban nãy, c.ắ.n xong một cái liền làm gì thêm nữa, lập tức giúp y kéo quần lên đỡ y dậy.
Có lẽ thấy vẻ mặt ngơ ngác mờ mịt của Liễu Ngọc Đường, Cung Thừa trêu: “Sao thế, em cũng ?” Hắn véo nhẹ eo Liễu Ngọc Đường một cái, “Em xem chính bận rộn vội vàng như thế, thể chậm rãi thưởng thức thì còn ý nghĩa gì chứ. Vẫn là nên từ từ thì hơn, đỡ làm em thương.”
Liễu Ngọc Đường gạt tay Cung Thừa , với : “Ngài còn mặt dày mà thế ? Lúc dùng lực mạnh như , suýt chút nữa là mạng của em .”
Cung Thừa rướn gần, mật cọ cọ mũi mũi y.
“Ta chỉ vì quá thích em, thực sự kìm chế nổi mà thôi.”
Liễu Ngọc Đường vươn tay nhéo nhéo mũi Cung Thừa, : “Em thì nhớ kỹ chuyện đấy, mà ngài kêu đau thì em cũng quyết buông tha cho ngài . Nhất định khiến ngài cũng làm cho đỏ bừng lên như mới chịu.”
Cứ hễ nhắc đến chuyện Cung Thừa lâm trận khiếp đảm đêm qua, liền im bặt dám ho một tiếng. Hắn ngượng ngùng sờ sờ mũi. Nghĩ đến việc Liễu Ngọc Đường thế mà thể ngậm lấy thứ đó của ... Hắn chỉ nhớ rõ những gì thấy, nơi hẹp khít như thế của y, làm thể chứa nổi một thứ to lớn đến cơ chứ. Hắn cảm thấy Liễu Ngọc Đường quả thật quá lợi hại, điểm bản quả thực bằng , chỉ cần nghĩ đến thôi thấy chút e dè sợ hãi—— Hắn sang Liễu Ngọc Đường, thấy y đang cúi đầu rửa mặt, gương mặt xinh còn vương những giọt nước tinh khiết, Cung Thừa cảm giác y trông giống như một đóa hoa bách hợp đẫm nước mưa, đẽ vô cùng, liền kiềm sáp gần hôn một cái lên bên má còn ướt rượt của y.
Liễu Ngọc Đường đang rửa mặt nên tạm thời mở mắt , nhưng y vẫn nương theo cảm giác mà rướn tới, đặt một nụ hôn lên môi Cung Thừa. Cung Thừa khẽ nâng mặt Liễu Ngọc Đường lên, hôn xong liền giúp y lau mặt sạch sẽ. Nhìn dáng vẻ nhắm nghiền mắt, ngoan ngoãn để mặc cho lau mặt của y, trong lòng dâng lên niềm yêu thích khôn cùng. Hắn thầm nghĩ ngay cả Liễu Ngọc Đường còn chẳng sợ, thì bản gì sợ chứ, chuyện lẽ nào chịu thua y ? Nghĩ như , lực đạo tay càng thêm phần dịu dàng, mềm mại hơn.