Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/KbLAQ5oZQq
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta vừa mở miệng, liền phun ra ngụm m.á.u do cắn phải lưỡi trong trận sét hôm qua, khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ tổn thương.
“Phủ lang, chàng bóp đau ta rồi.”
Phủ Tịch ngẩn ra, một lúc sau mới buông tay.
“Chuyện hôm qua là sao?
Chẳng lẽ Liên Nhi cô nương có điều gì bất ổn, lại khiến chàng phải tìm đến ta?”
Ta mắt đỏ hoe nhìn hắn, nói chẳng ra hơi.
“Ta cũng muốn hỏi Phủ lang hôm qua đã đi đâu.
Phụ thân ta biết ta ở Phủ gia bị một thị thiếp đè ép đến không ngẩng đầu lên nổi, đã gọi ta về quở trách một trận, còn nói ta không xứng làm nhi nữ của ông.”
Phủ Tịch nghe xong, thần sắc kinh nghi bất định, nhìn ta chẳng nói lời nào, tựa như đang phân biệt thật giả.
Ta cố tình đứng đối diện cửa sổ, đột ngột ôm lấy eo hắn.
“Giờ phải làm sao đây, Phủ lang?
Ta đã bị phụ thân chán ghét, chẳng thể trở về Lâm gia nữa, từ nay về sau chỉ có thể dựa vào chàng thôi.”
Phủ Tịch nhìn dáng vẻ khóc lóc thê thảm của ta, chỉ coi ta như một nữ tử nhỏ bé đầy tình cảm, thuận miệng an ủi vài câu rồi bỏ đi.
Đêm đó, Liên Nhi bảo tỳ nữ của nàng nhìn thấy ta cùng Phủ Tịch thân thiết, liền nổi giận đùng đùng, đuổi hắn ra thư phòng ngủ.
Đồng thời, mệnh cách khắc phu của nàng bắt đầu phát huy.
Phủ Tịch nửa đêm đang ngủ thì giá sách tự dưng đổ xuống, làm rách một mảng da đầu.
Ta chỉ có thể cảm thán: Ác giả ác báo.
6
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Liên Nhi đầy toan tính, chẳng ngừng kiếm cớ tranh giành với ta.
Phủ Tịch thì ngập trong chuyện tình yêu, cứ thế làm người hòa giải.