Hung trạch - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:41:16
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Chiêu Minh định đưa tay vỗ vai an ủi để Thải Song bình tĩnh , nhưng cô nàng rụt rè co rúm né tránh. Anh đành ngượng ngùng thu tay về, trầm giọng : "Cô dẫn đường ."
Lần đường về dường như ngắn hơn nhiều, chẳng mấy chốc Ngụy Chiêu Minh phòng. Trên suốt dọc đường, Thải Song ngừng lải nhải rằng tính tình của chủ t.ử trong hai năm nay trở nên tệ, còn như xưa nữa. Ngụy Chiêu Minh im lặng đáp, nhưng khi bước chân phòng, thấy đống chén đĩa vỡ tan tành cùng nước canh lênh láng sàn, trái tim vẫn khỏi thắt một nhịp.
"Dung... Dung Quân," Anh mới cất tiếng gọi, đôi mắt u ám đầy sát khí của Dung Quân lập tức khóa chặt lấy . "Thức ăn ngon thế , làm thế để làm gì cơ chứ." Ngụy Chiêu Minh tâm niệm "đánh kẻ chạy ai đ.á.n.h chạy ", bèn trưng một nụ ấm áp tiến tới, cúi định nhặt những mảnh bát vỡ gom một chỗ.
"Đừng chạm , coi chừng đứt tay." Dung Quân thấp giọng cảnh báo, nhưng vẫn yên tại chỗ chứ hề ý định tiến tới đỡ dậy. Hắn dứt lời, từ đó bên ngoài xuất hiện bốn tên tớ, chúng rằng, tay chân nhanh nhẹn thu dọn sạch sẽ đống hỗn độn sàn trong chớp mắt.
Ngụy Chiêu Minh lúc cũng xong mà cũng chẳng yên, cứ đờ ánh sâu hoắm đầy dò xét của Dung Quân. Dung Quân một tay chống lên bàn, đưa mắt đ.á.n.h giá một lượt từ đầu đến chân hỏi: "Sao ? Có nhớ chuyện gì ?"
"Vâng, một chút ạ, là hình ảnh lúc nhỏ chúng cùng thơ."
Sau khi Ngụy Chiêu Minh xong câu đó, nét mặt của Dung Quân mới dịu đôi chút. "Ngày Mai, xuống ," Hắn chỉ tay chiếc ghế gỗ bên cạnh, nở một nụ dịu dàng với , lật mặt nhanh như lật sách. "Ta lệnh cho họ chuẩn một phần khác ."
Nói đoạn, ánh mắt một nữa dời về phía cổ của Ngụy Chiêu Minh. Anh cảnh giác, vội vàng giơ tay che lấy miếng Ngọc Quan Âm.
Dung Quân khẽ , dời mắt một cách tự nhiên hơn. Hắn bưng chén bên cạnh lên nhấp một ngụm : "Nếu đại sư dặn là tháo, thì em cứ đeo cho thật kỹ." Dứt lời, còn tinh nghịch chớp mắt với : "Sợ đến thế ?"
Ngụy Chiêu Minh vội vàng lắc đầu phủ nhận: "Không , chỉ là kịp thích nghi thôi."
Dung Quân rũ mắt gật đầu, thêm gì nữa. Chẳng mấy chốc, thức ăn dọn lên đầy đủ. Dung Quân đối diện với , trong căn phòng rộng lớn im lìm chỉ còn thấy tiếng va chạm lạch cạch của thìa đũa từ phía Ngụy Chiêu Minh.
Ngụy Chiêu Minh ngước Dung Quân đang bất động bộ bát đũa hề đụng tới, hỏi: "Anh ăn ?"
Ánh mắt của Dung Quân ánh đèn cam vàng của đại sảnh trở nên vô cùng nhu hòa, sâu xa đáp: "Ta tin Phật, chỉ ăn đồ chay."
Đôi mắt Ngụy Chiêu Minh thoáng d.a.o động, thầm nghĩ kẻ tính tình hỉ nộ vô thường như thì làm gì dáng vẻ của tin Phật. Anh cúi đầu lùa thêm hai miếng cơm thật lớn để che giấu biểu cảm khuôn mặt, nuốt xong mới hỏi: "Sao thấy những khác tới dùng bữa cùng... ví như các vị di thái thái, là Ngụy Nguy?"
Chiếc hộ giáp vàng của Dung Quân vốn đang gõ đều đặn xuống mặt bàn bỗng dưng dừng bặt khi thấy câu hỏi . Ngụy Chiêu Minh dám thẳng sắc mặt của , trong lòng rối bời định tìm chủ đề khác để lấp liếm, thì thấy Dung Quân trầm giọng hỏi: "Em gặp Tam di thái ?"
Ngụy Chiêu Minh lắc đầu, lấy hết can đảm thẳng mắt Dung Quân, thấy sắc mặt biến đổi gì lớn mới thở phào nhẹ nhõm: "Tôi gặp, chỉ là từ xa thấy chút âm thanh thôi. Giọng của bà ... thực sự là quá đáng tiếc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-8.html.]
"Ừ." Dung Quân đáp một tiếng đầy vẻ thờ ơ. Ngụy Chiêu Minh suy nghĩ một chút, giả vờ dùng giọng điệu oán trách : "Anh... chẳng hứa với là... sẽ cưới di thái thái ?"
Lời của Ngụy Chiêu Minh quả nhiên đ.á.n.h trúng tâm lý của Dung Quân. Hắn toét miệng , nụ tựa hoa quỳnh nở rộ giữa đêm đông lạnh giá. Hắn thật sâu, nhưng Ngụy Chiêu Minh lúc mới bàng hoàng nhận trong đáy mắt một chút ý nào.
"Đó là cưới, mà là em cưới đấy chứ, Ngày Mai." Giọng mê hoặc của Dung Quân vang vọng trong thính đường, mang theo một cảm giác rợn khó tả.
Ngụy Chiêu Minh sững sờ. Anh vạn ngờ sự thật là như thế, lời lẽ chuẩn sẵn trong lòng bỗng chốc tan thành mây khói. Anh bất an vân vê đôi đũa, đúng lúc đó Dung Quân lên tiếng phá vỡ bầu khí.
"Sao thế?"
Hắn đan hai tay đặt cằm, dùng tư thế vô cùng lười biếng và tùy ý : "Ta vẫn luôn chăm sóc bà . Nếu em gặp, bây giờ gọi bà tới đây luôn nhé?"
Ngụy Chiêu Minh vội vàng lên tiếng từ chối. Anh đặt bát đũa xuống, thực sự là thể nuốt trôi thêm miếng nào nữa.
Dung Quân nghiêng đầu, ánh đèn vàng mờ ảo, gương mặt dường như cũng trở nên nhạt nhòa: "Ban trưa cũng , em ăn ít thế?"
Ngụy Chiêu Minh gượng : "Ở Bắc Kinh mấy năm, còn quen thuộc với khẩu vị của đồ ăn vùng Tấn nữa."
Dung Quân làm bộ gật đầu như thể hiểu chuyện: "Lỗi tại , chỉ mải ghi nhớ những gì em thích ăn ."
"Không , ," Ngụy Chiêu Minh xua tay liên tục, "Tôi sẽ nhanh chóng quen thôi mà."
Sau bữa tối, Dung Quân mời Ngụy Chiêu Minh xem diễn kịch. Ở khu sân phía Đông dựng một sân khấu kịch cổ kính, đèn đuốc và đạo cụ chuẩn sẵn sàng, chỉ còn chờ hai vị chủ nhân đến dự. Lúc , chân trời nhuộm kín bởi ánh hoàng hôn rực rỡ, thường gọi là "ráng đỏ", những đám mây cháy từ phía Đông sang phía Tây, đỏ rực như một đám hỏa hoạn khổng lồ. Bàn tay của Ngụy Chiêu Minh cũng ánh sáng nhuộm đỏ, nhưng khi liếc Dung Quân, vẫn giữ vẻ mặt trắng bệch như huyết sắc.
Chỗ của họ ở khán đài mà ở một lầu cao đối diện. Nơi thể xa, lộng gió vô cùng yên tĩnh. Ngụy Chiêu Minh xuống lầu, thấy trong viện đông đảo chen chúc. Thật kỳ lạ, ban ngày những lặn mất tăm, như thể chui từ đất lên ?
Hơi tỏa quyện cùng cái khí ẩm ướt của đêm thu tạo thành một làn sương mù ảo ảnh bao trùm lên sân khấu, trông chẳng khác nào một tòa lâu đài ảo giác giữa sa mạc. Tiếng chiêng trống vang lên, tòa lâu đài như rung chuyển, bên trong bắt đầu diễn những màn ca múa, những cảnh bi hoan ly hợp của kiếp nhân sinh.
Ngụy Chiêu Minh khúc đầu tiên là 《 Ngọc Trâm Ký 》. Trên sân khấu là những danh ca mà quen , nhưng kỹ thuật diễn xuất và giọng hát của họ hề tầm thường. Nơi bóng hoa sâu thẳm, bước cẩn trọng — bao nhiêu tâm tư và nỗi khổ tình của Trần Diệu Thường đều trọn trong tiếng hát, thực sự kéo tâm trí Ngụy Chiêu Minh về cái đêm cuối thu năm nào.
Kết thúc bốn chiết đầu, tiếp theo là vở 《 Dốc Trường Bản 》 kể về chiến tích của Triệu Vân, khiến Ngụy Chiêu Minh tự chủ mà thẳng lưng, m.á.u nóng dâng trào liên tục vỗ tay khen .
Ly