Tôi nhíu mày, cân nhắc rồi nói:
“Cô ơi, cháu bị bệnh.”
Đối phương khựng lại một chút, rồi tiếp tục tuôn:
“Ồ, là con nhỏ vô dụng à! Mẹ mày đâu? Có phải ba mày không bắt máy, mẹ mày tức quá nhảy lầu rồi không?”
“Cô nói cho mày biết nhé, ba mày từ lâu đã không còn yêu mẹ mày, cũng không yêu mày!”
“Bây giờ ông ấy chỉ yêu cô và em trai mày thôi, tiền bạc nhà mày, nhà cửa, xe cộ, sau này đều là của cô và em trai mày hết.”
Lúc đó tôi còn nhỏ, không hiểu nhiều, nên nói chuyện chẳng kiêng dè gì.
“Vậy... cô ơi, cô là cướp à?”
“Cướp mới đi cướp đồ của người khác, cướp sẽ bị Tôn Ngộ Không đánh chết!”
Đối phương bật cười khinh bỉ: “Trên đời làm gì có Tôn Ngộ Không?”
Tôi khóc nói: “Nhưng có chú cảnh sát mà, cô là người xấu, sẽ bị chú cảnh sát bắt nhốt lại!”
Sau đó, mẹ tôi quay về, thấy tôi ủ rũ, lại thấy điện thoại có cuộc gọi nhỡ từ số của ba tôi, bà hỏi mấy lần, tôi bỗng òa lên khóc.
“Có một người đàn bà xấu, nói ba không còn thương mẹ con mình nữa!”
“Nói ba chỉ thương cô ta với em trai, còn nói tất cả đồ của nhà mình đều là của cô ta hết!”
Tôi khóc đến mức nghẹn thở, mẹ ôm chặt lấy tôi, vỗ vỗ lưng tôi, im lặng rất lâu.
“Mẹ sẽ ly hôn với ba con, Nhi à, con theo mẹ có được không?”
“Dạ được.”
03
Những ngày nằm viện đó, ba tôi không đến thăm tôi lấy một lần.
Còn mẹ tôi thì thường xuyên gọi điện, dù bà cố tình né tránh tôi, nhưng khi tức lên không kiềm chế được, những câu như “thằng khốn nạn”, “tài sản tôi nhất định phải lấy hai phần ba, không thì tôi liều c.h.ế.t với anh”, “đồ súc sinh, c.h.ế.t đi xuống mười tám tầng địa ngục”… vẫn rơi vào tai tôi.
Thật ra tôi đã lén khóc, ở tuổi đó, đứa trẻ nào hiểu được nỗi khổ của mẹ?
Tôi sợ sau này sẽ không còn ba nữa.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự mất mát, nhưng tôi không kể với mẹ, cũng chưa từng khóc trước mặt mẹ.
Tôi lờ mờ hiểu thế nào là ly hôn, hiểu rằng ba và mẹ, tôi chỉ có thể chọn một người, và tôi biết mẹ thương tôi hơn.
Tôi không biết ba mẹ nói chuyện với nhau ra sao, chỉ biết mẹ lúc nào cũng bực bội.
Bảy ngày sau, mẹ dẫn tôi xuất viện, bước đi hùng hổ như một chiến binh trở về, nhưng chúng tôi không thể nào quay lại căn nhà ngày xưa nữa.
Bà nội tôi đứng trên ban công, thấy hai mẹ con sắp đi đến dưới lầu, liền “xoạt” một tiếng mở tung cửa sổ.
“Dương Mỹ, mau qua đây!”
Mẹ tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ai-noi-con-gai-khong-bang-con-trai/2.html.]
Vài giây sau, một người phụ nữ quen thuộc hiện ra trước mắt chúng tôi.
Không ngờ lại là chị họ của mẹ tôi!
Cô ta nhìn mẹ tôi cười đắc ý, sau đó cùng bà nội tôi, hai người hợp sức ném xuống hai cái bao dệt không kéo khóa.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Bàn chải đánh răng, dép lê, quần áo, áo ngực, băng vệ sinh…
Lạch cạch, lách cách, bay tán loạn khắp nơi.
Tôi thấy hai bên má mẹ tôi căng cứng, gương mặt đầy vẻ bối rối.
Chốc lát sau —
Cơn giận lấn át sự xấu hổ, mẹ tôi chống nạnh, ngẩng đầu mắng lên lầu:
“Dương Mỹ, mày có còn là người không? Đàn ông c.h.ế.t hết rồi à? Ngay cả đàn ông của em gái mình mà mày cũng cướp!”
“Tao với Tào Diệu Tổ còn chưa ly hôn đâu nhé! Mày đã không đợi được rồi! Đồ không biết xấu hổ! Phì!”
“Tao về sẽ nói với mẹ mày! Nói với cả làng! Mày là con hồ ly tinh!”
Dương Mỹ và bà nội tôi cùng nhau phản công:
“Con đàn bà xấu xí kia, mày nhìn lại cái mặt mày đi, lão Tào nói nhìn thấy là muốn ói!”
“Đồ đàn bà không biết đẻ con trai! Cút ngay cho tao! Nếu không có Dương Mỹ, hương hỏa nhà họ Tào sớm đứt trong tay mày rồi, đồ sao chổi!”
“Loại như mày mà cũng đòi về làng à?! Về làng mà hỏi đi, không đẻ được con trai, có nên bị bỏ không?!”
Giữa lúc đang cãi nhau, một thằng bé tầm tuổi tôi từ trong phòng khách chạy ra.
Nó cầm một khẩu s.ú.n.g đồ chơi, đứng trên ghế nhỏ, hướng về phía chúng tôi mà b.ắ.n “tút tút tút” loạn xạ.
Thời đó, đạn trong s.ú.n.g đồ chơi thậm chí không phải là đạn nước, mà là đạn nhựa BB, b.ắ.n trúng người thì đau điếng.
Tay và cổ tôi bị b.ắ.n trúng mấy phát.
Mẹ tôi ôm lấy tôi, trốn sau một gốc cây thấp.
“Người đâu? Người đâu?”
“Kia kìa!”
“Thấy rồi! Con mụ già! Đồ vô dụng! Bắn c.h.ế.t chúng mày!”
Nhờ có tán lá cây đỡ bớt lực, đạn b.ắ.n vào người không còn đau như lúc đầu nữa, lá cây cũng rơi lả tả.
Mẹ tôi tức đến nghiến răng ken két.
“Thằng nhãi ranh, có giỏi thì kiếm khẩu s.ú.n.g thật, b.ắ.n c.h.ế.t tao đi!”
Súng máy đồ chơi mỗi lần chỉ lắp được ít đạn, hết đạn là phải thay băng đạn mới.
Mẹ tôi nhân lúc trên lầu đang thay đạn, liền nhặt một cục đá dưới đất, gầm lên rồi xông thẳng lên lầu.
Tôi cũng bắt chước, nhặt một cục đá, lon ton chạy theo sau.