Hung trạch - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:44:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng hát cuối cùng tựa như lời tố khổ, tựa như lời ly biệt, ẩn chứa bao nỗi nỡ và cam chịu thành lời. Nó khiến trái tim Ngụy Chiêu Minh thắt đau đớn, phảng phất như sắp xa mãi mãi. Anh đẩy nhanh bước chân đuổi theo, miệng kìm mà gọi khẽ:

“Mộng Miên!”

Mộng Miên? , Ngụy Chiêu Minh nhớ .

Mộng Miên chính là Tam di thái của , cũng chính là bạn học cùng trường năm xưa. Đó là một cô nương vô cùng hiền lành và thiện giải nhân ý, hai họ từng nhiều sở thích chung. Chỉ tiếc là cha nàng phá sản tự sát, nàng cũng bỏ học giữa chừng, lọt chân chốn hồng trần làm ca nữ, còn những gã đàn ông đê tiện lừa gạt đến mức trắng tay, nhục nhã. Ngụy Chiêu Minh vì xót xa cho phận và cảnh ngộ của Mộng Miên nên mới rước nàng về làm di thái thái, nhưng thực chất giữa hai họ bao giờ quan hệ phu thê thực sự.

Trong ký ức của , nàng luôn là một cư xử chuẩn mực, hiểu chuyện và vô cùng tinh tế, nhưng rốt cuộc nàng hóa điên từ lúc nào chứ?

“...Thiên chi nhai, địa chi giác, tri giao bán linh lạc...”

Giọng hát của Mộng Miên như gió thổi tan, cứ thế nhẹ dần mờ nhạt , ngay cả hình bóng của nàng cũng dần trở nên hư ảo. Ngụy Chiêu Minh hốt hoảng chạy tới, si dại mà gào lên: “Mộng Miên! Mộng Miên!”

“Thiếu gia —!”

Một tiếng kêu thảng thốt đầy gai góc đột nhiên vang lên từ phía lưng Ngụy Chiêu Minh. Anh bàng hoàng đầu , thấy Thải Song đang ở cửa thang lầu với gương mặt cắt còn giọt máu. Tên đó run rẩy chỉ tay xuống chân : “Người… chân …”

Ngụy Chiêu Minh cúi xuống , trong phút chốc mặt xám ngoét vì kinh hãi. Anh ngay sát mép sân thượng từ lúc nào , một bàn chân đạp . Chỉ cần tiến thêm một bước nhỏ nữa thôi, kết cục nếu c.h.ế.t thì cũng tàn phế! Ngụy Chiêu Minh kinh hồn bạt vía thu chân , về phía thì ngôi cao trống , chẳng còn lấy một bóng .

Ly

“Thiếu gia, chạy lên tận đây?” Thải Song vội tiến lên đỡ lấy Ngụy Chiêu Minh lúc đang bủn rủn tay chân.

Anh xua tay, miệng ngừng lẩm bẩm: “Mộng Miên, Mộng Miên…”

Rồi đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, đẩy mạnh Thải Song lao như bay xuống lầu: “Ta xem Tam di thái!”

Ngụy Chiêu Minh chạy trối ch·ết đến cửa sổ phòng Tam di thái, kịp ngửi thấy một mùi m.á.u tươi nồng nặc sực nức mũi. Qua khe cửa sổ, bàng hoàng thấy Mộng Miên đang quỳ bất động đất, lưng tựa tường. Trên bậu cửa đầy những vệt m.á.u đỏ thẫm, phảng phất như nàng sức cào xé đó.

“Mộng Miên!” Ngụy Chiêu Minh gào lên một tiếng tê tâm liệt phế.

Anh bất chấp tất cả lao tông cửa, Thải Song chạy theo vội vàng níu lấy cánh tay : “Thiếu gia, thiếu gia đừng vội, chìa khóa đây!”

“Mau mở !” Ngụy Chiêu Minh tung một cú đ.ấ.m hung hăng cánh cửa, khiến Thải Song sợ hãi đến mức tay run bần bật, mãi mà tra chìa ổ.

Anh giật phắt lấy chìa khóa từ tay Thải Song tự mở cửa. Cánh cửa hé mở, một luồng mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi m.á.u tanh nồng nặc từ trong phòng ập hôi thối vô cùng. Bên trong căn phòng trống hoắc chỉ một chiếc giường, một cái bàn và một cái ghế, tất cả đều thiết kế hình tròn, hề một góc nhọn nào. Ngay cả vách tường và cửa sổ cũng phủ một lớp keo mềm trong suốt để tránh việc tự sát.

Anh chợt nhớ về nét chữ ôn hòa và thanh tú của Mộng Miên năm nào. Nàng vốn thông minh, còn chăm chỉ đèn sách. Nàng luôn thích trích dẫn lời dạy của thánh hiền để với Ngụy Chiêu Minh: “T.ử bất ngữ loạn thần quái lực!” (Khổng T.ử bàn đến những chuyện quái dị, loạn lạc, quỷ thần).

Chính nhờ sự bầu bạn của Mộng Miên mà một Ngụy Chiêu Minh đầy tự ti thời niên thiếu trở nên cởi mở hơn, dám kết giao với bạn bè và còn ám ảnh bởi cái gọi là “mệnh đồng tử” đen đủi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-14.html.]

Ngụy Chiêu Minh lao nhanh đến bên vách tường. Ngực của Mộng Miên đẫm máu, nàng dùng một mảnh kính vỡ tự cắt đứt yết hầu của , thở từ lâu tắt lịm. Anh ôm chặt lấy t.h.i t.h.ể vẫn còn chút ấm dư tàn của nàng lòng, ruột gan như ai cắt từng đoạn mà nấc lên: “Mộng Miên …”

Chân trời góc biển, tri kỷ thưa thớt dần. Đời hiếm khi đoàn tụ, mà duy chỉ ly biệt là quá nhiều.

Mộng Miên c.h.ế.t . Tòa nhà lớn vốn hiu quạnh nay càng thêm trống trải, lạnh lẽo. Thi thể của nàng đặt trong linh cữu, đầu hướng trong còn chân hướng ngoài, chính tay Ngụy Chiêu Minh giúp nàng thu xếp tư thế cuối cùng.

Dung Quân bắt đầu đóng cửa ăn chay niệm Phật, đám hạ nhân cũng lặn mất tăm nơi nào. Trong linh đường hiu hắt chỉ còn một Ngụy Chiêu Minh túc trực bên linh cữu. Anh canh cho đến khi mệt rã rời, đành dựa quan tài mà chợp mắt một lát.

Vào một đêm nọ, Ngụy Nguy đột nhiên xuất hiện.

So với mấy ngày , hình vốn gầy yếu của gã nay càng mỏng manh như một tờ giấy: “Tam di thái, vốn là một trong ‘Tam đại đầu sỏ’ lừng lẫy của Broadway năm xưa đấy.”

Giọng của gã thấy nguyên khí hao tổn, phảng phất như bộ nội tạng ai đó đào rỗng .

“Ta .” Ngụy Chiêu Minh cũng chẳng buồn ngoảnh đầu , “Ta đều nhớ cả .”

Ngụy Nguy im lặng lưng một chút, mỉa mai tiếp: “Vậy ngươi , với vốn liếng của nàng , dù đàn ông ruồng bỏ thì vẫn khối điều kiện hơn ngươi rước nàng về ?”

Lúc Ngụy Chiêu Minh mới đầu , gã bằng ánh mắt mấy thiện cảm: “Ngươi ý gì?”

Ngụy Nguy chậm rãi chống nửa dậy, bộ quần áo rộng thùng thình của gã lồng lộng trong gió như một cái bao tải rỗng: “Ngươi thử nghĩ xem, tại nàng cố tình chọn ngươi?”

Thấy Ngụy Chiêu Minh đáp lời, gã đẩy bánh xe lăn tiến gần thêm hai bước: “Ngươi là kẻ hảo tâm, nhưng nàng tâm tư riêng đấy.”

chăm chằm đôi mắt đờ đẫn của Ngụy Chiêu Minh, bật một tiếng nhạo đầy vẻ vui sướng khi khác gặp họa: “Vẫn hiểu ? Nàng yêu ngươi đấy.”

“Không thể nào, nàng rõ ràng từng theo khác, thậm chí còn sinh con cho …” Ngụy Chiêu Minh kinh nghi bất định lắc đầu, giống như đang cố tìm cách tự thuyết phục chính .

“Nếu như tất cả những chuyện đó chỉ là lời dối để lừa gạt ngươi thì ?” Ngụy Nguy đẩy xe lăn dừng ngay mặt Ngụy Chiêu Minh, “Cái con mụ ngu ngốc đó thêu dệt nên một bộ kịch bản về sự bội tình bạc nghĩa, cam chịu phận làm lẽ mọn, chỉ vì nghĩ rằng sống với lâu ngày, cũng sẽ nhận chút tình thương từ nơi ngươi.” 

Ngụy Chiêu Minh đến đây thì sụp đổ, đổ gục lên linh cữu: “Không thể nào, Mộng Miên…” Tiếng gọi chứa đựng đủ loại cảm xúc ngổn ngang, “Sao ngươi thể… thể làm như …”

Ngụy Nguy bỗng nhiên bật “khặc khặc” đầy quái dị, ngũ quan mặt gã vặn vẹo với , gã cố tình kéo dài giọng mà hỏi : “Ngươi đoán xem, tại rõ chuyện đến thế?”

Ngụy Chiêu Minh thất thần ngẩng đầu lên, Ngụy Nguy liền vươn cái cổ dài ngoẵng về phía , trợn to đôi mắt một cách đầy bệnh hoạn:

“Bởi vì từng lên giường với nàng ! Ha ha ha! Không ngờ nàng cư nhiên vẫn còn là xử nữ, lúc đó lóc trông t.h.ả.m thương lắm! Ha ha ha… khụ, khụ khụ khụ…”

Gương mặt gã đỏ bừng lên vì ngạt thở, lẽ do quá mức khiến gã lên cơn ho sặc sụa đến mức tê tâm liệt phế.

Loading...