DỤC VƯƠNG SỦNG THÊ VÔ ĐỐI - 14

Cập nhật lúc: 2025-04-02 13:02:55
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta còn chưa kịp suy nghĩ, xe ngựa liền dừng lại, có lẽ là đã đến cửa cung. Hắn bước xuống xe trước ta, cẩn thận đỡ ta từ trên xe xuống. Ta thấy bộ dáng các tiểu binh canh giữ cửa cung nhìn thấy hắn đều như đang nhìn thấy quỷ. Duy chỉ có thị vệ bên người Bạch Thất của hắn đang đánh xe ngựa là có vẻ bình thường.

Ta được Lâm Dục dắt vào cung điện.

Ta nhìn thoáng qua ngói xanh tường đỏ chưa từng thay đổi, lại nhìn thoáng qua bàn tay ta đang được Lâm Dục nắm.

Giống như cái gì cũng chưa từng thay đổi, cũng giống như cái gì cũng đã thay đổi.

Hoàng cung này ta đã tới vô số lần, nhưng chưa từng tới Ngự thư phòng.

“Thần phụ bái kiến Hoàng thượng.”

Ta hành lễ quy củ theo như những gì ma ma đã dạy.

Đương kim Hoàng thượng là Thái tử cùng ta lớn lên, hắn thấy bộ dáng ta như thế lập tức bật cười.

Không phải ta nói quá đâu, trên đời này, người có thể thấy hắn cười tuyệt đối có thể đếm trên đầu ngón tay.

Năm đó khi hắn còn là Thái tử, còn bây giờ đã là người trưởng thành, uy nghiêm hơn rất nhiều nhưng hắn vẫn nở nụ cười đối với ta, có thể nhìn thấy địa vị của ta cũng không tầm thường.

“Từ nhỏ trẫm đã rất thích ngươi, muốn cho ngươi làm đệ muội của trẫm, hôm nay cũng coi như là toại nguyện.”

Hoàng thượng nói xong liền liếc mắt nhìn Lâm Dục một cái đầy ẩn ý.

Ta cũng không để ý câu nói đó, thứ ta để ý chính là hắn thích ta như vậy, vì sao lại không muốn ta làm Hoàng hậu của hắn?

Đương nhiên chắc chắn là ta không muốn làm, vì từ nhỏ ta cũng đã muốn làm đệ muội của hắn.

Ta không bao giờ nghĩ tới, việc ta gả cho Lâm Dục còn có người thứ ba được toại nguyện.

Đây thật sự là một may mắn cực lớn.

Suy cho cùng, thiểu số nên phục tùng đa số.

Nghĩ như vậy nên ta len lén liếc mắt nhìn Lâm Dục một cái, không ngờ lại nhìn thấy vành tai hắn đỏ lên.

Có lẽ tối nay Lâm Dục không muốn ngủ ở thư phòng.

Hắn ra lệnh cho Bạch Thất ôm chăn gối đêm qua ôm tới thư phòng về lại phòng ngủ của chúng ta.

“Ở trong thư phòng ngủ không ngon.”

Lâm Dục nhìn chằm chằm vào chăn đệm và gối ôm trong tay Bạch Thất, ho khan hai tiếng.

Đương nhiên ta chỉ mong ngủ ở thư phòng không ngon, còn mong trong thư phòng mọc đầy gai mới tốt.

Vì thế ta cười hì hì nói: “Vậy chàng về phòng ngủ đi.”

Trước khi xuất giá, ma ma đã dạy ta một chút chuyện giường chiếu, ta vốn tưởng rằng hôm nay sẽ dùng tới.

 

Loading...