Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-05-06 14:34:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên ngoài tiếng mưa rơi kéo dài dứt, chân trời âm u ban nãy giờ đây bóng đêm đen kịt bao phủ. Tiếng sấm thế nhưng xa, còn từng tiếng kinh sợ như nện nội tâm Cung Thừa nữa. Cung Thừa ở nơi , trong lòng vẫn khỏi bất an, bởi vì rõ Mạnh Tiều là loại như thế nào.

 

Mạnh Tiều khi trừng phạt phản đồ gián điệp thường dùng đến mười đại khổ hình cực kỳ tàn nhẫn mà đời vẫn rỉ tai . Không gã sẽ đối xử với Liễu Ngọc Đường . Nghĩ đến những cảnh tượng da tróc thịt bong , Cung Thừa thể yên nữa. Hắn chờ đợi suốt bấy lâu nay mà vẫn thấy Liễu Ngọc Đường trở về, chỉ sợ y rơi tay Mạnh Tiều.

 

Hắn cũng chẳng màng việc liệu phá hỏng kế hoạch ban đầu của Liễu Ngọc Đường , tiếp ứng với của , hoặc là lén lút lẻn sào huyệt của Mạnh Tiều để dò la tình hình của Liễu Ngọc Đường.

 

Vừa lên, thấy bên ngoài mưa to ngớt, Cung Thừa đành tìm một chiếc ô, tính toán mắt sẽ rời khỏi tư thục mới liệu tiếp. Gặp lúc mưa gió bão bùng, hiếm ai đường, cũng ít ai thể rõ diện mạo của Cung Thừa trong màn mưa . Hắn liền trực tiếp che ô, bước khỏi phòng của Liễu Ngọc Đường.

 

Sau đó, vội vã hướng về phía bên ngoài tư thục mà .

 

Vừa tới ngoài, cái lạnh và sự ẩm ướt ập đến, bao vây lấy . Sự bất an đáy lòng Cung Thừa khiến bước chân mỗi lúc một nhanh hơn. Hoa lăng tiêu tường mưa lớn quật đến yếu ớt đáng thương, lung lay sắp rụng. Cung Thừa cũng tựa như đóa hoa lăng tiêu , gió táp mưa sa làm cho suýt nữa thì vững.

 

Trong màn mưa mênh mông, Cung Thừa cầm ô rảo bước, bỗng nhiên thấy giữa màn mưa một ảnh đang chậm rãi tới. Dáng cao ráo, nho nhã hiền hòa. Cung Thừa như đóng đinh tại chỗ, hai chân khựng thể nhúc nhích.

 

Liễu Ngọc Đường chính là đang xuất hiện ở nơi đó. Đến gần hơn, thấy là Cung Thừa, y kinh ngạc hỏi: “Sao ngài đây?” Đoán chừng điều gì đó, y tiếp, “Ngài sợ em mang ô nên ướt mưa ? Lời ngài với em khi cửa, em vẫn nhớ rõ…”

 

Chưa kịp hết câu, Cung Thừa đột ngột lao tới, vứt thẳng chiếc ô tay , trực tiếp lách ô của Liễu Ngọc Đường. Ngón tay lạnh ngắt nâng mặt Liễu Ngọc Đường lên, đặt một nụ hôn lên đôi môi y.

 

Không bất kỳ lời nào, Cung Thừa hôn gấp dữ dội, nhưng trong nụ hôn mơ hồ cảm nhận sự lo lắng và sợ hãi tột cùng của . Bàn tay áp lên má Liễu Ngọc Đường đến lúc vẫn còn run rẩy vì kinh hoàng.

 

Hai gần như lôi kéo trở về căn phòng lúc của Liễu Ngọc Đường. Trải qua trận nụ hôn kịch liệt , chiếc ô trong tay cũng giữ nổi, cả hai đều ướt đẫm.

 

Liễu Ngọc Đường Cung Thừa đang lo lắng cho . Lúc hai mới tách một chút, trong phòng bật đèn, tối đen như mực, chỉ thể mơ hồ thấy gương mặt đẫm nước mưa của đối phương. Liễu Ngọc Đường nhẹ giọng với : “Em .” Tay y vuốt ve lên má Cung Thừa.

 

Trên mặt phủ một tầng nước mưa lạnh giá, nhưng ấm từ cơ thể y truyền qua đầu ngón tay .

 

Cung Thừa nắm lấy bàn tay của Liễu Ngọc Đường, vẫn im lặng gì, chỉ giữ chặt lấy tay của Liễu Ngọc Đường áp mặt lòng bàn tay y, đó khẽ hôn lên đó một cái. Vừa đến trong phòng, hai liền ngay cánh cửa. Cung Thừa một nữa hôn tới, còn nôn nóng như lúc nãy nữa mà mang theo chút nhu tình cùng sự sợ hãi khôn nguôi. Hắn ép Liễu Ngọc Đường lên cánh cửa, dùng môi lưỡi để bày tỏ nỗi lòng của .

 

Liễu Ngọc Đường cũng ôm lấy mặt Cung Thừa, đáp .

 

Nụ hôn của hai tràn đầy sự dịu dàng, còn chút hung hăng nào nữa. Nụ hôn dường như còn mật hơn cả lúc nãy. Hai ướt đẫm, dán chặt , hôn đến mức khó lòng tách rời. Bên ngoài tiếng mưa rơi tầm tã, hai ôm chặt lấy , chỉ thể thấy tiếng thở dốc và tiếng môi lưỡi quấn quýt của đối phương. Trong gian lạnh lẽo ẩm ướt , nhiệt độ cơ thể xua tan cái lạnh giá.

 

Trong góc tối tăm kịch liệt , thở ngày càng dồn dập, nặng nề, họ ngừng hôn lấy môi . Sau đó nụ hôn mới tạm thời tách một chút. Cung Thừa theo chiếc cằm đang nâng lên của Liễu Ngọc Đường mà hôn xuống, như l.i.ế.m những giọt nước da thịt y, từng chút từng chút một. Bầu khí mật càng lúc càng lan tỏa chậm rãi trong tiếng thở dốc.

 

Liễu Ngọc Đường Cung Thừa đè lên cửa mà hôn đến mức rã rời sức lực. Cung Thừa cởi cúc áo dài của y, tiến đến hôn lên nơi khi từng c.ắ.n qua. Dù trong phòng ánh đèn, vẫn thể nhận cơ thể Liễu Ngọc Đường đang ngừng run rẩy. Y nhịn mà luồn tay tóc Cung Thừa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-34.html.]

 

Liễu Ngọc Đường thở hổn hển, những ngón tay đan mái tóc Cung Thừa. Mái tóc lạnh lẽo lướt qua đầu ngón tay nhưng thể làm dịu luồng nhiệt ý đang dâng trào cơ thể y. Thân hình y khẽ run, cảm nhận Cung Thừa bắt đầu gặm c.ắ.n bên cổ , khiến y càng thể kìm nén những âm thanh nơi cổ họng.

 

Y duỗi tay , dùng bàn tay còn cởi y phục của Cung Thừa. Cung Thừa cực kỳ phối hợp, tuy rằng vẫn giống như ch.ó săn c.ắ.n chặt buông, nhưng hai tay vẫn phối hợp cùng y cởi bỏ y phục của . Cuối cùng Cung Thừa cũng chịu buông , bờ vai y Cung Thừa mút c.ắ.n đến đỏ ửng. Thấy Cung Thừa đưa tay tới, hóa cởi bỏ y phục của Liễu Ngọc Đường, lúc mới tạm thời buông tha cho nơi mà yêu thích rời .

 

Liễu Ngọc Đường thấy gương mặt thấm đẫm nước mưa cùng đôi môi ướt át của Cung Thừa, cũng thấy ngọn lửa đang bùng cháy trong mắt . Ánh mắt hai chạm trong giây lát, nhanh chóng hóa thành nụ hôn nồng cháy, như nuốt chửng lấy . Cơ thể hai dán chặt . Y phục ẩm ướt trút bỏ, chút lạnh lẽo cuối cùng cũng nhiệt độ cơ thể hai bên xua tan.

 

Da thịt kề sát, ấm bao vây lấy họ. Họ hôn loạng choạng bước , tiến về phía chiếc giường mà hai vẫn thường chung. Giống như rơi vực sâu vô tận, cả hai cùng ôm ngã nhào xuống, khiến ván giường phát một tiếng “két” như để kháng nghị. hai đang hôn say đắm giường làm ngơ sự kháng nghị đó.

 

Cung Thừa đè Liễu Ngọc Đường mà hôn, đôi tay của cả hai ngừng mơn trớn, dường như gạt hết những giọt nước còn vương đối phương. Sau một hồi hôn thở dốc ngừng, Cung Thừa bỗng giật , hoảng hốt nhận lúc hai trần trụi đối diện . Thậm chí từ lúc nào, Liễu Ngọc Đường đè lên , vị trí của hai đảo ngược so với lúc nãy.

 

Cung Thừa như mới tỉnh mộng, kinh ngạc đến mức lắp bắp hỏi: “Em, em ——” Giọng chút lạc , chỉ thốt chữ cuối: “Hử?” dù thế, Liễu Ngọc Đường vẫn hiểu ý .

 

Liễu Ngọc Đường dậy, mặt y hiện nụ trêu chọc đầy vui vẻ và thành thục. Y : “Sao thể chứ?”

 

Y áp sát , một nữa hôn lên môi , dịu dàng dây dưa. Cung Thừa phát vài tiếng rên rỉ khẽ khàng từ cổ họng, hình khẽ run rẩy. Cung Thừa cảm nhận ý đồ của Liễu Ngọc Đường. Liễu Ngọc Đường vẫn quên trấn an , giúp cảm thấy dễ chịu hơn. Cung Thừa rõ điều gì sắp xảy .

 

Hắn lấy tay che mặt, nóng phả lòng bàn tay. Sự căng thẳng dâng lên từ lồng n.g.ự.c khiến càng khó lòng kiểm soát. Trước mắt là một mảnh đen kịt, nhưng chính trong bóng tối , càng cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của Liễu Ngọc Đường.

 

Bỗng nhiên, cơ thể Cung Thừa căng cứng , khẽ kêu lên một tiếng đau đớn: “Đau… đau quá…” Hắn run rẩy khắp , co rúm trốn tránh Liễu Ngọc Đường. Cung Thừa che mặt, giọng nghẹn ngào truyền , khó chịu : “Thật sự, thật sự đau.” Thậm chí còn đau hơn cả khi c.h.é.m một đao chí mạng, cảm giác như cơ thể sắp xé làm đôi.

 

Liễu Ngọc Đường kéo bàn tay đang che mặt của Cung Thừa xuống, thấy quả thật đang vô cùng đau đớn, trong mắt thậm chí ứa nước mắt. Liễu Ngọc Đường cũng rõ quả thực khó lòng tiến thêm bước nữa, đành thở dài một tiếng. Cung Thừa thấy tiếng thở dài của y, tưởng rằng y đang ghét bỏ vô dụng, liền hé mắt rụt rè Liễu Ngọc Đường.

 

Liễu Ngọc Đường đổi tư thế, Cung Thừa. Không đợi Cung Thừa kịp phản ứng, y liền đưa ngón tay của trong miệng Cung Thừa. Từ cao xuống , y lạnh lùng buông một câu: “Liếm .”

 

Cung Thừa thể dò hỏi chút cảm xúc nào từ gương mặt của Liễu Ngọc Đường lúc . Nhìn dáng vẻ của y, mặt hề một chút ý nào, dường như đang mặt lúc chính là một vị Liễu Ngọc Đường thanh lãnh, hờ hững của ngày thường.

 

Lúc chỉ mới thoáng qua, Cung Thừa cảm thấy vẻ mặt lạnh lùng của Liễu Ngọc Đường một sức hút đặc biệt. Lúc y ở bên , cũng lạnh lùng như . Trái tim Cung Thừa bỗng chốc đập rộn ràng, tất cả đều hóa thành phản ứng ở nơi khác. Cung Thừa l.i.ế.m láp ngón tay Liễu Ngọc Đường, nhịp điệu so với lúc nãy còn dồn dập, sức hơn, thậm chí khiến đuôi mắt ửng đỏ lên. Liễu Ngọc Đường trầm mặc , hồi lâu mới chậm rãi hỏi: “Hưng phấn đến thế ?”

 

Miệng Cung Thừa đang ngậm lấy ngón tay y, tự nhiên thể trả lời. Hắn l.i.ế.m láp vô cùng nghiêm túc và tỉ mỉ, thấy Liễu Ngọc Đường một câu: “Được .” Lúc , ngón tay thon dài gần như chạm đến cổ họng mới rút . Cung Thừa thậm chí còn sặc mà ho khan một tiếng.

 

Ngay đó, chứng kiến một cảnh tượng mà lẽ lâu cũng thể quên . Chỉ thấy chân mày Liễu Ngọc Đường nhíu chặt, dường như y nín thở mới thể ngăn cho cơn đau truyền khắp cơ thể. Cung Thừa y cũng đang đau, chỉ là y hé răng nửa lời, dường như những đau đớn đối với y chẳng là gì cả. Tiếng thở dốc của y truyền tai Cung Thừa, cơ thể Liễu Ngọc Đường căng chặt , trông như sắp nứt vì đau đớn.

 

Trong lòng Cung Thừa trào dâng niềm thương xót khôn nguôi, nhịn mà đỡ lấy vòng eo sắp ngã về phía của y. Bàn tay còn vuốt ve tìm kiếm những ngón tay của Liễu Ngọc Đường. Hắn mân mê từ cổ tay y, theo kẽ ngón tay mà tìm đến đầu ngón tay y.

 

Cơ thể Liễu Ngọc Đường theo bản năng né tránh, y ngửa cổ , để lộ huyết quản đang đập mạnh mẽ đầy sức sống. Cung Thừa cũng dậy, ghé sát chiếc cổ trắng ngần như ngọc của Liễu Ngọc Đường mà c.ắ.n lên. Hắn c.ắ.n ngay nơi động mạch của y, khẽ c.ắ.n một cái, cảm nhận nhịp đập bồng bềnh mạnh mẽ nơi đó, đồng thời cũng thấy từ cổ họng Liễu Ngọc Đường phát âm thanh nức nở, giãy giụa đầy khát khao.

 

Loading...