Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/zeYfgHVqjJ
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng ta cũng đồng ý đi ngắm đèn hoa đăng. nói không sai, làm gì có một ngày nào ta không phải là chủ đề bàn tán đâu. Như người ta vẫn nói, đừng dùng sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình. Hoa đăng đẹp như vậy, tại sao ta lại không đi xem?
Đương nhiên, nếu như trước đó ta biết cũng đi cùng, ta chắc chắn là có c.h.ế.t ở trong phủ cũng sẽ không đi!
“Ta đã nói rồi mà! nhất định sẽ cùng đi dạo, ngắm đèn hoa đăng...”
“Năm ngoái cũng là đi cùng , vốn là chen ngang...”
“Năm ngoái khi cùng đi dạo hoa đăng, còn có người nói tính tình phóng túng. Ta thì thấy đã sớm nhìn ra kia là người không đáng tin...”
Bàn tay ta đang buông thõng bên người nắm lại thành nắm đấm. Có phải bọn họ không nhìn thấy bên cạnh ta hay không? Tại sao năm nào họ cũng cố tình bỏ qua bên cạnh ta?
Ta nhìn bên phải mình, rồi lại nhìn ở bên trái. Tuy rằng ngày thường ta vẫn nổi tiếng là mặt dày, nhưng giờ phút này ta cũng không thể không đi sang bên phải . Vị trí bên cạnh vốn không dành cho ta.
Những lời nói bên tai ta vẫn còn chưa dừng lại, nhưng nghe chúng mấy năm nay rồi nên ta đã không còn quan tâm lắm. chịu đựng tính tình nóng nảy của ta rất nhiều năm cũng không oán giận, ta thay nàng chịu đựng những lời đồn đại này cũng là việc nên làm.
Trong lòng ta không khỏi có chút chua xót, liền lùi lại phía sau vài bước. Từ phía sau nhìn bóng lưng và mới thấy bọn họ quả thật giống như một cặp đôi hoàn hảo.
Lúc này quay đầu lại, mỉm cười hét toáng lên: “Ngây ngốc cái gì? Nhanh chân lên!”
Ta vừa chạy lên, Tần Nhu đã đeo cho ta một cái mặt nạ. Ta theo bản năng nhìn về phía Lâm Dục, mới phát hiện hắn cũng đang đeo một cái mặt nạ. Mà nó có phần giống với cái mặt nạ trong tay Tần Nhu.
Nghĩ như vậy, trong lòng ta càng thêm buồn bực. Nhưng Tần Nhu hiển nhiên sẽ không đoán được ta bởi vì cái mặt nạ mà cảm thấy đau lòng. Nàng nhìn chiếc mặt nạ của ta với vẻ hài lòng, giống như rất vừa ý chiếc mặt nạ đã chọn cho ta. Ta lại không có tâm trạng muốn tháo nó xuống nhìn qua.
Lễ hội Thất Tịch ở kinh thành luôn rất náo nhiệt, hàng năm đều có người từ các địa phương khác chạy tới tham gia. Đoán đố đèn chính là tiết mục náo nhiệt nhất của lễ Thất Tịch.
“Mịch Mịch, đoán đố đèn kìa! Chúng ta đi đoán đố đèn thôi!” Tần Nhu kéo ta chen vào chỗ đông người.