Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-05-06 14:35:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rốt cuộc hôm nay nhờ Liễu Ngọc Đường chủ động khai thông, Cung Thừa mới chuyện bao nhiêu thú vị. Ban đầu vì e ngại Liễu Ngọc Đường khó chịu, dám cử động mạnh, đành để y tự thích ứng . Bất chấp quá trình thích ứng quả thực chậm hơn nhiều, cứ tiến một chút, lui một chút.
Trong trí óc Cung Thừa dường như càng lúc càng thể phác họa rõ ràng thứ, càng thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể cùng sự ẩm ướt, nóng bỏng của Liễu Ngọc Đường. Điều chỉ khiến đầu óc Cung Thừa căng phồng lên vì đau đớn. Hắn chỉ hung hăng ghìm chặt lấy Liễu Ngọc Đường để tùy ý chiếm đoạt. Thế nhưng thấy Liễu Ngọc Đường thực sự đang cố hết sức chịu đựng, chân mày vẫn luôn cau chặt, giọng cũng đè nén đến mức khàn đặc, đành nhẫn nhịn một lúc lâu. Cho đến khi cảm thấy còn khó khăn như nữa, đợi Liễu Ngọc Đường kịp vững, hai tay Cung Thừa trực tiếp siết chặt lấy vòng eo của y, giúp y lập tức xuống.
Lần trực tiếp khiến Liễu Ngọc Đường một nữa căng cứng. Y như thể phát một tiếng rên rỉ từ sâu trong cổ họng. Cung Thừa cũng dám tùy tiện làm bậy, chỉ ngơ ngác y. Đầu Liễu Ngọc Đường lúc cúi gục xuống vai Cung Thừa, thể rõ sắc mặt của y .
Chỉ thấy vành tai giấu mái tóc rối của Liễu Ngọc Đường đỏ bừng lên một mảng rực rỡ, Cung Thừa liền nhịn ghé sát hôn lên tai y. Bên , Liễu Ngọc Đường mới run rẩy : “Vào một chút như động đậy, ngài đ.â.m c.h.ế.t em ở chỗ luôn ?”
Cung Thừa y thế thì liền hiểu ngay ý tứ, nhưng vì sợ Liễu Ngọc Đường đau dữ dội, ban đầu vẫn dám lỗ mãng, chỉ thể nhẹ nhàng, chậm rãi dỗ dành. Qua một lúc, Liễu Ngọc Đường đang thở hổn hển vai Cung Thừa lên tiếng: “Chậm chạp như , Tam gia đang bắt chước các cụ già tản bộ đường đấy ?” Nghe giọng điệu của y vẫn còn tràn đầy khí thế, lời cũng chút lưu tình, thấy gương mặt trắng như bạch ngọc của y phủ đầy sắc hồng xuân tình, Cung Thừa làm thể nhẫn nhịn nữa. Sự cọ xát chậm chạp khiến đầu óc nghẹn đến mức sắp nổ tung, giờ những lời của Liễu Ngọc Đường, Cung Thừa trực tiếp nâng mặt y lên, hung mãnh hôn tới tấp.
Lần quả thật dữ dội hơn sự chậm rãi ban nãy nhiều. Hắn trực tiếp ngậm chặt lấy môi lưỡi của Liễu Ngọc Đường, như thể nuốt chửng lấy y . Động tĩnh tạo cũng hề nhỏ, khiến Liễu Ngọc Đường cách nào né tránh nổi bờ môi của Cung Thừa. Từ đó, những âm thanh vụn vặt, đứt quãng mới thể khe khẽ thoát từ khuôn miệng của Liễu Ngọc Đường.
Cung Thừa trực tiếp đè Liễu Ngọc Đường . Tư thế lẽ dễ chịu hơn tư thế lúc nãy, Liễu Ngọc Đường ở đó, hàng chân mày đang nhíu chặt cũng giãn một chút. Cung Thừa hỏi y: “Đã khó chịu như , em bảo với ?”
Hắn thì , nhưng động tác vẫn từng dừng . Liễu Ngọc Đường điều hòa nhịp thở một lúc mới đứt quãng đáp lời: “Ngài … cho em… cơ hội nào để chuyện …” Chưa dứt câu, Cung Thừa quả nhiên hôn tới, nuốt chửng những lời còn của Liễu Ngọc Đường. thật là cho y lấy một cơ hội để mở miệng.
Khi nhận Liễu Ngọc Đường cũng bắt đầu cảm thấy chút dư vị thích thú, Cung Thừa còn cẩn trọng, rụt rè nữa mà trở nên lỗ mãng vô cùng, dùng sức lực lớn để tiến tới, tựa như đang đ.á.n.h . Hai cứ như thế hôn gặm nhấm suốt một hồi lâu mà chịu dừng . Cung Thừa liên tục tiến công mạnh mẽ chút kiêng dè, rốt cuộc Liễu Ngọc Đường cũng phần chống đỡ nổi. Bị nụ hôn đoạt lấy thở như , y xụi lơ đó, tùy ý để Cung Thừa làm gì thì làm.
Trước đó cả hai đều ướt mưa nên còn cảm thấy chút ẩm ướt và lạnh lẽo, giờ đây quấn quýt bên một lúc lâu, cả sớm nóng bừng, sự ẩm ướt cơ thể còn là thứ nước mưa lúc đầu nữa. Cung Thừa nhão nhão dính dính sáp gần, liên tục gọi y: “Ngọc Đường, Ngọc Đường…” Tiếng gọi khẽ khàng chứa chan đầy tình ý. Trong lòng Liễu Ngọc Đường cũng vô cùng vui sướng, để mặc cho tựa hõm vai cọ qua cọ .
Trên hai mồ hôi vã như tắm, nhớp nháp đầy chất dịch. Cung Thừa vẫn thỏa mãn mà ghé bên cạnh Liễu Ngọc Đường, chống đầu y đang nghỉ ngơi. Cung Thừa hì hì : “Ái chà, hóa chuyện thú vị đến thế. Thảo nào hằng ngày thấy mấy gã lúc nào cũng mỹ nữ vây quanh.”
Liễu Ngọc Đường khẽ nâng đôi mắt mỏi mệt lên , lười biếng : “Thế giờ ngài thấy thú vị , cũng tìm mỹ nữ vây quanh ?”
Cung Thừa tiến gần hôn một cái lên môi Liễu Ngọc Đường, : “Ai thể bằng em chứ. Lần đầu tiên chân chính thấy em, thấy vô cùng .”
Trên mặt Liễu Ngọc Đường hiện lên một nét : “Thế lúc đó ngài hung dữ với em như ?”
Cung Thừa giống như một cô vợ nhỏ, dùng ngón tay vẽ những vòng tròn xoắn ốc n.g.ự.c Liễu Ngọc Đường: “Ai bảo lúc đó em quá đáng quá làm chi. Đánh ở trang của , còn ăn ngạo mạn mặt nữa. Lúc trong lòng ghét em vô cùng. mà bây giờ thì khác nha, thích em vô cùng, thích đến chịu nổi.”
Liễu Ngọc Đường đưa tay nắm lấy bàn tay đang làm loạn của Cung Thừa, khẽ : “Cả đầy cơ bắp và vết sẹo thế mà làm vẻ tiểu kiều thê, ngài ngượng ?” Nói đoạn, y nắm lấy ngón tay Cung Thừa, khẽ xoa nhẹ lên đầu ngón tay vài cái.
Cung Thừa tùy ý để y nắm tay, tiếp tục : “Em còn mặt dày hơn chứ, nãy còn với bao nhiêu lời âu yếm ngọt ngào. Ta làm so với em.”
“Nhớ rõ như ?”
“Tất nhiên , những lời em từng với đây, đều nhớ kỹ.”
“Ồ? Vậy từ sớm đây ngài thích em ?”
“Em đừng mà tự luyến như thế, ban đầu rõ ràng em luôn chọc tức điên lên.”
“Em phủ nhận, nhưng thích thì vẫn là thích thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-35.html.]
“Cái tên Liễu Ngọc Đường nhà em thật là…” Cung Thừa bật ngớt, rướn đè lên Liễu Ngọc Đường, “ là da mặt quá dày.”
Hai đều đẫm mồ hôi, cứ thế ôm chặt lấy . Qua cơn cuồng nhiệt ban nãy, cảm giác nhớp nháp bắt đầu khó chịu. Liễu Ngọc Đường với Cung Thừa đang đè lên : “Ngài cứ đè lên em thế , bộ thật sự tính dừng ?”
Cung Thừa đáp: “Em mà còn trêu chọc nữa là dừng thật đấy. Em cũng thể lực của thế nào mà.”
Liễu Ngọc Đường : “Trước đây ngài bạn đời, em còn tưởng ngài tật gì cơ đấy. Vừa thử qua mới , quả thực là sinh long hoạt hổ.” Thấy Cung Thừa trợn tròn mắt định cãi lý, Liễu Ngọc Đường bồi thêm một câu: “Mau dậy tắm , đừng đè lên em nữa.” Câu chặn những lời định tiếp theo của Cung Thừa.
Thế là hai chân trần phòng tắm. Nơi vốn chỉ một Liễu Ngọc Đường ở, hai nam nhân to lớn bên trong quả thực vô cùng chật chội. Cung Thừa lầm bầm oán trách: “Nếu vì công quán của nổ tung, thì chỗ của rộng rãi hơn nơi nhiều.”
“Ngài là đang chê cái miếu đổ nát của em chứa nổi tôn đại Phật là Tam gia đấy phỏng?” Liễu Ngọc Đường múc một gáo nước dội thẳng lên đầu Cung Thừa. Cung Thừa giật một cái, xoay lập tức tóm lấy Liễu Ngọc Đường. Liễu Ngọc Đường vốn ở ngay phía , vươn tay ôm trọn lấy vòng eo gầy nhưng săn chắc của y.
Vừa ôm lấy eo y, liền nhớ cảm giác nắm giữ vòng eo lúc nãy… Liễu Ngọc Đường múc thêm một gáo nước dội lên Cung Thừa, : “Sao nổi lửa nữa ? Ngài em đổi nước lạnh cho tỉnh , là em lôi ngài ngoài mưa xối thêm một trận nữa?”
Cung Thừa rướn tới hôn lên môi Liễu Ngọc Đường. Liễu Ngọc Đường né tránh, giữ lấy hai bàn tay đang ôm eo của , : “Vẫn còn đau lắm, để em nghỉ ngơi một chút.”
Cung Thừa giữ chặt eo Liễu Ngọc Đường, nhẹ nhàng xoa bóp, thấp giọng hỏi: “Có thương ? Để xem thử?”
Liễu Ngọc Đường mắng : “Nhìn cái bộ dạng lưu manh của ngài kìa.”
Nói là chỉ tắm rửa sạch sẽ, nhưng vì phòng tắm quá mức chật chội, hai tắm một lát rốt cuộc ôm hôn lấy . Lần Cung Thừa ép Liễu Ngọc Đường lên bức tường. Bức tường vốn dĩ lạnh lẽo, nhưng nụ hôn mãnh liệt của Cung Thừa, cơ thể y ngừng nóng lên, cảm giác nóng lạnh luân phiên nhất thời càng khó lòng chịu đựng. Sức lực Cung Thừa lớn, hai cánh tay vô cùng mạnh mẽ, trực tiếp nhấc bổng Liễu Ngọc Đường lên.
Hắn để tấm lưng trần của Liễu Ngọc Đường tựa sát vách tường, hôn gặm nhấm, lặp những hành động lỗ mãng lúc nãy một nữa. Nước ấm chảy dọc theo cơ thể họ, hòa cùng tiếng nước phát từ những cái ôm hôn quấn quýt. Cuối cùng, Liễu Ngọc Đường hôn đến mức đôi môi đỏ mọng, sưng tấy lên. Y mắng : “Ngài là thuộc tuổi ch.ó ? Cắn đến mức ?”
Cung Thừa đang từ tốn bôi t.h.u.ố.c mỡ cho Liễu Ngọc Đường, y thế liền trêu: “Hay là miệng cũng cần bôi một chút nhé?” Nói liền đưa tay định vuốt lên môi y. Liễu Ngọc Đường né tránh ngón tay của , : “Ngón tay ngài chạm chỗ nào mà bản ? Giờ còn đưa miệng .” Cung Thừa giúp Liễu Ngọc Đường mặc y phục đàng hoàng nhảy lên giường, hì hì bảo: “Cho em….nếm thử chút hương vị thôi mà.”
Liễu Ngọc Đường mắng: “Thật giống như đứa trẻ con.”
Cung Thừa : “Ta thấy chỗ đó đỏ lên dữ lắm, khó chịu lắm ?”
“Em với ngài , thực sự khó chịu.”
Cung Thừa thở dài một tiếng: “Đều tại , nên đòi hỏi thêm nữa. vì trong lòng quá thích em, em như , chỗ nào cũng đẽ vô cùng, khiến căn bản thể nhịn . Ta thích em nhiều lắm, em cho hôn một cái nữa .”
Liễu Ngọc Đường rướn tới khẽ hôn lên môi Cung Thừa một cái.
Hai náo loạn như một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu yên lặng cạnh giường. Cơn mưa bên ngoài vẫn dứt, nhưng tiếng mưa còn dữ dội như nữa. Cung Thừa chăm chú lên bức tường tối đen, tiếng thở dần trở nên đều đặn của Liễu Ngọc Đường, đột nhiên một câu đầu đuôi: “Cũng may là mưa lớn, nếu thì tiếng động của em đám học trò nghỉ trong tư thục thấy hết . Bọn họ làm vị Liễu Ngọc Đường đức cao vọng trọng, thanh cao liêm khiết của họ đang làm chuyện chứ?”
Liễu Ngọc Đường thèm bịt miệng , lẽ là vì y thực sự quá mệt mỏi. Y quả thật ngoài cả ngày trời, còn Cung Thừa giày vò thêm một trận, thể xác lẫn tinh thần đều mệt lả. Y tựa đầu n.g.ự.c Cung Thừa, lắng nhịp tim vững chãi của dần . Dù mơ màng rõ hai câu đùa của Cung Thừa, Liễu Ngọc Đường cũng còn sức để so đo với nữa, chỉ thể tiếp tục tựa n.g.ự.c mà ngủ.
Nhận thấy Liễu Ngọc Đường đáp , Cung Thừa lúc mới đầu y. Thấy Liễu Ngọc Đường ngoan ngoãn ngủ say trong lòng , Cung Thừa nhịn hôn y một cái. tư thế khó cử động, sợ làm y thức giấc, chỉ đành nhẹ nhàng hôn lên mái tóc mềm mại của y, hít hà mùi hương thanh khiết thoang thoảng mái tóc .
Thực còn nhiều điều với Liễu Ngọc Đường, nhiều chuyện hỏi y, nhưng lúc thấy y ngủ say, nỡ làm phiền y nghỉ ngơi. Cuối cùng, tất cả cảm xúc của đều hóa thành một tiếng thở dài nhẹ nhàng: “Cũng may là em cả…”