Hung trạch - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:45:17
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Chiêu Minh giống như ai đó rút cạn bộ sức lực, ngã bệt xuống đất, cả nhẹ bẫng. Linh hồn dường như đang rơi rụng dần vực thẳm, chìm sâu xuống địa ngục để rửa sạch những tội nghiệt của chính .
“Mộng Miên… Mộng Miên…” Anh lắc đầu liên tục lẩm nhẩm cái tên , âm thanh mỗi lúc một lớn hơn, vành mắt cũng dần đỏ hoe.
Đột nhiên, ngẩng phắt đầu chằm chằm Ngụy Nguy, từ đất lao vọt lên như một mũi tên: “Mẹ kiếp, g·iết ch·ết ngươi —!”
“Ngụy Chiêu Minh, ngươi tới mà g·iết .” Ngụy Nguy vẫn bất động, ngửa mặt lên , nhưng trong mắt gã tràn đầy sự đắc ý của kẻ nắm chắc phần thắng, “G.i.ế.c , ca ca.”
Ngụy Chiêu Minh bóp chặt lấy cái cổ khô héo của Ngụy Nguy. Da thịt của gã chạm cảm giác mềm nhũn, còn hầu cốt thì giống như một cành cây khô mục rỗng tuếch. Đôi tay dần siết chặt , gương mặt Ngụy Nguy chuyển từ đỏ sang tím tái, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn trán, nhưng khóe miệng gã vẫn cố nhếch lên, thều thào ngắt quãng:
“...Dựa cái gì… dựa cái gì mà bọn họ ai cũng yêu ngươi…”
Giọng gã nhỏ dần, trong đôi mắt gầy sòng bỗng chốc lộ một mạt cầu xin ướt át: “Anh… , em cũng , cho em …”
Anh , em cũng , cho em ?
Đôi tay của Ngụy Chiêu Minh đột nhiên buông lỏng, mất sạch lực khí. Anh nhớ về những chuyện cũ của ngày xưa.
Ngụy Nguy, Ngụy Nguy. Đứa em trai , đứa em trai cùng cha khác của — chính là trái cấm của cả gia tộc .
Ngụy gia vốn dĩ gia đại nghiệp đại, nhưng hiểu con cháu vô cùng thưa thớt. Đến thế hệ của Ngụy Chiêu Minh, cả dòng họ chỉ còn sót đúng một mầm non duy nhất là mà thôi.
Ngụy Chiêu Minh vốn sinh mang "mệnh đồng tử", từ nhỏ bệnh tật ốm yếu, thể dặt dẹo như ngọn đèn gió, dễ ch·ế·t yểu. Ông nội vì thương tiếc đứa cháu độc đinh, liền gửi chùa Giác Long để nương nhờ cửa Phật mà lớn lên. Năm lên năm tuổi, ông nội lâm bệnh nặng, cha mới đón trở về nhà, diễn một màn kịch "phụ từ t.ử hiếu" ấm áp mặt đời. Thế nhưng ngay khi ông nội khuất núi, thái độ của cha đối với lập tức ngoắt một trăm tám mươi độ. Thậm chí, mỗi khi việc kinh doanh gặp trắc trở, ông cũng đổ hết tội lên đầu đứa con trai nhỏ bé. Đám tớ trong nhà thấy cũng chẳng ai dám gần gũi , còn thì đắm chìm trong bài bạc, ca vũ, đó còn dính t.h.u.ố.c phiện, cũng chẳng buồn đoái hoài gì đến đứa con tội nghiệp .
Có một ngày nọ, vô tình thấy đám hạ nhân túm tụm bàn tán xôn xao, rằng vẫn còn một đứa em trai nữa. Đứa trẻ đó là do cô góa phụ của — cũng chính là em gái ruột của cha sinh . Ngụy Chiêu Minh tin, bởi lẽ bao giờ thấy bóng dáng đứa em đó trong cái nhà .
Mãi cho đến năm 16 tuổi, mới tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh tởm nhất cuộc đời : cha và cô cô đang trần truồng quấn lấy giường.
Đó là một đêm mùa thu trăng tròn vành vạnh. Khi Ngụy Chiêu Minh ngang qua sân viện của cha, thoáng thấy cây lựu già treo lủng lẳng mấy quả thạch lựu nhỏ xinh. Dù cha nghiêm cấm bén mảng tới nơi , nhưng Ngụy Chiêu Minh vẫn thường thừa dịp đêm tối lẻn đây để phá phách. Lần cũng ngoại lệ, thấy trong phòng cha tối om một ánh đèn, cứ ngỡ ông say giấc nồng.
Ngụy Chiêu Minh hái xuống mấy quả lựu, đang định mang chia cho Dung Quân thì đột nhiên trong phòng phát những tiếng rên rỉ đầy ức chế. Loại âm thanh chẳng hề xa lạ, vì thỉnh thoảng và Dung Quân cũng thường chơi "trò chơi đó". Tò mò cha nạp thêm di thái thái mới , ghé mắt sát kẽ cửa bên trong. Giữa bóng tối mập mờ, hai ảnh đang giao triền cuồng nhiệt. Bất chợt, đang rướn lên vì kích thích, gương mặt về phía cửa sổ, vặn hứng lấy ánh trăng thanh khiết chiếu .
Đó chính là cô cô —
Ly
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-15.html.]
Những quả thạch lựu trong lòng Ngụy Chiêu Minh rơi xuống đất, tiếng "phịch phịch" va đập cánh cửa khô khốc.
“Ai đó?!” Trong phòng vang lên giọng hoảng hốt xen lẫn hung ác của cha .
Ngụy Chiêu Minh hoảng sợ đầu chạy thục mạng. Anh cứ thế cắm đầu chạy như thể phía loài hồng thủy mãnh thú đang truy đuổi, rẽ qua góc ngoặt thì đ.â.m sầm một hình mềm mại. Một mùi hương lai hương quen thuộc phả mũi, là .
“Mẹ, ơi...” Anh ôm chặt lấy bà, hai hàm răng tự chủ mà va lập cập. Đêm nay hiếm khi say rượu t.h.u.ố.c phiện, bà tỉnh táo lạ thường mà xoa xoa đầu .
“Sao thế hả Chiêu Minh?” Giọng bà trong trẻo và êm dịu như dòng nước chảy ánh trăng.
“Con thấy... thấy cha và... cô cô...”
“Suỵt —” Lời của Ngụy Chiêu Minh còn dứt, nhanh chóng bịt chặt miệng .
“Con thấy , Chiêu Minh? Bọn họ cư nhiên dám để con thấy... thật đê tiện, đúng là hổ là gì...” Bà che miệng , ngừng lẩm bẩm một như kẻ mất hồn. Đêm đó ánh trăng sáng, nhưng lạ , Ngụy Chiêu Minh chẳng thể nào nhớ nổi nét mặt của lúc bấy giờ.
Lần đầu tiên Ngụy Chiêu Minh gặp Ngụy Nguy là trong tang lễ của cha. Không lâu cái đêm kinh hoàng , cha và cô cô cùng lái chiếc xe mới tậu chơi, kết quả là gặp t.a.i n.ạ.n lật xe xuống sườn núi và cả hai cùng t.ử vong tại chỗ. Cảnh sát rằng do hệ thống phanh nhạy, cái thứ đồ chơi của ngoại quốc chẳng ai rõ nguyên lý . kể từ đám tang đó, vốn sống mơ hồ của dường như biến thành một khác, bà một gánh vác cả cơ nghiệp họ Ngụy, bắt đầu hỏi han chăm sóc tận tình, làm tròn trách nhiệm của một .
Ngụy Nguy khi đang xe lăn. Cậu vốn sinh phát d.ụ.c bất thường, nửa với đôi bắp chân teo tóp, héo rút. Đám hạ nhân sợ hãi tránh mặt thật xa, những lời bàn tán khàn khàn, bỉ ổi của chúng lọt tai Ngụy Chiêu Minh:
“Vốn dĩ lão gia cho sinh, nhưng tiểu thư khó khăn lắm mới mang thai, nhất quyết để cho Ngụy gia một mụn con... Kết quả xem, thà sinh còn hơn.”
“Báo ứng đấy, tất cả đều là báo ứng cho cái trò l.o.ạ.n l.u.â.n ... Đứa trẻ chỉ kém vị thiếu gia mấy tháng thôi đúng ? Ngay từ đầu sợ lão thái gia phát hiện nên mới lén lút nuôi ở bên ngoài.”
“Nhìn đôi chân kìa, trông như cái rễ củ cải , thật kinh tởm.”
Ngụy Chiêu Minh từ trong bóng tối bước , hai tên hạ nhân sợ đến mức im bặt, vội vàng chào một tiếng "Thiếu gia" vắt chân lên cổ mà chạy. Anh thiếu niên xe lăn đằng xa. Thử so sánh xem, giữa hai họ, ai mới là kẻ t.h.ả.m hại hơn đây?
Dường như là đứa em trai t.h.ả.m hơn một chút.
Ngụy Chiêu Minh khẽ mỉm . Anh bước tới xổm mặt thiếu niên nọ, cất giọng thật ôn nhu: “Đệ .”
Anh quan sát , lông mày và đôi mắt của Ngụy Nguy mang nét ương ngạnh của cô mẫu, nhưng nửa khuôn mặt giống , đều mang vẻ hiền lành từ cha. Tóc màu hạt dẻ, làn da trắng bệch thấy cả mạch máu, hai má vẫn còn chút thịt. Ngụy Chiêu Minh cứ ngỡ sẽ tính cách hướng nội, nào ngờ Ngụy Nguy hướng về phía mà nở nụ rạng rỡ, lộ hai lúm đồng tiền ngọt lịm.
“Chào ca ca!” Giọng thanh thúy vô cùng.