Hung trạch - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:44:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi bàn tay bà điên cuồng đập cửa kính, cổ họng khản đặc thể thốt nổi một câu chỉnh, chỉ thể phát những tiếng hú dài ngắn đứt quãng.

Ngụy Chiêu Minh sợ hãi lùi một bước, Tam di thái liền trừng lớn hai mắt, trân trân với vẻ cầu xin khẩn thiết hiện rõ nơi đáy mắt.

Ngụy Chiêu Minh quanh một lượt, thấy ai bèn nhặt một viên đá đất lên, dứt khoát ném mạnh ổ khóa cửa sổ. Cánh cửa rung lên bần bật nhưng ổ khóa vẫn trơ nhúc nhích. Ngụy Chiêu Minh nhíu mày, xua xua tay hiệu cho Tam di thái tránh , dồn hết sức lực ném mạnh tấm kính. Lần , tấm kính phát tiếng “răng rắc”, nứt những vết chi chít như mạng nhện. Ngụy Chiêu Minh bồi thêm một cú nữa, tấm kính liền vỡ tan tành, rơi xuống lả tả như nước chảy.

Cánh tay của Tam di thái cấp thiết thò từ vết nứt. Cánh tay những mảnh kính sắc nhọn cứa , những bụi kính li ti và mảnh vụn găm đầy da thịt, nhuộm thành một màu đỏ tươi kinh hãi. Ngụy Chiêu Minh thử tiến gần, bàn tay đang múa may loạn xạ của Tam di thái lập tức chộp lấy mặt , ngón trỏ dính đầy m.á.u chọc thẳng mắt Ngụy Chiêu Minh, đau đến mức khiến khẽ kêu lên một tiếng thất thanh.

Ngụy Chiêu Minh đưa tay che kín đôi mắt, sức xoa nắn một hồi lâu mới thể thích nghi với bóng tối. Anh nheo một bên mắt , về phía Tam di thái bằng ánh mắt chứa đầy sự bực bội, giọng cũng nhuốm màu giận dữ:

“Ta đúng là điên thật , cư nhiên giao lưu với một kẻ điên khùng như ngươi.”

Thần sắc của Tam di thái bỗng chốc khựng , dường như phụ nữ hiểu lời oán trách của Ngụy Chiêu Minh, khiến nơi đáy mắt lộ một mạt hối muộn màng. Cậu run rẩy đưa đôi bàn tay gầy guộc vẫy vẫy về phía . Ngụy Chiêu Minh chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn bước tới gần.

Vừa đến nơi, Tam di thái lập tức chộp lấy cổ tay của Ngụy Chiêu Minh. Theo bản năng, rụt tay , nhưng những ngón tay khô khốc, cứng đờ của phụ nữ nọ khỏe như kìm sắt, gắt gao bấu chặt lấy như khảm thẳng xương cốt . Ngụy Chiêu Minh đau đến mức kêu lên:

“Được , ! Ta động đậy là chứ gì? Ngươi mau buông !”

Lúc , Tam di thái mới chịu nới lỏng lực tay một chút. Cậu trợn ngược đôi mắt to lớn, lộ vẻ kinh hoàng tột độ khi lướt qua cao. Mặt trời khuất những tầng mây đen kịt, ánh sáng xung quanh cứ thế lịm dần, trở nên tối tăm và âm u lạ thường. Cậu bắt Ngụy Chiêu Minh mở rộng lòng bàn tay , run rẩy vươn ngón trỏ bắt đầu chữ lên đó.

Đầu ngón tay của vẫn còn dính đầy máu. Những vệt m.á.u dính nhớp, nhầy nhụa nhiễu loạn sự phán đoán của Ngụy Chiêu Minh, khiến dần mất kiên nhẫn mà gắt lên:

“Ngươi rốt cuộc đang cái thứ loạn thất bát tao gì ? Viết đơn giản thôi, từng chữ một thôi!”

Tam di thái vội vàng chà xát vệt m.á.u tay vạt áo. Bị quát lớn như , chút thanh minh hiếm hoi trong ánh mắt bắt đầu tan rã. Một lúc , mới vươn tay , nắn nót từng nét vẽ lòng bàn tay một chữ “Có” (有) dừng .

Ngụy Chiêu Minh nén nổi cái nhíu mày tâm điểm: “Có? Có cái gì?”

“Sau đó thì ? Tiếp !” Ngụy Chiêu Minh lên tiếng thúc giục.

, Tam di thái chỉ thể dùng ngón tay chấm lên lòng bàn tay những điểm vô định, thành hình thù, phảng phất như hạ bút thế nào cho đúng. Ngụy Chiêu Minh lộ rõ vẻ bất lực:

Ly

“Chẳng lẽ đến cả mặt chữ mà ngươi cũng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hung-trach/chuong-13.html.]

Anh chợt nhớ , đây Tam di thái vốn xuất là vũ nữ ở phòng khiêu vũ, việc mù chữ khả năng xảy . Người phụ nữ khẽ co rúm vì sợ hãi, chậm rãi vẽ lên tay ba nét dọc phối cùng ba nét ngang. Ngụy Chiêu Minh cố gắng ghép , đoán đó là chữ “Điền” (田). Tam di thái chà xát đôi bàn tay khô khốc, vẽ thêm một nét phẩy bên trái và một nét móc bên qua thì dường như là chữ “Nhi” (儿).

Ngụy Chiêu Minh mím chặt môi, đôi lông mày nhíu chặt từ nãy đến giờ vẫn hề dấu hiệu giãn : “Điền… Nhi? Điền Nhi là ai?”

Tam di thái hoảng loạn lắc đầu quầy quậy. lúc , từ phía xa đột nhiên truyền đến tiếng gọi thất thanh của Thải Song:

“Thiếu gia! Thiếu gia ơi — Người đang ở ?”

Trong mắt Tam di thái ngay lập tức dâng lên nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vô bờ bến. Ngụy Chiêu Minh cũng vội vàng thu tay về, cuống cuồng lau sạch vết m.á.u trong lòng bàn tay vách tường loang lổ:

“Hôm khác đến tìm ngươi.”

Tiếng gọi của Thải Song mỗi lúc một gần hơn. Ngụy Chiêu Minh ngó nghiêng quan sát xung quanh, đột nhiên phát hiện cạnh căn phòng một lối cầu thang nhỏ hẹp và lụp xụp, liền nhanh chóng nhảy vọt lên đó. Trước khi rời , còn ngoảnh đầu Tam di thái một nữa, thấy đang nhe răng với . Trong khoang miệng mở rộng của chứa một thiết cố định hàm kỳ quái bằng kim loại, gắt gao giữ chặt hàm và hàm , lẽ là để ngăn c.ắ.n đứt đầu lưỡi mỗi khi lên cơn điên loạn.

Ngụy Chiêu Minh để ai phát hiện việc lén lút tiếp xúc với Tam di thái. Vì sợ Thải Song sẽ lên lầu kiểm tra, cứ thế men theo lối cầu thang dài dằng dặc mà leo lên phía . Đi một quãng xa, bất ngờ đặt chân lên sân thượng của bình lâu — trong Dung trạch vài tòa nhà lợp mái bằng gạch phương, tạo nên một gian bằng phẳng và trống trải đỉnh đầu.

Ngụy Chiêu Minh thở dốc, rít lấy vài khí lạnh buốt lối cầu thang tối tăm, hẹp té . Lúc , tiếng của Thải Song biến mất.

Trên sân thượng bất kỳ kiến trúc nào che chắn, một cơn gió hoang dại thổi thốc tới, làm vạt áo của Ngụy Chiêu Minh tung bay lồng lộng như một cánh chim trời. Anh đột nhiên cảm nhận một luồng thanh khí lâu thấy, kìm mà hít sâu vài khí khoáng đạt của đất trời, phảng phất như rũ bỏ hết những mùi uế khí trọc đục tích tụ bấy lâu trong tòa nhà tù túng .

“Trường đình ngoại, cổ đạo biên, phương thảo bích liên thiên. Vãn phong phất liễu địch thanh tàn, tịch dương sơn ngoại sơn...”

Ngụy Chiêu Minh đang ngẩn ngơ thì bỗng thấy một giọng hát thanh nhã vang lên. Anh men theo tiếng hát sang, liền phát hiện ở phía đối diện sân thượng một phụ nữ mặc sườn xám xanh nhạt đang đó. Bầu trời mùa thu cao vút, thanh đạm và xa xăm, bao quanh là cánh đồng bát ngát rộng lớn, chỉ một cô đơn độc lập giữa thinh .

Ngụy Chiêu Minh dung mạo của đó, chỉ thấy nàng sở hữu một mái tóc đen nhánh dài tới thắt lưng. Ánh mặt trời màu xanh xám hắt lên những sợi tóc, từ xa cứ ngỡ như một lớp sương tuyết đang phủ xuống. Nàng đối diện với Ngụy Chiêu Minh, giọng hát vẫn tiếp tục ngân vang:

“Thiên chi nhai, địa chi giác, tri giao bán linh lạc.” (Chân trời xa, góc biển rộng, bạn tâm giao thưa thớt phân nửa). 

 “Nhất hồ trọc tửu tận dư hoan, kim tiêu biệt mộng hàn...” (Một bầu rượu đục hưởng nốt niềm vui còn sót , đêm nay giấc mộng ly biệt thật lạnh lẽo).

Tiếng hát của nàng quá ngọt ngào nhu hòa, mà mang vẻ cao vút, thanh lệ, từng tiếng từng tiếng như gõ nhịp trái tim của Ngụy Chiêu Minh, khiến một thứ gì đó trong dường như đang dần thức tỉnh. Anh cầm lòng đậu, từng bước một tiến về phía nàng.

“Hỏi quân chuyến bao giờ mới trở , khi tới xin đừng bồi hồi quá lâu.”

Loading...