Chồng Tôi Là Đại Gia Khoáng Sản Thập Niên 90 - Chương 96: Phiên ngoại 3

Cập nhật lúc: 2026-05-06 06:54:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi Tần Vệ Đông từ trong phòng vệ sinh , lông ch.ó trong cổ họng vẫn cảm giác nhổ sạch, Tần Tiểu Trình ở một bên vẫn hiểu rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng nhóc con lờ mờ nhận từ sắc mặt của cả hình như là làm sai chuyện gì đó, thế là nhóc con cứ đực đó.

Tần Vệ Đông xách cổ nhóc lên mắng cho hai câu, nhưng thấy Phương Lê ở bên cạnh đến mức nước mắt cũng chảy cả .

Bọn họ tuổi tác ngày một lớn, những năm gần đây Phương Lê hiếm khi sảng khoái đến .

Thế là những lời định mắng c.h.ử.i nghẹn trong cổ họng cũng tan thành mây khói, bảo Tần Tiểu Trình chơi xếp gỗ, còn thì ôm lấy Phương Lê, cầm ly nước sạch hứng đưa đến bên miệng : “Cười thì , còn làm ầm ĩ như , cẩn thận lát nữa tim em khó chịu.”

Trái tim của Phương Lê, cũng coi như là phận đa đoan, từ một cuộc đại phẫu thuật thời niên thiếu khiến Tần Chính Vanh mặt mời chuyên gia Kinh Thị đến hội chẩn vô , cho đến ca phẫu thuật bắc cầu , đến vài năm , bọn họ cất công đến tận Kinh Thị, cấy thêm một chiếc máy tạo nhịp tim trong lồng n.g.ự.c , tóm là ứng nghiệm đúng với câu đùa vô tâm thời trẻ của : Khâu khâu vá vá.

Phương Lê quả nhiên ho lên hai tiếng, Tần Vệ Đông nhíu mày.

Phương Lê thấy vẻ mặt căng thẳng của , bèn an ủi: “Không , em búp bê thủy tinh.”

Tần Vệ Đông chuyển sang xem tin nhắn gửi điện thoại của , là trong công ty một mới sắp album, đây là mới do đích Phương Lê ký hợp đồng, một thiếu niên thiên phú âm nhạc, cho nên album đầu tiên của , Phương Lê để tâm, mỗi một bài hát từ khâu chọn bài đến chế tác đều vô cùng tỉ mỉ, đều theo sát từ đầu đến cuối.

Tần Vệ Đông thấy bài hát thảo luận bên trong là “Ngọn Lửa Xanh”, nhớ bài hát , là bài hát mà Phương Lê hài lòng nhất trong những bài tự phối khí tự lời, Phương Lê ở nhà hát cho nhiều, nhưng trong nhiều” đó, bài hát tuyệt đối thể xưng là bài mà Phương Lê yêu thích nhất.

Cậu sửa chữa vô trong đêm khuya, luôn mỹ hơn một chút, mỹ hơn một chút, mà mỗi sửa xong, đều sẽ đàn hát ở nhà, Tần Vệ Đông cũng qua nhiều .

Hắn nhớ Phương Lê từng bài hát sẽ làm ca khúc chủ đề cho album mới của , bây giờ đưa cho mới hát ?

“Đây chẳng là bài hát em thích nhất ? Sao đưa cho hát?”

Tần Vệ Đông lộ vẻ mặt vui, hỏi : “Là quyết định của công ty ?”

Suy cho cùng Phương Lê nay còn trẻ nữa, cộng thêm những năm gần đây, vì lý do sức khỏe, xuất hiện công chúng ngày càng ít , cho dù là ông chủ, cũng quyền quyết định tất cả.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Là quyết định của ai, em với .”

Một bản nhạc, căn bản chẳng tính là chuyện lớn lao gì, nhưng trong mắt Tần Vệ Đông, cả đời thứ gì mà Phương Lê của ? Huống hồ đây vốn dĩ là của Phương Lê, ở đây, hận thể dâng lên cho Phương Lê những thứ nhất thế gian , thể dung túng cho kẻ khác cướp từ trong tay Phương Lê dù chỉ là một phân một hào?

Vậy thì chuyện nhỏ đến mấy cũng thành chuyện lớn.

Các công ty con do Tập đoàn Trung Thịnh nắm cổ phần thâm nhập ngành công nghiệp giải trí, so với công ty âm nhạc chú trọng biểu đạt âm nhạc hơn là lợi nhuận thương mại của Phương Lê, thì chẳng khác nào cây đại thụ và con kiến hôi, Tần Vệ Đông nắm trong tay nguồn vốn tuyệt đối, vài năm từng bất đồng ý kiến với Phương Lê, chọc tức Phương Lê đến mức đập bàn trong cuộc họp công ty, nay đó, biến mất khỏi giới giải trí .

“Là em cho đấy,” Phương Lê : “Bài hát thích hợp với sân khấu trực tiếp nhất, thể phát huy sức hút lớn nhất, nhưng em hát nữa , dù cũng là bài hát em tốn bao nhiêu thời gian tâm huyết , hơn nữa Kiều Ngôn thật sự thiên phú...”

“Ai em hát .”

Tần Vệ Đông tự nhiên thích những lời như , chỉ là giọng dứt, chính cũng khựng .

Phương Lê những năm nay gần như rút lui khỏi các sân khấu trực tiếp.

Sóng âm tựa như cơn thủy triều khổng lồ cùng những tiếng la hét, cổ vũ sân khấu đều còn phù hợp với cơ thể của nữa, trái tim thể chịu đựng những âm thanh chấn động mạnh mẽ như , vài nguy hiểm gần như ngất xỉu đưa cấp cứu, lời tạm biệt với sân khấu trực tiếp trong buổi hòa nhạc cuối cùng, chỉ thỉnh thoảng xuất hiện ở một vài lễ trao giải, đêm hội từ thiện, chương trình phỏng vấn.

Tần Vệ Đông lặng thinh.

Rõ ràng khi còn trẻ, điều mong mỏi nhất chính là Phương Lê thể rút lui khỏi sân khấu, làm một đại minh tinh 10000 chú ý nữa, nhưng nay Phương Lê vì lý do sức khỏe mà bất đắc dĩ rời , trong lòng Tần Vệ Đông khó chịu đến .

Tần Vệ Đông vuốt ve bên eo Phương Lê, một câu: “Bác sĩ đưa cách nào hơn.”

Phương Lê , hễ cách, Tần Vệ Đông thể nào giúp tìm.

Thật lúc mới đầu Phương Lê kết quả như , buồn, hụt hẫng, đều là giả dối, nhưng dần dần, cũng từ từ vượt qua , rời xa sân khấu mà yêu sâu đậm, nhưng cũng thể nâng đỡ những tài năng hơn lên vị trí hội tụ ánh đèn flash mà từng , đó cũng là một loại thành tựu khác.

Huống hồ, nay những lời mời dành cho hề giảm sút, nhạc phim, ca khúc công ích, thậm chí là những bộ phim điện ảnh chế tác lớn đều nhận xuể.

Chỉ là rời khỏi sân khấu trực tiếp mà thôi, đối với sự nghiệp ca hát của , dẫu tiếc nuối, nhưng cũng đến mức là mất tất cả, nay chỉ cần là các lễ trao giải lớn mà tham dự, vẫn luôn là tâm điểm chú ý xứng đáng với danh hiệu, nhận giải đến mỏi tay, khi chụp ảnh chung luôn vững vàng ở vị trí trung tâm, âm nhạc của vẫn hâm mộ cuồng nhiệt yêu mến và theo đuổi...

Cũng chỉ Tần Vệ Đông, đàn ông thật sự chịu nổi việc chịu nửa điểm tủi nhượng bộ, một chút xíu cũng .

Phương Lê nghiêng đầu hôn một cái: “Được , em khó chịu đến thế , cũng chẳng gì nuối tiếc cả, chẳng qua là hát trực tiếp nữa thôi, vẻ mặt của , còn tưởng em rút khỏi giới ca hát đấy, đợi đến ngày em thực sự rút lui, làm vẻ mặt cũng muộn...”

“Không rút.”

Tần Vệ Đông lên tiếng, đính chính cách của .

“Ồ?” Phương Lê nhướng mày: “Anh đổi tính ? Trước chẳng mong em mau chóng rút khỏi giới âm nhạc nhất , để ngày ngày về nhà ở bên , ngày ngày cho ngắm ?”

Những lời như thế , Tần Vệ Đông hồi trẻ lải nhải với bao nhiêu .

“Em thể nhớ chút lời ý nào của ?”

Tần Vệ Đông cho chút mất mặt, cánh tay ôm chặt lấy Phương Lê: “Em hát thì hát, bài hát đó, em cũng lấy , cái gì mà cho cho khác hát, em hát tại tự hát, bài hát em chuyên môn cho khác thì , bài vốn dĩ em định đưa album của , hơn nữa em sửa nhiều như , ý nghĩa đối với em cũng khác, cho dù em hát, cũng thể để bọn họ hát.”

Phương Lê xong, bật : “Anh còn bá đạo hơn cả em nữa...”

thì bài hát cũng đưa ngoài, Phương Lê cũng chút nỡ, Tần Vệ Đông coi như đồng ý, về phía Tần Trình ở đằng , nhóc con đó đang ngoan ngoãn tự chơi xếp gỗ, vui vẻ vô cùng, giở trò quỷ gì.

Tần Vệ Đông liền tiếp tục xem báo cáo tài chính máy tính xách tay: “Anh đây là lo khỏi họa, kẻo em hát, bảo biến tiền cho em thì , chứ biến một bài hát, biến nổi .”

Tiếng pháo giao thừa nổ hết tiếng đến tiếng khác, chớp mắt đến năm mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://vudong123.id.vn/chong-toi-la-dai-gia-khoang-san-thap-nien-90/chuong-96-phien-ngoai-3.html.]

Phương Lê bận rộn vô cùng, mời tham gia đêm hội mùa xuân, phối hợp với một vũ công nổi tiếng biểu diễn điệu múa solo “Trăng Vàng”, phụ trách lên sân khấu đ.á.n.h đàn piano.

Đây là đầu tiên bước lên sân khấu trở trong vòng 5 năm qua, từ lúc tin tức tham gia diễn tập Xuân Vãn bùng nổ tháng sáu, mạng xã hội bùng nổ một trận, khi Xuân Vãn chiếu đến tiết mục sắp lên sân khấu, các từ khóa tìm kiếm nóng và tin tức trang nhất các phương tiện truyền thông xã hội lớn đều chiếm hơn nửa trang.

Từ mùng một đến mùng ba, Tần Vệ Đông đều ở nhà họ Tần.

Ngoại trừ cấp và bạn bè qua trong giới chính trị và kinh doanh của hai cha con nhà họ Tần, những họ hàng thể đến nhà họ Tần chúc tết trong những ngày , đều là những cận nhất như em họ hàng, họ hàng xa lúc còn đến lượt, ít dẫn theo con cái đến chúc tết, trong chốc lát, phòng khách chật kín hơn 20 quyến, 17 đứa trẻ choai choai chạy nhảy tung tăng, vô cùng náo nhiệt.

Chỉ là những họ hàng đó thấy Tần Trình cầm một cuốn vở vẽ, hỏi Tần Vệ Đông chữ đó là chữ gì, Tần Vệ Đông đang chuyện với bạn cũ của cha ôm lấy Tần Trình, dạy nhóc chữ đó như thế nào, trong chốc lát, sắc mặt của những họ hàng nhà họ Tần thấy cảnh đều đổi, đều cho lắm.

Nay giá trị thị trường của Tập đoàn Trung Thịnh vượt qua ba trăm tỷ, năm ngoái càng vung hai mươi tỷ mua bốn mỏ khoáng sản, đó là còn tính đến tài sản và đầu tư ở nước ngoài, Tần Vệ Đông qua tuổi tứ tuần, tuy đang ở độ tuổi tráng niên, nhưng gối con cái, yêu là một đàn ông cũng là sự thật ván đóng thuyền.

Bọn họ tuy từng gặp đàn ông đó trong các bữa tiệc gia đình, nhưng từ những tạp chí báo chí làm ầm ĩ khắp thành phố những năm đầu cũng thể trộm một hai phần, chẳng qua chỉ là một nam minh tinh mà thôi, Tần Vệ Đông vì mà những năm nay bên cạnh sạch sẽ vô cùng, một bóng hồng cũng , dáng vẻ coi như bảo bối thế , ý tứ thật sự giữ lấy một đàn ông sống qua cả đời, bao nhiêu năm nay, bọn họ ít nhiều cũng cảm thấy, lẽ Tần Vệ Đông thật sự sẽ đứa con ruột nào của nữa.

Đã là Tần Vệ Đông sẽ con, thì một tập đoàn thương mại khổng lồ như Trung Thịnh, giống như một miếng thịt mỡ béo ngậy khiến ngày đêm đỏ mắt thèm thuồng, tương lai ai sẽ là thừa kế, chỉ nghĩ đến điểm thôi, khiến nhiều bậc cha chú họ hàng nhà họ Tần đêm thể ngủ, nảy sinh ít tâm tư .

Cũng ai từng đề cập đến việc để Tần Vệ Đông nhận nuôi một đứa con trai ưng ý từ trong em họ, nhưng đều Tần Vệ Đông một ngụm từ chối, bọn họ vốn tưởng rằng, Tần Vệ Đông tự tính toán khác, đợi thêm 2 năm, xem thêm 2 năm nữa, chỉ là nay thái độ của đối với Tần Trình thế ...

Tần Trình cho dù mang họ Tần thì ? Mẹ của nhóc là Tần Nhị cho cùng căn bản tính là nhà họ Tần, thì càng thể đổi sự thật nhóc căn bản mang dòng m.á.u nhà họ Tần.

Lẽ nào Tần Vệ Đông đây là đang chuẩn đích bồi dưỡng một đứa cháu ngoại chút quan hệ huyết thống nào làm thừa kế của ?

họ của nhịn , kéo đứa con trai ngoan ngoãn của nhà đến thăm dò ý tứ của Tần Vệ Đông, suy cho cùng chuyện nếu đặt ở thời cổ đại, chính là chuyện lớn giang sơn rơi tay kẻ khác, nhưng ngờ Tần Vệ Đông để tâm, chỉ liếc gã một cái, một cái liếc mắt lạnh nhạt đó, khiến họ nổi lên một luồng khí lạnh, một chữ cũng nữa.

hiểu ba chữ từ trong ánh mắt của Tần Vệ Đông: An phận chút .

Người em họ của gã ở vị trí cao nhiều năm, những năm nay cũng sắp xếp thỏa cho ít họ hàng nhà họ Tần, thì, đám bọn họ đúng là dựa dẫm thở của Tần Vệ Đông mới thể lăn lộn đến mức diễu võ dương oai, dáng con , nhưng em họ của gã, thật sự tình nghĩa gì.

Đại khái là vì những năm đầu tiên đó, những họ hàng nhà họ Tần luôn chút coi thường Phương Lê, nên Tần Vệ Đông đối với bọn họ, cũng nhạt nhẽo.

Chỉ hai cha con Tần Đức Giang nay lăn lộn như chuột qua đường là , chọc giận Tần Vệ Đông, là kẻ tính toán chi li, ai lời lọt tai , cũng đều như .

Bọn họ thể lén lút c.h.ử.i rủa Phương Lê một thằng đàn ông khiến Tần Vệ Đông cận với cả nhà họ Tần và nhà họ Diệp, thể c.h.ử.i Tần Nhị, ngay cả chuyện để con trai mang họ Tần cũng làm , nhưng đám , thật sự một ai dám đ.â.m chọc mặt Tần Vệ Đông.

Bọn họ cũng hối hận, hối hận mấy năm , để con trai con gái nhà kéo gần quan hệ với Phương Lê một chút.

Mọi xem Tần Nhị , cô là một em gái chút huyết thống nào, ai cái tính tình lạnh lùng vô tình của Tần Vệ Đông thiết với em gái đến mức nào?

nay cô chỉ ở vị trí thực quyền mà bọn họ với cũng tới trong Trung Thịnh, con trai càng thể nhận sự ưu ái của Tần Vệ Đông, ai trong chuyện mấy phần là do Tần Nhị vốn luôn tình cảm với Phương Lê ?

Tần Tiểu Trình còn nhỏ, tự nhiên hiểu những toan tính và cam lòng trong lòng lớn, nhóc chỉ trải qua 1 tuổi thơ vui vẻ bên ông bà ngoại và các , lẽ là những xung quanh cho nhóc đủ tình yêu thương, nhóc cảm thấy việc cha ở khác quốc gia với là chuyện gì khó chịu lắm.

8 tuổi, nhóc một đứa em trai nhỏ, 10 tuổi, thêm một cặp em gái sinh đôi, Tần Tiểu Trình thường xuyên theo cả hoặc út đến Mỹ, thăm cha và các em của , mỗi nhóc gặp, bọn chúng lớn thêm một chút.

Lúc em trai chào đời, Tần Tiểu Trình ốm, thấy dáng vẻ lúc em trai mới sinh, nhưng lúc em gái chào đời, cả và út dẫn nhóc đợi cửa phòng sinh ở New York, cho nên nhóc thấy cặp em gái sinh đôi mới chào đời ngay từ cái đầu tiên, chỉ là... chỉ là trông xí một chút, giống như hai con khỉ đỏ hỏn .

Nhóc về nước, vẫn còn lo lắng, nếu hai đứa em gái nhỏ cứ xí như mãi, thì làm đây.

Nhóc hỏi cả, cả với nhóc: “Vậy thì cháu nỗ lực, cháu nỗ lực, cao, thì sẽ ai dám chúng .”

Cậu cả còn xong, út huých cho một cùi chỏ.

“Anh thấy trẻ con mới sinh bao giờ , mới sinh đứa nào chẳng trông như thế, em và Trình đều phòng ấp , con nhà cũng , hơn nữa còn bằng nhà , ai bảo , cái gì mà với , đừng dạy hư trẻ con.”

Tần Vệ Đông xoa xoa xương sườn, quả thực từng thấy, nhưng chẳng qua là thấy thôi mà, cũng đến mức dùng sức mạnh như chứ...

Đến độ tuổi Tần Tiểu Trình bắt đầu học, bản tính tiểu ma vương của nhóc dần dần bộc lộ, là một phen gà bay ch.ó sủa.

Nhóc con Tần Tiểu Trình đầu óc thông minh, va chạm với trí tò mò mãnh liệt, cộng thêm cái tính trời sợ đất sợ nhà cưng chiều trong mấy năm qua, ở trường học thể xưng là học sinh một khiến giáo viên yêu hận.

Buổi họp phụ của nhóc, Diệp Vân San, Phương Lê, Tần Vệ Đông, đều từng tham gia.

Ban đầu là Diệp Vân San , năm lớp ba, Diệp Vân San liền bảo con trai Tần Vệ Đông , lý do là họp phụ của con nhà đều là cha , bà là một bà ngoại , luôn sợ giáo viên sẽ nghĩ nhiều, đứa cháu ngoại bảo bối của bà bằng con mắt khác.

Hơn nữa bây giờ trẻ con tiểu học bắt đầu cạnh tranh , hết đứa đến đứa khác tham gia các cuộc thi trong và ngoài nước, thì sở thích đấu kiếm cưỡi ngựa, đều bồi dưỡng từ nhỏ, bà cũng chút theo kịp sức lực nữa.

Thế là biến thành Tần Vệ Đông và Phương Lê .

Phương Lê vài , dần dần đúc kết một "quy luật", thế là biến thành, họp phụ cuối học kỳ là Phương Lê , các loại họp hành giữa học kỳ, liền gọi điện thoại cho Tần Vệ Đông, bảo Tần Vệ Đông .

Nguyên nhân gì khác, bởi vì họp phụ cuối học kỳ đa phần là đại hội tổng kết thành tích và tuyên dương, nhóc con Tần Trình đầu óc thông minh, trong các kỳ thi và cuộc thi luôn hạng nhất, Phương Lê thấy vô cùng thoải mái.

mà, nhóc con đó cũng thật sự nghịch ngợm phá phách, hôm nay là dẫn đầu một đám học sinh đào cây non mà nhà trường cất công trồng , thì là trong giờ học nhân lúc giáo viên lưng , lén bỏ bột ớt cốc của giáo viên....

Khiến cho thầy giáo dạy Ngữ văn cổ hủ uống , hắt một cái mà cả tòa nhà dạy học đều thấy.

Thế là, Phương Lê mỗi họp phụ xong đều mày ngài hớn hở, còn Tần Vệ Đông mỗi "gọi" đến trường, lúc về đều xách theo tiểu ma vương, cộng thêm khuôn mặt đen sì.

Ném nhóc con lên xe, về nhà là bắt đầu mắng mỏ.

mà Tần Vệ Đông cũng đủ nhạy bén, từ đầu đến cuối đều tại cứ đến trường là phê bình, Phương Lê cứ , là cầm đủ các loại giấy khen của nhóc con về.

Hắn còn tưởng là đứa trẻ Tần Tiểu Trình là hỗn thế ma vương đến mức nào, đoán chừng cũng khiến Phương Lê ở trường ít giáo viên phê bình, suy cho cùng thể chọc tức thành thế , Phương Lê còn khó chịu đến mức nào, cho nên mỗi Tần Tiểu Trình xong bản kiểm điểm, Tần Vệ Đông đều bảo nhóc mang nộp cho Phương Lê để hạ hỏa.

Tần Tiểu Trình cũng thắc mắc, tại nhóc cứ làm chuyện , là đụng cả nghiêm khắc nhất với , đúng là... xui xẻo quá mất.

Loading...