Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 23 Cha nho nhỏ (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-26 09:37:03
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Không khí quỷ dị, một nhà bốn bàn ăn, quản gia hầu một bên, hầu trầm mặc bày bữa sáng lên bàn.
Ngu Kinh Mặc ở vị trí chủ tọa, bên tay là Điền Nguyễn, bên tay trái là Ngu Thương và Lộ Thu Diễm. Môi mỏng của mím , mãi đến khi món ăn dọn đủ cũng một lời.
Cảnh tượng thực khác mấy so với buổi sáng thường ngày, khác biệt duy nhất chính là chủ tọa đương gia chủ nhân biến thành 18 tuổi.
Ngu Kinh Mặc 18 tuổi, vẫn ít .
Điền Nguyễn thì quy củ , gắp cho Ngu Kinh Mặc một đĩa dưa leo trộn, “Món thanh mát, thử .”
Ngu Kinh Mặc rũ mắt dưa leo bên cạnh bát cháo, gì.
Điền Nguyễn c.ắ.n bánh bao chiên, ánh mắt liếc Ngu Kinh Mặc, chỉ thấy gắp món gì cũng ăn món đó, dáng vẻ chút ngoan ngoãn, khỏi tình yêu lan tràn, khóe miệng thế nào cũng đè xuống .
Ngu Kinh Mặc liếc một cái, đó dời tầm mắt , thong dong nhã nhặn dùng bữa.
Cuối cùng cũng ăn xong bữa sáng xa lạ quen thuộc .
Ngay cả bản Ngu Kinh Mặc cũng cảm thấy kỳ lạ, ăn ở “nhà khác”, còn đương nhiên chiếm vị trí chủ tọa.
“…… cha, ba nhỏ, con làm đây.” Một năm 365 ngày, Ngu Thương đến 360 ngày làm, suy nghĩ một lát, “Hay là con xin nghỉ?”
Điền Nguyễn: “Không cần, ở với Ngu là .”
Ngu Thương mặt cảm xúc gật đầu, rời .
Anh , Lộ Thu Diễm cũng tiện ở . Thực y chẳng việc gì gấp, nhưng vẫn giả vờ bận: “Tôi đạp xe.”
Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm ở hóng chuyện, nhưng tư tâm quấy phá, bất kỳ ai ăn dưa của Ngu Kinh Mặc 18 tuổi, tự ăn trộm, “Ừm, đường cẩn thận.”
Chủ trạch chỉ còn hai vị đương gia chủ nhân, Ngu Kinh Mặc hỏi Điền Nguyễn: “Anh trông cũng là trưởng thành, làm ?”
Anh trông cũng là trưởng thành……
Cũng là trưởng thành……
Người trưởng thành……
Mấy chữ quanh quẩn trong đầu Điền Nguyễn, khiến nhịn lâng lâng. Trời ơi, hổ là Ngu 18 tuổi, chuyện thú vị như ?
Điền Nguyễn hì hì: “Em đang học cao học, mấy ngày nay xin nghỉ.”
Càng Ngu Kinh Mặc trẻ tuổi, càng cảm thấy mềm mềm.
Ngu Kinh Mặc nhận ánh mắt quá mức hưng phấn của Điền Nguyễn, “……”
Điền Nguyễn như chú ong nhỏ bay quanh Ngu Kinh Mặc, giọng mang âm điệu Giang Nam ngọt ngào vui vẻ: “Ngu Kinh Mặc, em dẫn dạo khắp nơi. Đây là trang viên của chúng , là nhà của chúng .”
Nụ của thanh niên quá mức cuốn hút, Ngu Kinh Mặc khỏi thả lỏng, cùng ngoài, men theo lối nhỏ trong vườn hoa dạo bước.
Thu ý dần dần dày lên, trong vườn cúc nở rộ rực rỡ nhất, muôn hồng nghìn tía đan xen hài hòa, vô cùng thích hợp để ngắm cảnh. Ngu Kinh Mặc tâm trí, : “Tôi cần chứng minh.”
Điền Nguyễn hòa nhã, càng Ngu Kinh Mặc thiếu niên nghiêm túc như càng thấy thú vị, “Đừng là chứng minh, bảo em làm gì cũng .”
“……”
“Anh em chứng minh thế nào?”
“Nếu thể năm bí mật của , sẽ tin lời .” Ngu Kinh Mặc cẩn thận suy xét những lời trong trang viên , điều ngoài dự đoán là giống diễn kịch.
Không ai vì lừa mà tốn nhiều nhân lực vật lực đến , chỉ để khiến tin xuyên tới tương lai.
Xét từ góc độ vật lý, con quả thực khả năng xuyên qua thời .
Khi giọng Ngu Kinh Mặc dứt, thấy thanh niên mặt rơi trầm tư. Gương mặt trắng như tuyết ánh nắng sớm vàng rực sáng lên, mày mắt như tranh, sống mũi thanh tú, chóp mũi nhếch lên mang theo nét ngây thơ, đôi môi tựa cánh hoa hồng, trông mềm mại, chạm……
Nhận đang nghĩ gì, Ngu Kinh Mặc đột ngột thu hồi ánh mắt.
“Bí mật của Ngu ……” Điền Nguyễn chợt lóe linh cảm, mắt sáng lên, “Em , Ngu mỗi ngày tắm hai , thói quen sạch sẽ.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu, “Tính một cái.”
“Ngu thích nhất là hoa quế.”
Ngu Kinh Mặc kinh ngạc thanh niên, “Tính một cái.”
Điền Nguyễn bẻ ngón tay, : “Ngu mỗi ngày về nhà việc đầu tiên là rửa tay.”
Ngu Kinh Mặc trầm mặc giây lát, chuyện riêng tư thế nếu quan sát lâu dài thì khó phát hiện, “Ừm.”
Điền Nguyễn: “Ngu quần lót màu đen.”
Ngu Kinh Mặc: “…… ừm.”
Điền Nguyễn: “Ngu thích nhất là ôm em .”
Ngu Kinh Mặc: “………… Cái gì?”
Điền Nguyễn che miệng bay xa vạn dặm, kéo suy nghĩ quá mức sống động về , “Cái tính, em nghĩ .”
Ngu Kinh Mặc chằm chằm vành tai mỏng manh như vỏ sò của thanh niên đang dần ửng đỏ, hiểu chút hoảng loạn mà dời mắt, dám nghĩ tiếp hàm ý của câu .
Điền Nguyễn nhanh chóng liếc Ngu Kinh Mặc một cái, “Ngu thích uống .”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”
Điền Nguyễn: “Ngu thích nhất là chữ ‘ ừm ’.”
Ngu Kinh Mặc: “……”
Điền Nguyễn đếm , “Sáu bí mật , tổng nên tin em chứ?”
Ngu Kinh Mặc vốn định “ừm”, kịp thời sửa miệng: “Tin.”
Điền Nguyễn nắm tay, “Úc gia!”
Cậu tiếp tục như chú ong nhỏ bay quanh Ngu Kinh Mặc, lập tức voi đòi tiên: “Ngu Kinh Mặc, hiện tại em lớn hơn , gọi em là .”
Ngu Kinh Mặc khựng bước, bình tĩnh gợn sóng .
Điền Nguyễn ngẩng mặt, vẻ đương nhiên đầy đắc ý —— chỉ cần nghĩ đến việc Ngu Kinh Mặc gọi là , thấy sướng đến bùng nổ, khỏi hắc hắc rộ lên.
“Mơ tưởng.” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn: “…… Làm gì? Em lớn hơn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://vudong123.id.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-23-cha-nho-nho-2.html.]
Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h giá , “Lớn chỗ nào?”
Điền Nguyễn: “……” Bị sỉ nhục thật sự.
Điền Nguyễn cam lòng yếu thế: “Chỗ nào cũng lớn!”
Ngu Kinh Mặc tỏ ý kiến, chỉ là tâm trạng bỗng nhiên thư thái hơn, cảm thấy tương lai như cũng tệ —— ít nhất còn nhà. Từ khi cha qua đời, hiếm khi vui vẻ như thế .
Điền Nguyễn vốn còn tức giận, nhưng thấy Ngu Kinh Mặc cong khóe môi, tự giác cũng ngây ngô theo, “Ngu Kinh Mặc, thật sự .”
Ngu Kinh Mặc hạ mắt phượng, “Thích ?”
Điền Nguyễn thành thật gật đầu, “Thích vô cùng.”
Đối mặt với lời tỏ tình thẳng thắn như , Ngu Kinh Mặc cũng đầu. Từ tiểu học lục tục thổ lộ với , nhưng nay vẫn luôn tâm như nước lặng. Đây là đầu tiên, mặt hồ yên tĩnh dường như nổi lên gợn sóng, từng vòng từng vòng lan .
Hai dạo bộ trong trang viên xong, trở về chủ trạch.
Điền Nguyễn : “Đây là trang viên Ngu xây khi công ty đầu tiên đưa thị trường. Kiến trúc sư nghĩ đến nhà ở lâu dài, nên xây theo tiêu chuẩn nhà ở.”
Ngu Kinh Mặc kiến trúc mắt, bộ phong cách trang viên quả thật đúng là dáng vẻ của một mái nhà trong tưởng tượng của . Hắn sớm để ý đến mảnh đất ở núi Hồng Diệp , chỉ là với tài lực hiện tại của thì thể mua nổi.
Nói như , cần mấy năm nữa, công ty của sẽ đưa thị trường, mua ngọn núi nhỏ .
Ở căn nhà lập gia đình, gây dựng sự nghiệp, qua hai năm sẽ nhận nuôi Ngu Thương, thêm bảy tám năm nữa kết hôn với Điền Nguyễn, hạnh phúc viên mãn, cuộc sống kéo dài đến tận bây giờ.
Đây là những chuyện Ngu Kinh Mặc nghĩ cũng dám nghĩ. Hôn nhân đối với quá xa xôi, từng nghĩ đến việc kết hôn.
Vì Ngu Kinh Mặc hỏi: “Chúng kết hôn như thế nào?”
Điền Nguyễn: “…… Sau sẽ .”
Ngu Kinh Mặc dễ lừa như , “Có thỏa thuận tiền hôn nhân ?”
Điền Nguyễn kinh ngạc trừng mắt Ngu Kinh Mặc, “Anh mới 18 tuổi ??”
“Là 18 tuổi.” Ngu Kinh Mặc hạ mắt , “Anh hoảng cái gì? Xem quả thật thỏa thuận tiền hôn nhân?”
“Có thì , nhưng đó là chuyện quá khứ!” Điền Nguyễn vội vàng giải thích, “Chúng là thật lòng yêu .”
“Tôi cần chứng minh.”
“……” Lại là chứng minh.
Làm để chứng minh một đôi vợ chồng là yêu đây?
“Thưa , thưa phu nhân, tập đoàn gọi điện tới.” Giọng quản gia vang lên đúng lúc, chiếc điện thoại bàn dây đưa tới mặt hai .
Lúc ngoài dạo bộ, cả hai đều mang theo di động.
Ngu Kinh Mặc nhúc nhích.
Điền Nguyễn cầm lấy micro điện thoại bàn, thấy giọng trợ lý Từ đầy lo lắng: “Ngu , cuộc họp thần hội ngài đến muộn nửa giờ, còn họp ạ?”
“…… trợ lý Từ, là .” Điền Nguyễn , “Hủy cuộc họp . Mấy ngày nay Ngu khỏe, việc giao cho Ngu Thương xử lý, tìm .”
Trợ lý Từ kinh ngạc: “A, Ngu bệnh ? Bệnh gì ?”
“Cảm mạo.”
“Vậy phu nhân nhớ chăm sóc kỹ, tìm Ngu tổng cứu nguy.”
Mấy năm nay, Ngu Thương từ “tiểu Ngu tổng” trở thành “Ngu tổng”, năng lực thể hiện rõ ràng, giới trong ngành nhất trí công nhận.
Cúp điện thoại, Điền Nguyễn thấy giọng Ngu Kinh Mặc phiên bản thiếu niên hỏi: “Tương lai nếu ở đó, sẽ phiền phức ?”
“Không .” Điền Nguyễn vội vàng phủ nhận, “Anh cần tự trách. Tập đoàn Cây Sồi Xanh giống như một cỗ máy, cho dù dẫn đầu cũng dễ sụp đổ, mỗi ngày vẫn thể tự kiếm tiền.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu, “Vốn nên như .”
“……” Xem Ngu phiên bản nhỏ chút tự trách nào.
đây mới chính là Ngu Kinh Mặc mà Điền Nguyễn quen . Tự tin, trầm , vẻ ngoài đạm mạc tao nhã là một trái tim vô cùng mạnh mẽ.
Chưa đến hai giờ, Ngu Kinh Mặc tiếp nhận sự thật xuyên đến tương lai. Tiếp đó, yêu cầu Điền Nguyễn một dạng chứng minh khác.
Chứng minh rằng hai giống như lời Điền Nguyễn , là thật lòng yêu .
Đối với chuyện , Điền Nguyễn suy nghĩ một lát, khuôn mặt đỏ ửng, mời Ngu Kinh Mặc lên lầu.
Ngu Kinh Mặc cho rằng Điền Nguyễn sẽ lấy tín vật giữa hai , hoặc quà tặng, là lịch sử tin nhắn. Thời gian dối, họ là vợ chồng thật , lịch sử trò chuyện sẽ chứng minh tất cả.
Ngu Kinh Mặc toạc suy nghĩ .
thứ Điền Nguyễn lấy , lịch sử trò chuyện đơn giản, mà là chính bản .
Bước phòng ngủ chính, Điền Nguyễn lưng về phía Ngu Kinh Mặc, những ngón tay thon dài mảnh khảnh lượt cởi từng cúc áo sơ mi, đó xoay , mở rộng vạt áo, để lộ khắp những vết đỏ.
Ngu Kinh Mặc làn da Điền Nguyễn trắng, nhưng thấy một mảng lớn như , nhất thời sững sờ.
Những dấu vết vốn nên quên , giờ phút hiện nguyên vẹn mắt , đỏ như mây chiều. Đặc biệt là nhánh hồng mai , rõ ràng “che chở” cẩn thận, run rẩy hé hai nụ hoa.
Xung quanh đó còn một vòng dấu răng.
Điền Nguyễn hổ trưng bày chính , : “Đây là chứng minh chúng yêu .”
Ngu Kinh Mặc vẫn nhúc nhích, ánh mắt thể dời , “……”
“Đây là do để tối qua.” Gương mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, giống hệt như lúc Ngu Kinh Mặc lừa kiểm tra cơ thể, thực chất là thưởng thức , mà hiện tại, là chủ động cởi quần áo.
Quá mức thẹn thùng, Điền Nguyễn nhanh chóng khép quần áo, ánh mắt mong chờ Ngu Kinh Mặc, “Anh tin ?”
Ngu Kinh Mặc nay luôn gặp biến sợ, c.ắ.n chặt môi mỏng để kiềm chế d.a.o động cảm xúc, yết hầu khẽ chuyển động, lời mang theo chút khàn khàn: “Anh…… Không thể làm như .”
Điền Nguyễn: “?”
Ngu Kinh Mặc ép cúi mắt, thanh niên mặt, “Tôi mới 18 tuổi, thể xem loại hình ảnh kích thích như .”
Điền Nguyễn: “……”
-----
Tác giả lời :
Tới ~ ngày mai vẫn ~
Điền Nguyễn: Ngu nhỏ thật thú vị.
Ngu Kinh Mặc: Chơi lớn.
Điền Nguyễn cúi đầu xuống: ……