Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:16:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bất quá, chờ Cung Thừa kịp đổi ý, Liễu Ngọc Đường phía bên bật dậy .

 

Y lên, còn sải bước thẳng về phía Cung Thừa. Bản Cung Thừa đang lúc do dự nên phản ứng kịp, chỉ trố mắt Liễu Ngọc Đường vươn tay tới, chẳng y định làm trò gì. Chuông cảnh báo trong lòng Cung Thừa vang lên inh ỏi, giờ thì làm gì còn kịp lời rút lui. Hắn chỉ thể mở miệng hỏi: "Ngươi làm gì đấy?"

 

Liễu Ngọc Đường đáp: "Dĩ nhiên là bế Tam gia từ giường lên ." Đừng y mặc bộ áo dài trông vẻ gầy yếu, Cung Thừa thấy y diện một bộ Tây trang, bộ đồ đó mới thực sự phác họa rõ nét hình của Liễu Ngọc Đường: bờ vai rộng lớn, vóc dáng săn chắc, giống hạng văn nhân yếu ớt chỉ cầm sách.

 

Bộ dạng của y, xem chừng thật sự thể bế bổng một trọng lượng như Cung Thừa lên . Dù Cung Thừa cũng tò mò y bế nổi thật , nhưng rốt cuộc vẫn chẳng tên gia hỏa ôm chút nào.

 

Hắn chỉ cảm thấy điều đó sẽ khiến nổi da gà khắp , lập tức giơ tay đẩy Liễu Ngọc Đường .

 

Lúc Liễu Ngọc Đường vặn cúi xuống, bàn tay Cung Thừa liền ấn thẳng lồng n.g.ự.c y. Qua lớp vải, thế mà cảm nhận sức mạnh bồng bột ẩn chứa bên trong lồng n.g.ự.c . Sự tiếp xúc bất ngờ làm Cung Thừa giật kinh ngạc: hóa Liễu Ngọc Đường một hình "đỉnh" như , thường ngày trông thì vẻ mong manh dễ vỡ, mặt mũi xinh , nếu hạng tâm cơ thâm hiểm thì đúng là kiểu đối tượng dễ mang ... trêu đùa.

 

Dù trong lòng kinh ngạc một thoáng, Cung Thừa vẫn kịp thời lên tiếng: "Ta cần ngươi bế, tự dậy ." Nói , tay dùng lực đẩy Liễu Ngọc Đường . Liễu Ngọc Đường thuận theo lực đẩy của thẳng dậy, Cung Thừa từ giường dậy.

 

Khi Cung Thừa hất tấm chăn , hình cũng lộ rõ rệt.

 

Hắn đang mặc một bộ đồ ngủ sẫm màu, bộ đồ lụa đen mỏng manh mặc khi tắm như Liễu Ngọc Đường đến gặp. Lần mặc đồ dày dặn hơn, lỏng lẻo thắt dây hờ hững để lộ cơ bắp và lồng n.g.ự.c như nữa.

 

Phải thừa nhận rằng, gương mặt Cung Thừa góc cạnh nam tính, nhưng hình và cơ bắp của mới thực sự là thứ khiến ai cũng thốt lên một câu "tuyệt ". Trước đây Cung Thừa chẳng để tâm, chỉ nghĩ Liễu Ngọc Đường cố tình buông lời tán tỉnh giả lả để chọc tức .

 

khi ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen nháy đang chằm chằm, Cung Thừa hiểu cảm giác như ánh mắt xuyên thấu qua lớp áo ngủ dày cộm, khiến kìm mà rùng một cái.

 

Ánh mắt kiểu đó Cung Thừa từng thấy, nhưng đó thường là cái của đám trướng dành cho phụ nữ, thế mà Liễu Ngọc Đường dùng nó để . Chưa bàn đến việc Cung Thừa một rào cản tâm lý từng chạm bất kỳ ai, ngay cả phụ nữ còn đụng đến thì gì tới đàn ông, làm chịu đựng nổi sự chăm chú "nóng bỏng" của Liễu Ngọc Đường.

 

Cung Thừa kéo vạt áo ngủ, gắt lên: "Ngươi , cần ngươi hầu hạ. Đi ngoài!"

 

Lời Cung Thừa chẳng chút tác dụng nào, Liễu Ngọc Đường cứ như thấy mà tiến gần. Y bước tới sát cạnh , nhỏ nhẹ: "Tam gia gọi hầu hạ, làm gì lý nào ngoài ngay lúc . Tôi còn giúp gì cho ngài mà."

 

Khi hai gần thế , Cung Thừa mới nhận chiều cao của Liễu Ngọc Đường cũng ngang ngửa với . Hiện tại đang lúc lâm bệnh, uống t.h.u.ố.c Tây xong nên ngợm nhũn , Liễu Ngọc Đường chắn mặt , thế mà mang đến một áp lực khí thế lấn át cả Cung Thừa —— dù cho Liễu Ngọc Đường rõ ràng sở hữu một gương mặt như mỹ nhân.

 

Cung Thừa tự khí thế đang lép vế, thầm nghĩ chẳng qua là do tên đang lúc khỏe mạnh mà thôi. Vì thế, cố tình bày bộ mặt hung dữ: "Ta bảo cần ngươi hầu hạ, ngươi hiểu tiếng ?"

 

"Tam gia cần quần áo chứ? Cứ thế ngoài thì thời tiết bên ngoài lạnh đấy, cần khoác thêm một lớp áo dày."

 

"Ta ." Cung Thừa theo bản năng đáp bằng tông giọng bình thường, nhưng sực nhớ đang chuyện với là Liễu Ngọc Đường, lạnh mặt: "Ngươi điếc ? Ta -cần-ngươi-hầu-hạ."

 

Lần Cung Thừa lĩnh giáo năng lực "điếc chọn lọc" của Liễu Ngọc Đường. Y vẫn thản nhiên như , về phía tủ quần áo, : "Vừa nãy Tam gia uống t.h.u.ố.c xong ngủ một giấc, chắc mồ hôi, ngợm hẳn là dính dớp khó chịu lắm. Có điều ngài đang bệnh, thể tắm ngay , vẫn nên một bộ đồ khác cho thoải mái."

 

Nói đoạn, y chọn từ trong tủ một bộ đồ ngủ khác, cầm tay đầu với Cung Thừa: "Ngài thấy đúng , Tam gia?"

 

Y đó với nụ nhu hòa, buông lời quan tâm dịu dàng, trông cứ như một vị "hiền thê" của Cung Thừa . Cung Thừa thầm nghĩ, nếu Liễu Ngọc Đường đàn ông, còn kẻ đang đối đầu như nước với lửa với ở Thành Cảng , thì cưới một " vợ" xinh thế cũng tệ.

 

sự thật thì y chính là Liễu Ngọc Đường. Thấy y vẻ đang đóng vai "hiền thê" đến nghiện, Cung Thừa cũng còn cảm thấy hoảng hốt như lúc nãy nữa, liền bảo: "Được , đổi bộ tay ngươi . Lại đây giúp ."

 

Liễu Ngọc Đường bước tới, Cung Thừa tự nhiên dang rộng hai tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-15.html.]

Nói thật, từ lúc giàu sang, Cung Thừa chuyện gì cũng tự vận động, thời chiến loạn sợ kẻ thù trộn nên càng cảnh giác tự làm việc. Dù giờ thế lực nhưng bên cạnh ít khi hầu cận sát sườn.

 

Rốt cuộc là thói quen nhiều năm nay vẫn . Hắn vốn quen sờ soạng, đụng chạm lên , cảm giác cứ ngứa ngáy thế nào . Chẳng trách Tần Ngũ cứ mỉa mai Cung Thừa là đồ "làm bộ làm tịch", hầu hạ mà cũng hưởng. Dù Cung Thừa biện minh là do sợ ngứa, Tần Ngũ cũng chẳng buồn gì, chỉ tặng kèm một cái lườm cháy mặt.

 

Lúc , Liễu Ngọc Đường đóng cửa sổ , giải thích: "Lát nữa đồ cần cẩn thận kẻo cảm lạnh." Nói xong, y tiến lên bắt đầu cởi áo ngủ cho Cung Thừa.

 

Bộ đồ Cung Thừa đang mặc là kiểu áo cài cúc. Liễu Ngọc Đường ngay mặt , rũ mắt bắt đầu cởi chiếc cúc phía cùng.

 

cách gần như , ánh đèn, Cung Thừa mới chi tiết gương mặt y. Hóa đời thật sự đàn ông sở hữu hàng mày mắt đến nhường .

 

Đôi mắt như vẽ bằng mực tàu, mang theo vài phần khí chất nho nhã của sách vở. Đuôi mắt xếch lên pha lẫn một chút phong tình mê hoặc. Hàng lông mi rủ xuống thế mà dài đến . Tuy cong vút nhưng chính vì sự thẳng tắp mà khi y hạ mắt, hàng mi dài che khuất một phần đôi mắt, trông càng hơn. Sống mũi cao thẳng, và ở ngay chóp mũi còn ẩn giấu một nốt ruồi nhỏ khó thấy, cách thật gần thế mới . Hàng mi khẽ rung động theo mỗi nhịp chớp mắt.

 

Cung Thừa đến ngẩn . Cho đến khi Liễu Ngọc Đường ngước mắt lên, đôi mắt đen nhánh tràn ngập ý lấp lánh, Cung Thừa mới giật bừng tỉnh.

 

"Trên mặt ?" Khoảng cách quá gần, Liễu Ngọc Đường câu với âm lượng nhỏ. Giọng thủ thỉ dịu dàng , cộng thêm chất giọng vốn êm tai, thế mà như đang trêu đùa nhịp tim đối diện.

 

Cung Thừa dời mắt chỗ khác, chỉ đáp: "Không gì." Thay vì cảm thấy trêu chọc, Cung Thừa thấy hổ nhiều hơn.

 

Nhìn đến ngẩn cả mặt , còn bắt quả tang tại trận, đúng là mất mặt quá thể. Có trách thì chỉ trách tên Liễu Ngọc Đường lớn lên thật sự quá trai mà thôi.

 

Hắn mặt nghĩ ngợi lung tung, nên thấy ánh mắt thâm trầm mà Liễu Ngọc Đường đang dùng để .

 

Cung Thừa nghiêng đầu sang bên, góc nghiêng của cũng vô cùng tuấn, ngũ quan thâm thúy khiến gương mặt từ bên cạnh càng thêm phần lạnh lùng. Đường nét sắc sảo từ xương mày, hốc mắt, sống mũi, bờ môi, cằm cho đến tận yết hầu, mỗi một chi tiết đều hảo đến độ vặn.

 

Liễu Ngọc Đường cởi đến chiếc cúc cuối cùng ở cổ áo, chiếc cúc đó gần yết hầu. Ngón tay y vốn lạnh, vô tình cố ý mà đầu ngón tay chạm khẽ yết hầu của Cung Thừa. Cái lạnh lẽo chạm da thịt khiến yết hầu của Cung Thừa vô thức trượt lên xuống một cái.

 

Chưa kịp để Cung Thừa phản ứng, Liễu Ngọc Đường lột chiếc áo ngủ . Một luồng khí lạnh ập đến khiến cơ bắp của Cung Thừa ngay lập tức căng cứng, cơ n.g.ự.c và bắp tay nổi lên. Trước khi Cung Thừa kịp kêu lạnh, Liễu Ngọc Đường nhanh chóng khoác chiếc áo mới lên .

 

Cung Thừa chẳng buồn quản chuyện gì khác, cứ mặc . Hắn xỏ hai tay ống tay áo, trong lúc đó, tay Liễu Ngọc Đường bắt đầu giúp cài cúc.

 

Có lẽ do động tác mặc áo của Cung Thừa mạnh, một ngón tay đang cài cúc của Liễu Ngọc Đường vô tình chạm da thịt n.g.ự.c . Lần Cung Thừa thực sự giật nảy , đưa tay gạt phắt tay Liễu Ngọc Đường .

 

Cung Thừa : "Tay ngươi mà lạnh thế? Định làm lạnh c.h.ế.t ." Nói , tự cài cúc áo. Hắn còn tỏ vẻ chê bai: "Cài cúc thì chậm rì rì, chờ ngươi cài xong thì cơm cũng nguội ngắt ." Hắn cúi đầu tự cài cúc, còn bắt đầu cài ngược từ lên .

 

Có vẻ như sợ lạnh thật, làm loáng một cái là xong, nhanh như chớp.

 

Liễu Ngọc Đường cầm chiếc quần đến, định bụng giúp Cung Thừa luôn. Cung Thừa lúc thực sự chẳng còn tâm trí mà dây dưa, trực tiếp giật lấy chiếc quần từ tay y. Định bụng luôn tại chỗ nhưng liếc mắt Liễu Ngọc Đường một cái, liền xoay , lưng về phía y để đồ.

 

Sau khi Cung Thừa xong một cách thoăn thoắt, vẫn thấy Liễu Ngọc Đường đó bằng ánh mắt "lạ lùng" . Bị đến mức phát bực, Cung Thừa tiến tới, tay cũng chẳng thèm khách khí, trực tiếp túm lấy chân tóc gáy Liễu Ngọc Đường.

 

Hắn dùng quá nhiều sức, tóc Liễu Ngọc Đường mềm, lọt thỏm giữa những kẽ tay của . Bị túm tóc như , Liễu Ngọc Đường chỉ thể ngửa đầu , y rũ mắt xuống Cung Thừa đang mặt, hàng mi dày che cảm xúc trong đáy mắt.

 

Cung Thừa gằn giọng: "Liễu Ngọc Đường, ngươi bớt dùng cái ánh mắt đó mà . Coi chừng dạy cho ngươi một bài học đấy."

 

Liễu Ngọc Đường khẽ , gì thêm, chỉ đáp: "Được."

 

Thấy y ngoan ngoãn như , Cung Thừa đưa tay vỗ nhẹ lên gò má y, đắc ý: "Ừm, ngoan lắm." Trên mặt Cung Thừa rốt cuộc cũng hiện vài phần ý . Dù thì, khoảnh khắc Liễu Ngọc Đường lời thế đúng là hiếm thấy vô cùng.

 

Loading...