Hung trạch - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-05-05 06:14:41
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Chiêu Minh cầm lược gỗ, dịu dàng chải từ xuống , những sợi tóc đen nhánh, mượt mà lướt qua đầu ngón tay như thể những vệt mực chảy trôi trong nghiên.
"Hôm nay trời mưa, khỏi cửa mà còn thúc ép chải đầu làm gì," miệng thì oán trách là thế, nhưng tay Ngụy Chiêu Minh vô cùng thuần thục búi tóc cho nọ. Xong xuôi, còn chút đắc ý mà xoa nhẹ một cái :
"Thật là mắt." Chẳng rõ đang khen mái tóc là khen .
Anh nâng gương mặt nọ lên hướng về phía chiếc gương đồng, hứng khởi hỏi: "Ngài xem, thấy thế nào?"
Thế nhưng mặt gương đồng như nước che phủ, vàng óng đến mức chỉ thể thấy cái bóng mờ mờ của khuôn mặt. Vậy mà nọ vẫn khẽ gật đầu, kéo Ngụy Chiêu Minh lòng .
"Đẹp lắm," Ngụy Chiêu Minh đang định trêu thật hổ, thì đối phương vùi đầu cổ , trao những nụ hôn triền miên và nồng nàn, thấp giọng : "Ngày mai khéo tay thật."
Lòng Ngụy Chiêu Minh như nếm mật, vui sướng khôn nguôi. Chiếc áo lót của vốn rộng thùng thình, nhanh tuột xuống tận bả vai, để lộ vùng cổ trắng ngần và bờ vai bằng phẳng. Bốn bức tường gỗ thẫm màu hơn khi nước mưa thấm , mang theo thở thanh khiết của cỏ cây trộn lẫn với mùi đất ẩm. Trong căn phòng ẩm ướt và oi bức , tình ý mặn nồng đều như hòa quyện gian.
Ngụy Chiêu Minh khẽ nghiêng đầu, tấm gương đồng hiện rõ nét, thấy chính trong gương một cách minh bạch.
Từ vùng cổ kéo dài đến tận bờ vai, thậm chí là lặn mất nếp áo ngực, tất cả đều in hằn những vết hôn dày đặc. Những vết mới đè lên vết cũ, sắc đỏ tươi xen lẫn hồng đào, ẩn hiện cả màu đỏ sẫm như rỉ sắt. Cảnh xuân kiều diễm đến nao lòng, dấu vết nhiều như , hẳn là trải qua những cuộc mây mưa ngày đêm dứt, phóng túng triền miên mới thể lưu .
Trái tim đột nhiên dấy lên một nỗi sợ hãi và trống rỗng vô cớ.
—— Ái là biển uế tạp, vạn ác đều từ đó mà .
Một tiếng chuông lớn vang lên "boong" một tiếng, chấn động cả tâm can Ngụy Chiêu Minh. Anh bừng tỉnh mở mắt , bật dậy giường.
Một ngọn nến le lói lay động trong bóng tối, rõ ràng vẫn đang là ban đêm và cũng chẳng hề trận mưa nào cả. Ngụy Chiêu Minh nghiêng đầu, liền thấy gương mặt đỏ bừng của trong gương.
Cái gương đối diện với đầu giường từ lúc nào ? Ngụy Chiêu Minh thở hổn hển, theo bản năng đưa tay sờ lên viên Ngọc Quan Âm ngực.
"A Di Đà Phật, A Di Đà Phật......" Ngụy Chiêu Minh lầm rầm niệm Phật. Chẳng do tâm lý mà cảm thấy d.ụ.c niệm đang sôi sục trong lòng dần bình phục xuống, đồng thời cũng nhận giữa hai chân là một mảng dính nhớp, ướt át.
Cư nhiên mộng tinh.
Ly
Ngụy Chiêu Minh che mặt, thẹn giận, tự cảm thán bản rời xa Trâu Gia Hoa quá lâu . Anh vốn thói quen tự thỏa mãn, từ khi Trâu Gia Hoa vắng nhà, cũng từng thực hiện hành vi sinh lý nào. Anh vội vàng quần lót, đỏ mặt mang giặt sạch. Sau một hồi loay hoay, Ngụy Chiêu Minh cũng chẳng còn chút buồn ngủ nào. Anh nhấc tay đồng hồ, 3 giờ 15 phút sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-4.html.]
thời điểm đêm khuya tĩnh lặng nhất. tòa nhà , vốn dĩ lúc nào cũng tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ngụy Chiêu Minh giường cố gắng nhắm mắt để dỗ dành giấc ngủ, nhưng trong một khoảnh khắc, chợt thấy từ phía hành lang truyền đến tiếng vang "lộc cộc, lộc cộc", giống như một chiếc xe ngựa đang qua chạy dọc lối .
Ngụy Chiêu Minh nhịn mà xuống giường. Đang định mở cửa sổ xem cho nhẽ thì chợt nhớ tới lời nhắc nhở của gã đàn ông mặc áo xám. Cửa sổ làm bằng giấy, Ngụy Chiêu Minh bèn bưng đèn dầu lên, thấm chút nước miếng chọc một lỗ nhỏ ô cửa. Anh ghé mắt .
Đập mắt là một mảng trắng dã, xung quanh chằng chịt những sợi chỉ đỏ, chính giữa là một đốm đen nhỏ xíu. Đột nhiên, đốm đen chuyển động một cái.
"A ——" Ngụy Chiêu Minh kinh hãi hét lên một tiếng, ngã nhào xuống đất. Cái đó...... đó chính là một con mắt đỏ ngầu như máu! Phía bên cánh cửa cũng đang rình mò !
Đèn dầu rơi choảng xuống sàn, dầu nến mang theo những lưỡi lửa nhanh chóng lan rộng . Ngụy Chiêu Minh mặc kệ thứ, vội vàng cởi chiếc áo khoác Tây trang để dập lửa, đôi giày da sạch sẽ, bóng lộn của cũng cuống quýt giẫm đạp lên những đống cháy.
May mắn là phản ứng kịp thời nên một hồi náo loạn, ngọn lửa dập tắt . Ngụy Chiêu Minh bệt đất, lòng vẫn còn kinh hãi, thở dốc phì phò.
Trong căn phòng tối đen như mực, Ngụy Chiêu Minh nuốt một ngụm nước bọt, liếc mắt về phía cái lỗ nhỏ chọc cửa sổ. Cái lỗ đó giờ cũng đen ngòm, bên ngoài liệu còn thứ . Anh sợ hãi đến cực điểm, đá văng đống quần áo và giày lửa thiêu rụi đến biến dạng xuống sàn, rụt vai chui tọt trong chăn. Anh dán chặt giường, quấn chặt lấy chăn, rúc cả đầu bên trong như một đứa trẻ đang cuộn tròn .
Trong bóng tối phảng phất một tiếng thở dài xen lẫn tiếng khẽ. Chiếc giường và tấm chăn tựa như một vòng tay ôm ấp, ấm áp và mang theo hương lạnh nhàn nhạt, Ngụy Chiêu Minh cứ thế chìm giấc ngủ từ lúc nào .
Đến khi Ngụy Chiêu Minh tỉnh nữa thì trời sáng rõ. Anh tự ngắt mu bàn tay một cái, cảm nhận nỗi đau nhói mới thực sự yên tâm. Áo khoác của cháy hỏng, giờ chỉ thể mặc độc chiếc áo sơ mi cùng áo gilet bên ngoài. Vừa mặc đồ xong thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Ngụy Chiêu Minh mở cửa, mặt là một tiểu nha đầu mười lăm, mười sáu tuổi. Cô bé để tóc ngắn ngang tai, phần mái dày che kín cả lông mày. Gương mặt tròn trịa nhưng trắng bệch đến thiếu sức sống, đôi tay bưng một chồng quần áo, trông khô khốc như một nhân vật bước từ trong sách cổ.
"Chủ t.ử sai em mang quần áo tới cho khách nhân ạ." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, rụt rè. Ngụy Chiêu Minh đón lấy chồng quần áo, tiện miệng hỏi: "Khách nhân ? Đây là nhà mà, thành khách nhân ?"
"Á! Là 'thiếu gia', là 'thiếu gia' mới đúng ạ!" Con bé như thể phạm đại tội gì đó, thảng thốt kêu lên một tiếng tự giáng một cái tát thật mạnh mặt . Trên khuôn mặt tái nhợt lập tức hằn lên dấu của năm đầu ngón tay. Cô bé dường như vẫn thấy đủ để tạ tội, tiếp tục vả bên má còn : "Thải Song miệng mồm hư hỏng, Thải Song miệng mồm hư hỏng......" Miệng thì lặp lặp câu đó, tay thì ngừng quạt bôm bốp mặt , chẳng mấy chốc hai má sưng vù lên.
"Được , thôi mà," Ngụy Chiêu Minh vội vàng giữ tay cô bé , trong lòng dấy lên một cảm giác thoải mái, "Chỉ là nhầm một câu thôi, em làm cái gì mà đến mức ?"
Lạ lùng thật, đây là nhà …… Mà cũng , nơi rốt cuộc là nơi nào cơ chứ……
Vừa ngủ dậy một giấc, đầu óc bỗng trở nên hỗn độn lạ thường.
Nào ngờ con bé tên Thải Song đột nhiên "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống đất, đôi bàn tay đỏ ửng vì tự tát nắm chặt lấy vạt áo của Ngụy Chiêu Minh. Cô bé lóc t.h.ả.m thiết, nức nở cầu xin : "Tiểu thiếu gia, cầu xin ngài, ngàn vạn đừng nhắc chuyện với chủ tử, cầu xin ngài đấy......" Thấy Ngụy Chiêu Minh lên tiếng, cô bé liền cúi xuống dập đầu "thình thình" sàn nhà.