Hung trạch - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:41:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến vở cuối cùng, đó chính là kiệt tác kinh điển 《 Mẫu Đơn Đình 》. Tuy đây là một trong những vở Côn khúc nổi tiếng nhất, nhưng Ngụy Chiêu Minh chẳng mấy mặn mà với nó. "Cảnh ngày lành để cho ai, thú vui nhàn nhã tìm nhà nào." Trên sân khấu, c.h.ế.t sống , sống c.h.ế.t , đẽ đấy nhưng cũng thật hoang đường. Mà đôi lứa ở nhân gian, mong hoa xuân ngóng quả thu, cứ quanh quẩn trong vòng luân hồi , làm thấu hết nỗi đau sinh ly t.ử biệt đến tận cùng.

Trên sân khấu, đào chính phất tay áo thủy tụ, tư thế uyển chuyển như đóa sen nở rộ, giọng hát hờn dỗi vui sướng vang lên:

Biến thanh sơn đề hồng đỗ quyên, đồ mi ngoại yên ti túy nhuyễn.

Ngụy Chiêu Minh khẽ điều chỉnh tư thế . Giọng trầm thấp của Dung Quân bỗng vang lên trong bóng tối: "Em thích ?"

"Cũng hẳn," Ngụy Chiêu Minh khi xem xong mấy vở diễn thì cả thả lỏng hơn, thuận miệng đáp: "Chỉ là cảm thấy quá giả tạo, cái gì quá cũng ."

Kia mẫu đơn tuy hảo, xuân về chiếm ?

Dung Quân phát tiếng khẽ trong bóng tối, âm thanh như móc câu làm trái tim Ngụy Chiêu Minh d.a.o động. Góc mặt ẩn hiện ánh sáng chập choạng lúc sáng lúc tối, Ngụy Chiêu Minh chỉ thấy ngữ khí của bỗng trở nên nhẹ bẫng:

"Ta ngược là thích nhất vở . Tình yêu thể vượt qua cả sự sống và cái c.h.ế.t, chẳng cảm động ?"

Nhàn ngưng miện ngột sinh sinh yến ngữ minh như tiễn, thính lịch lịch oanh thanh lưu viên.

Giữa ghế của hai là một chiếc bàn vuông, bàn bày đủ loại bánh. Ngụy Chiêu Minh nghiêng đầu sang, ngay lập tức hút sâu đôi đồng t.ử của Dung Quân. Đôi mắt đen kịt và thâm trầm như bóng đêm, nhưng tỏa một loại ánh sáng khiến thần trí điên đảo, Ngụy Chiêu Minh một lúc liền cảm thấy mê .

Anh dậy, nhón lấy một miếng bánh hạt dẻ thủy tinh trắng nõn ngậm miệng nhưng kịp ăn. Sau đó, thẳng tay gạt hết đống bánh bàn xuống đất, tự lên chiếc bàn đó. Anh phóng túng dang rộng hai chân, đưa hai tay phía chống lên mặt bàn. Dung Quân bèn tiến tới giữa đôi chân , cúi đầu c.ắ.n lấy đầu của miếng bánh hạt dẻ. Trong bóng tối, hai ôm hôn nồng nhiệt đầy vẻ ý loạn tình mê.

Trên sân khấu vẫn đang vang lên tiếng hát ê a:

Tắc vị ngươi như hoa mỹ quyến, tự thủy lưu niên. Thị đáp nhi nhàn tầm biến, tại u khuê tự liên.

Ngụy Chiêu Minh khẽ, chút nôn nóng mà kéo vạt áo của , để lộ đôi bờ vai trắng ngần khí lạnh. Dung Quân vục đầu n.g.ự.c mà c.ắ.n xé hôn hít, Ngụy Chiêu Minh vòng đôi chân quấn chặt lấy eo Dung Quân, ngừng cọ xát đầy khao khát.

Cùng ngươi đem lãnh khấu tùng, đai lưng khoan, tụ nhi uẩn nha nhi thiêm tịnh.

Ngụy Chiêu Minh dắt tay Dung Quân luồn trong vạt áo hạ bào của , những ngón tay lạnh lẽo của bắt đầu xoa nắn d.ụ.c vọng của . Ngụy Chiêu Minh hé môi thở dốc liên hồi, khóe miệng khép để mặc những sợi nước bọt mỏng manh chảy xuống, men theo gò má trượt thẳng cổ áo. Dung Quân nhẹ một tiếng, đưa hai ngón tay trong miệng Ngụy Chiêu Minh mà khuấy đảo.

Tắc đem vân điểm, hồng tùng thúy thiên. Kiến ngươi khẩn tương y, mạn tư liên.

Ngụy Chiêu Minh xụi lơ bàn tay của Dung Quân, vật mặt bàn mà run rẩy trong sự khoái lạc tột cùng. Anh nâng chân lên, thi thoảng dùng ngón chân móc đai lưng của Dung Quân đầy khiêu khích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-9.html.]

"Mau lên... ân... tới ..."

Dung Quân vân vê những điểm nhạy cảm của , c.ắ.n nhẹ lên môi khàn giọng hỏi: "Tới cái gì cơ?"

Hận bất đắc nhục nhi đoàn thành phiến tịnh, đậu cái nhật hậu phấn mạt vũ thượng tiên.

"Tới... tới..." Ngụy Chiêu Minh yên phận mà ôm chặt lấy đầu Dung Quân, nhưng bàn tay vô tình chạm trống vắng lạnh lẽo cổ .

Ngay lập tức, cảm giác như một gáo nước lạnh tạt thẳng đầu , khiến bừng tỉnh đại ngộ.

—— Miếng ngọc ?!

Ngụy Chiêu Minh thốt lên một tiếng kinh hãi, bỗng nhiên bật dậy khỏi ghế. Trên sân khấu lúc kịch tan, khán đài cũng chẳng còn bóng , vắng vẻ tiêu điều. Anh đầu , bàn vẫn đặt nguyên vẹn bánh sứt mẻ gì, bên cạnh là Dung Quân đang với sắc diện khó đoán. Ngụy Chiêu Minh vội vàng sờ lên cổ, khi chạm thấy miếng Ngọc Quan Âm tâm niệm bấy lâu, mới thở hắt một nhẹ nhõm.

Trong bóng tối, Dung Quân khẽ cất tiếng hỏi: "Sao ?"

Nơi hạ bộ của Ngụy Chiêu Minh vẫn còn cảm giác trướng đau đến khó chịu, lắp bắp: "Tôi... về phòng nghỉ ngơi ." Anh cố gắng cúi thấp đầu, vùi khuôn mặt đang đỏ bừng vì hổ thẹn vùng tối mà ánh đèn rọi tới, chẳng rõ Dung Quân rốt cuộc bao nhiêu phần thất thố của .

"Đi ." Dung Quân với nửa nụ đầy ẩn ý. Ngụy Chiêu Minh như đại xá, vội vàng xoay chạy biến về phía dãy phòng ở.

"Ban đêm nếu gặp chuyện gì, cứ việc tới tìm , ở ngay gian viện thôi." Giọng của Dung Quân từ phía truyền tới, âm u mà văng vẳng.

Ngụy Chiêu Minh bước chân phòng cảm nhận một luồng nóng phả mặt. Thì trong phòng chuẩn sẵn một bồn tắm lớn, nước bốc lên nghi ngút. Tâm trí đang rối bời của dần bình lặng , t.h.o.á.t y trầm làn nước ấm áp. Cảm giác nóng vỗ về da thịt khiến tứ chi thư giãn hẳn , vô thức đưa tay xuống xoa nắn d.ụ.c vọng đang cương cứng, bắt đầu vuốt ve một cách qua loa để giải tỏa.

Trong đầu lúc tự chủ mà hiện lên gương mặt của Dung Quân. Ngụy Chiêu Minh cảm thấy bản thực sự đến ngu ngốc, từ khi gặp đàn ông , cứ như một con súc sinh tùy ý động d.ụ.c lúc nơi...

Thế nhưng, Dung Quân rốt cuộc là gì của cơ chứ?

Sau khi giải tỏa xong trong sự rối loạn, một cơn mệt mỏi rã rời ập đến, Ngụy Chiêu Minh tì hai tay lên thành bồn gỗ để chợp mắt một lát. Trong cơn mơ màng, chợt cảm thấy làn nước trở nên dính nhớp và lạnh lẽo một cách kỳ lạ, ngay cả mí mắt đang khép cũng hằn lên một sắc đỏ quái dị. Ngụy Chiêu Minh hé mở mắt xuống .

Cảnh tượng mắt khiến sợ đến mức hồn phi phách tán. Anh thế mà đang ngâm trong một bồn đầy m.á.u đỏ lòm!

Ngụy Chiêu Minh kinh hãi bật dậy, nhưng thể lúc như bóng đè, căn bản tài nào phát lực . Anh chỉ thể trơ mắt m.á.u loãng trong bồn bắt đầu nổi lên những bọt khí "ùng ục", mỗi khi một cái bong bóng vỡ sinh mấy con giòi đỏ như máu. Dần dần, đám trùng thịt dày đặc choán lấy chỗ của m.á.u loãng, chúng dùng những sợi râu mảnh li ti áp sát cơ thể , cắm những cái vòi nhọn hoắt da thịt Ngụy Chiêu Minh. Từng con từng con khi hút no m.á.u đều trương phình, to béo mọng nước, đến mức lớp da ngoài bóng loáng thể rõ cả khúc ruột màu nâu bên trong.

Mùi tanh tưởi xộc thẳng lên đại não. Mùi m.á.u tươi lẫn với mùi t.ử khí của xác thối quyện khiến Ngụy Chiêu Minh nôn khan dữ dội. Buổi tối vốn ăn gì, lúc chỉ thể nôn dịch vị đắng chua. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, đột nhiên nhớ những đoạn Tâm Kinh từng học thuộc vì hiếu kỳ đây, vội vàng lắp bắp niệm thầm:

Ly

"Bồ đề tát đỏa, y Bát Nhã Ba La Mật Đa cố... tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô... vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng..."

Loading...