Bóng Tối Trong Khe Suối - 01.

Cập nhật lúc: 2025-04-04 14:55:32
Lượt xem: 43

Ở chỗ chúng tôi, nếu phụ nữ kết hôn một năm mà không sinh được con, thì sẽ bị gọi là "đá", và sẽ bị nhà chồng đuổi đi.

 

Nhà mẹ đẻ không những không phản đối, mà còn khép nép nhận lỗi với nhà chồng, trách con gái mình không biết cố gắng.

 

Họ còn phải làm theo ý nhà chồng, đánh con gái một trận. Đã vậy còn không cho con gái về nhà mẹ, mà ném ra ngoài đường, mặc kệ sống chết.

 

Chỗ chúng tôi là khe suối nghèo, phụ nữ rất khó tìm việc, mà đã là "đá" thì lại càng bị người đời khinh thường.

 

Họ không còn cách nào, chỉ có thể tìm đến cái c.h.ế.t bằng cách treo cổ trên cây.

 

01.

 

Người trong thôn bàn tán, đều nói mấy cô gái kia yếu đuối, không chịu được khổ.

 

Các cô gái ai nấy đều lo sợ, sợ rằng mình lấy chồng rồi không sinh được con, cũng sẽ đi vào đường cùng.

 

Trước cửa nhà tôi có một cái cây, mười mấy năm không ra nổi một trái.

 

Từ khi có một cô gái "đá" treo cổ trên cây đó, thì cây bắt đầu nở ra một mảng hoa trắng xóa.

 

Hoa tàn liền kết ra từng trái có hình quả lê, khi chín, vỏ trái cây trắng nõn nà, đẹp như da thiếu nữ.

 

Mẹ tôi nảy ra ý, nói trái cây đó là "quả thần", phụ nữ ăn vào là có thể mang thai.

 

Lời đồn lan ra, người đến nhà tôi mua quả ngày càng đông.

 

Những người phụ nữ mua quả về ăn không lâu sau đều mang thai.

 

Nhà nhà đều vui mừng, "quả thần" càng bán càng chạy.

 

Mẹ tôi cho lát gạch sáu mét vuông dưới gốc cây, xung quanh dựng giá, dùng cỏ tranh bện thành mành quây lại, mành buông xuống, vừa vặn che kín bốn phía cây ăn quả.

 

Bên trong mành lại đặt giường nhỏ, ghế sofa, cạnh giường để một cái bàn nhỏ, trên bày đủ loại trái cây tươi, trà nước bánh trái.

 

Quả chín đúng vào mùa hè, bóng cây râm mát, trong lều thoải mái vô cùng, mẹ tôi ở đó tiếp đãi người đến mua quả.

 

02.

 

Hôm đó tôi đang quét dọn dưới gốc cây, anh trai vừa cởi quần áo vừa chạy tới, thấy tôi liền gắt gỏng nói: "Tránh ra, khách tới kìa."

 

Tôi bị anh ấy đẩy sang một bên, từ xa đã thấy mẹ tôi dẫn một cô con dâu xinh đẹp, vừa đi vừa cười nói tới.

 

Tôi vội trốn ra sau bức tường, chỉ nghe thấy mẹ tôi nói: "Mọi người đều hiểu rõ, 'quả thần' là nói nhảm, con trai tôi mới là thuốc tiên."

 

"Nó đó, đã được khai quang, ai được nó 'chấm' thì người đó có thai."

 

Cô con dâu mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng lại mang theo chút mong đợi, theo mẹ tôi đi đến dưới gốc cây.

 

Anh trai tôi đã cởi sạch quần áo, nằm trên giường chờ sẵn.

 

Mẹ tôi buông mành xuống, lập tức không nhìn thấy gì bên trong nữa.

 

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ghê tởm, quay người bỏ đi.

 

03.

 

Chị dâu là khách du lịch đến từ nơi khác.

 

Chị ấy thích ăn trái cây tươi, đến đâu cũng hỏi thăm ở đó có loại trái cây đặc sản gì.

 

Trái cây đặc sản của thôn chúng tôi, đương nhiên là "quả thần" độc nhất vô nhị của nhà tôi rồi.

 

Dân làng lại tưởng chị ấy là cô gái đôi mươi, cho rằng chị đến để cầu con nên chỉ đường đến nhà tôi.

 

Chị dâu đến nhà tôi, mẹ tôi vội vàng ra đón.

 

"Quả thần" bán rất đắt, bình thường đều bán từng quả một.

 

Chị dâu lại hỏi thẳng giá bao nhiêu một cân, nghe nói phải tự mình trèo lên cây hái, chị còn hỏi mượn mẹ tôi thang.

 

Mẹ tôi nghe xong liền biết chị dâu đến là để ăn quả, không phải để sinh con.

 

Vậy mà lại nảy sinh sự kính nể với chị dâu ấy.

 

Nói chị dâu giữ mình trong sạch, không giống mấy người phụ nữ vì có con mà sẵn sàng lên giường với anh trai tôi.

 

Bà ấy đã sớm muốn tìm vợ cho anh trai, nhưng lại cảm thấy phụ nữ trong vùng không biết giữ mình, sợ họ lại mang thai con của người khác cho anh tôi.

 

Bà càng nghĩ càng thấy chị dâu đáng yêu.

 

Chị dâu vác thang đến dưới gốc cây, đang định trèo lên hái quả thì mẹ tôi bưng cho chị ly trà:

 

"Trời nóng, uống ly trà rồi hẵng lên, kẻo lát nữa khát nước, lại phải xuống uống."

 

Chị dâu không nghĩ nhiều mà uống cạn ly trà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bong-toi-trong-khe-suoi/01.html.]

Uống xong, chị thấy choáng váng, khi trèo lên thang chưa được hai bậc đã ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.

 

Mẹ tôi ghé tai anh trai dặn dò vài câu, anh trai ôm mặt chị dâu nhìn một lúc lâu, thấy chị trắng trẻo xinh đẹp, dáng người cũng đẹp, mừng rỡ không khép miệng được.

 

04.

 

Chị dâu đến trưa mới tỉnh lại, thấy mình không mặc quần áo, trong lều lại có mùi khó ngửi, liền hiểu chuyện gì đã xảy ra.

 

Chị tức giận gào thét, mắng anh trai tôi vô sỉ, mắng mẹ tôi không biết xấu hổ.

 

Mẹ tôi ban đầu còn nhẹ nhàng khuyên nhủ, nói người đến nhà tôi mua quả đều là vì con cái, đây chỉ là hiểu lầm.

 

Chị dâu đương nhiên không tin, muốn tố cáo chúng tôi.

 

Mẹ tôi cười lạnh nói: "Đi đi, quần áo của cô, tôi giấu rồi, cô muốn đi thì cứ đi như vậy đi."

 

"Bà..."

 

Lúc này anh trai tôi bưng bát cơm đi vào, nhìn thấy thân thể chị dâu, trên mặt liền lộ ra nụ cười đê tiện, l.i.ế.m mép thèm thuồng.

 

Chị dâu muốn tìm đồ che thân, nhưng quần áo, ga giường xung quanh đã sớm bị mẹ tôi thu dọn hết.

 

"Bà, các người, mang quần áo lại đây..."

 

Mẹ tôi hừ lạnh nói: "Dễ thôi, cô đồng ý gả cho con trai tôi, tôi sẽ trả quần áo cho cô."

 

Chị dâu hừ một tiếng, quay mặt đi không nói.

 

Mẹ tôi không ngờ chị lại cứng đầu như vậy, vớ lấy cây chổi muốn đánh.

 

05.

 

Anh trai tôi lại ngăn bà ấy: "Mẹ, da thịt non mịn này, đánh hỏng rồi thì khó coi lắm. Để con dùng cách của đàn ông, khuyên nhủ cô ấy."

 

Mẹ tôi liếc xéo anh ấy: "Cố gắng lên đấy."

 

Nói xong, bà đứng dậy đi ra.

 

Anh trai tôi ôm chị dâu lên.

 

Chị dâu thừa lúc anh ấy không chú ý, hai tay đột nhiên ấn mạnh vào hai huyệt thái dương của anh ấy.

 

Anh trai tôi trợn mắt, ngã vật ra người chị dâu.

 

Chị dâu chui ra khỏi người anh ấy, mặc quần áo của anh ấy vào rồi bỏ chạy.

 

Chị dâu chạy đến cửa lại bị mẹ tôi ngáng chân ngã.

 

06.

 

Thì ra mẹ tôi không yên tâm, ôm cây gậy trong lòng, vẫn luôn canh giữ ở cổng lớn.

 

Quả nhiên bắt được chị dâu.

 

Chị dâu vừa bò dậy, gậy của mẹ tôi liền giáng mạnh vào đầu gối chị.

 

Chị dâu đau quá, ngã ngồi xuống đất.

 

Mẹ tôi lại bồi thêm một chân, đá chị dâu nằm ngửa ra đất, gậy đập mạnh vào xương bánh chè của chị.

 

"Tao cho mày chạy, cho mày chạy..."

 

Tôi đứng bên cạnh không nhìn được nữa, chạy tới can mẹ tôi: "Mẹ, đừng đánh nữa, anh trai không thể có một cô vợ què được."

 

Mẹ tôi sửng sốt một chút, ném gậy xuống: "Hừ, tạm tha cho mày, còn không nghe lời, tao đánh c.h.ế.t mày, con trai tao không thiếu một đứa như mày."

 

Nói rồi, bà quay người bỏ đi.

 

Chị dâu xoa xương bánh chè, nhất thời không đứng dậy nổi.

 

Tôi đến đỡ chị, chị lại gạt tay tôi ra.

 

Tôi khẽ nói với chị: "Trước chịu thua đi, giữ được mạng, mới có thể chạy thoát."

 

Chị dâu hừ một tiếng: "Mày còn không phải là vì cái tên anh trai ghê tởm của mày, đừng có giả làm người tốt."

 

07.

 

Tôi lắc đầu: "Năm tôi 6 tuổi bị bọn họ bắt cóc đến đây, bọn họ coi tôi như trâu ngựa sai khiến đến tận bây giờ, đến 18 tuổi lại đem tôi bán đi, kiếm một khoản tiền. Trong thôn rất nhiều bé gái, đều là như vậy mà đến."

 

Chị dâu sửng sốt một chút, nói: "Nếu tôi có thể trốn thoát, nhất định sẽ đến cứu các cô."

 

Tôi gật đầu: "Trước tiên dưỡng thương cho tốt đã."

 

Tôi đỡ chị về lều dưới gốc cây.

 

Loading...