Hung trạch - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:47:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chiêu Minh, đây lời lắm mà.” Hắn nâng cằm lên, chiếc lưỡi dài nhọn chậm rãi l.i.ế.m láp vết thương má , mút hôn đầy thương tiếc: “Anh chỉ quên hết những chuyện giữa chúng , mà giờ đây còn ngoan chút nào. Tôi đau lòng lắm, ?”
Một nỗi sợ hãi bao trùm lấy Ngụy Chiêu Minh. Anh sức đẩy Dung Quân nhưng vòng tay cứng như thép nguội, hề nhúc nhích. Dung Quân đè đầu xuống mặt bàn bát tiên, những ngón tay lạnh lẽo kéo tuột quần của xuống, thô bạo vỗ giữa hai chân.
Ngụy Chiêu Minh giãy giụa kịch liệt, hoảng loạn hét lên: “Mộng Miên cốt nhục lạnh, đang lúc tang kỳ em thể làm chuyện ... Ân... A —!”
Dung Quân hề một chút động tác khuếch trương nào, cứ thế đ.â.m mạnh trong. Ngụy Chiêu Minh chỉ cảm thấy nơi hậu huyệt nổ một cơn đau xé tâm can, giống như thanh sắt nung đỏ đ.â.m xuyên qua. Anh thành tiếng: “Đau... Dung Quân... đau quá...”
Thấy chịu thua, Dung Quân mới dừng đôi chút. Hắn giơ tay phát mạnh m.ô.n.g một cái, khiến những thớ thịt rung động trong khí ẩm thấp, kéo theo cả vết thương nơi huyệt khẩu cũng co rút đau đớn.
“Biết sai ?” Dung Quân trầm giọng quát hỏi.
Ngụy Chiêu Minh c.ắ.n chặt môi để thốt tiếng rên rỉ. Anh thấy nhục nhã vô cùng, nhưng chỉ dám dùng sự im lặng để đối kháng. Dung Quân dường như thấu thị tâm tư , càng sức đ.á.n.h thêm mấy cái nữa cho đến khi m.ô.n.g sưng đỏ lên. Theo bản năng, Ngụy Chiêu Minh vặn vẹo thắt lưng để né tránh nỗi đau.
Cái cách lắc lư m.ô.n.g một cách vô thức mang theo một vẻ mời gọi đầy nhục dục. Thần sắc Dung Quân giãn đôi chút, bàn tay phủ lên m.ô.n.g , mơn trớn một cách chậm rãi. Sự tiếp xúc mát lạnh đó phần nào xoa dịu nỗi đau, khiến Ngụy Chiêu Minh vô thức nới lỏng chân mày.
Dung Quân cúi xuống dán chặt lưng , thầm thì bên tai: “Biết sai , Chiêu Minh?”
“Ô...” Ngụy Chiêu Minh phát tiếng nức nở nửa như đau đớn nửa như hưởng thụ. Anh tham luyến sự ôn nhu hiếm hoi , nhưng cũng sợ hãi cơn bão tố tiếp theo, nên chỉ đành ậm ừ cho qua chuyện.
Dung Quân hài lòng với câu trả lời đó, tay luồn xuống phía nắm lấy phân của , tiếp tục dỗ dành: “Ngoan ngoãn nhận sai , phu quân sẽ khiến sung sướng.”
Một tay xoa nắn phía , một tay đưa ngón tay miệng Ngụy Chiêu Minh, trêu đùa đầu lưỡi một cách đầy sắc khí. Không hiểu , thần trí Ngụy Chiêu Minh ngày càng trở nên mụ mị, vô thức ngậm lấy ngón tay của Dung Quân và mút lấy một cách chuyên chú.
Nhìn dáng vẻ thuận theo của , trong mắt Dung Quân hiện lên một tia sáng xanh sủng ái. Động tác của càng thêm mật, chẳng mấy chốc Ngụy Chiêu Minh b.ắ.n trong tay , hai chân run rẩy khép nổi.
Dung Quân rút ngón tay khỏi miệng , chậm rãi đ.â.m sâu hậu huyệt. Vết thương động chạm khiến Ngụy Chiêu Minh thét lên một tiếng, thần trí thoáng tỉnh táo . Trong khoảnh khắc , bỗng thoáng thấy tấm bài vị của Mộng Miên đang chơ vơ bàn.
“Không... ! Dung Quân, xin em, đừng là hôm nay...” Anh đột ngột đẩy Dung Quân , định kéo quần lên. Dung Quân cho cơ hội, chộp lấy tấm bài vị ném mạnh xuống bàn bát tiên ngay mặt .
“Cứ để cô cho rõ.” Hắn mất kiên nhẫn, thô bạo ép rạp xuống mặt bàn một nữa đ.â.m mạnh trong bất chấp những lời cầu xin t.h.ả.m thiết. Hắn giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u , ép thẳng tấm bài vị: “Nhìn , cô đang chúng đấy...”
Ngụy Chiêu Minh cảm thấy những dòng chữ khắc màu đỏ thắm bài vị như đang rỉ máu.
Ly
Trong cơn hỗn mang của d.ụ.c vọng và sự thô bạo, Dung Quân lật Ngụy Chiêu Minh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-20.html.]
“Nhìn .” Đôi mắt đen thẳm của Dung Quân như hút hồn đối diện. Ngụy Chiêu Minh cảm thấy đầu óc bắt đầu cuồng, nhưng nhận thức điều gì đó, vội vàng ngoảnh đầu chỗ khác để tránh ánh của .
Dung Quân khẽ, cúi xuống trao cho một nụ hôn sâu triền miên. Chiếc lưỡi của càn quét khắp khoang miệng, quấn chặt lấy lưỡi như một con rắn độc đang phát tình. Ngụy Chiêu Minh cảm thấy bộ sinh khí và sức lực của như đang hút cạn, chỉ thể phó mặc cơ thể cho Dung Quân điều khiển.
Anh cố sức hé mắt lên trần nhà, và qua bức bình phong, thấy bức tượng thần đang chằm chằm bọn họ. Toàn Ngụy Chiêu Minh bỗng nổi da gà khi nhận ngũ quan của bức tượng ... mà giống Dung Quân đến kỳ lạ. Trong Phật giáo, tượng thường tay trái chỉ trời tay chỉ đất, nhưng bức tượng ngược : tay trái chỉ đất tay chỉ trời.
Tim đập thình thịch liên hồi. Ăn chay niệm Phật cái gì chứ... Dung Quân thực chất là đang thờ phụng chính !
Nhìn đàn ông đang ở , khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy nhưng đôi môi đỏ mọng như máu, đến mê hồn nhưng cũng đầy quỷ dị. Ngụy Chiêu Minh đưa tay chạm mặt Dung Quân, nó lạnh lẽo hơn cả xác c.h.ế.t của Mộng Miên. Anh tiếp tục trượt tay xuống cổ, vai đến lồng n.g.ự.c .
Dung Quân khẽ, nắm lấy tay đặt lên môi hôn nhẹ. Lúc Ngụy Chiêu Minh mới kinh hoàng nhận : Từ nãy đến giờ, Dung Quân hề rơi một giọt mồ hôi, cũng hề phát một tiếng thở dốc nào.
Anh dùng chút sức tàn cuối cùng ôm chặt lấy Dung Quân, áp tai lồng n.g.ự.c .
Không nhịp tim... Hoàn .
Ký ức về Mộng Miên ùa về. Tại một chữ như cô đột nhiên chữ? Đó là vì ngay từ đầu cô thể chữ “Quỷ” (鬼), nên đành tách nó thành các bộ phận “Phiệt” (丿), “Điền” (田), “Nhi” (儿), nhưng dấu móc cuối cùng còn kịp thì gặp chuyện.
Cô nhắn nhủ với : Chiêu Minh, chạy mau, trong nhà quỷ.
QUỶ.
Chữ hiện lên trong đầu như một gáo nước lạnh dội giấc mộng dài. Mọi sự quái dị bấy lâu nay bỗng chốc đều lời giải đáp.
Anh nhớ . Anh vốn là đại thiếu gia của Ngụy phủ, gia tộc đơn truyền chỉ còn và em trai Ngụy Nguy nương tựa lẫn . Anh ba di thái thái: Đại di thái và Nhị di thái gieo xuống giếng, Tam di thái (Mộng Miên) vốn là ca nữ nhưng đột ngột hỏng giọng phát điên.
Mẹ treo cổ cây hòe già đúng ngày sinh nhật 18 tuổi của . Và năm 18 tuổi đó, ngã xuống vách núi, chấn thương đầu khiến quên nhiều thứ.
Thực chất, trong những năm tháng đó, làm việc tại cục bưu điện, và một hết mực yêu thương tên là Trâu Gia Hoa. Chứ giam cầm trong tòa dinh thự ma quái cùng một con quỷ mang tên Dung Quân.
Kim đồng hồ của vận mệnh bắt đầu ngược về quá khứ, trở thời điểm Ngụy Chiêu Minh mới trải qua sinh nhật tròn mười tám tuổi của .
Ngày hôm đó, khi lo liệu xong xuôi tang lễ cho , thiếu niên Ngụy Chiêu Minh vội vã trở về dinh thự u ám ngay. Anh vòng qua con đường mòn để tìm đến chùa Giác Long.
Trong chùa Giác Long, vị đại sư Thuyết Thích mà từng theo tu tập thuở nhỏ nay viên tịch. Tiếp đón là đồ của ông, một tăng nhân tên gọi Không Không. Không Không chắp tay ngực, khẽ cúi đầu làm lễ: “Ngụy thiếu gia.” Ngụy Chiêu Minh gật đầu đáp lễ, ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống rặng núi Tây Sơn, lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả. Anh ngập ngừng một lát lên tiếng: “Đại sư, chuyện ngài ... suy nghĩ kỹ .”