Đại Tẩu Bất Đắc Dĩ Của Hắc Bang - Chương 8: Ngoại truyện 2 - Tần Liệt

Cập nhật lúc: 2026-03-29 14:33:26
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi dựa bên cạnh thùng rác, điều chỉnh tư thế một chút. Vị trí chọn , dễ thấy, tạo bầu khí tàn tạ thê lương. Để chút khí , dầm mưa ở đây suốt hai tiếng đồng hồ.

 

Đầu hẻm truyền đến tiếng bước chân. Tôi nheo mắt, qua màn mưa. Lộ Tinh Từ rụt cổ thật nhanh, mắt chằm chằm phía , tuyệt đối liếc sang hai bên. Thậm chí thấy một sống sờ sờ đây, phản ứng đầu tiên của là bước qua luôn. Tôi thừa nhận, thông báo “sợ phiền phức” quả sai chút nào.

 

, chủ động. Tôi tóm lấy ống quần . Lộ Tinh Từ cúi đầu xuống. Tôi cũng chậm rãi ngẩng đầu, để ánh đèn đường vặn hắt lên góc mặt . Tôi góc độ làm nổi bật nhất sống mũi và đường xương hàm của . Với một kẻ “nhan cẩu” lâu năm như Lộ Tinh Từ, đây là miếng mồi chí mạng.

 

Quả nhiên, xổm xuống, ghé sát .

 

“Còn sống ? Còn sống thì lên tiếng coi.”

 

Bảo “lên tiếng coi”? Mấy lão già nhà họ Tần mà thấy câu chắc tức đến mức bật nắp quan tài mà dậy mất. Tôi nhắm mắt, trong lòng thầm mắng một câu, nhưng ngoài miệng vẫn ngoan ngoãn phối hợp: “Còn.”

 

Thế là Lộ Tinh Từ vươn tay kéo cánh tay : “Được, còn kêu, xem c.h.ế.t .”

 

Cậu định đỡ dậy, nhưng đ.á.n.h giá quá cao sức mạnh của và đ.á.n.h giá thấp cân nặng của . Thử hai , suýt chút nữa là tự làm ngã xuống mương. Tôi đành âm thầm phát lực, tự chống đỡ hơn nửa , nhưng vẫn làm vẻ mềm nhũn, dựa dẫm .

 

Một đường lảo đảo trở về căn phòng thuê cũ nát . Rất . Bước đầu tiên, thành công.

 

Sau , Lộ Tinh Từ n.g.ự.c , hỏi chấm ở điểm nào. Đầu óc Lộ Tinh Từ chắc quên sạch sành sanh chuyện ở hội sở Kim Tước đêm hôm đó nửa năm .

 

Đêm đó, xử lý xong hai kẻ phản bội. Tôi ở khu vực hút t.h.u.ố.c cuối hành lang, châm một điếu thuốc. Phía đầu hành lang, một lảo đảo tiến , hai bước lảo đảo ba cái, tay vịn tường. Nơi vốn là chốn ăn chơi, liếc qua một cái thu hồi tầm mắt, phà một ngụm khói.

 

Không ngờ đó lao thẳng về phía . Tôi nghiêng né tránh. Người đó vồ hụt, trán đập thẳng bức tường lát gạch men. Một tiếng cốp trầm đục vang lên, còn thấy đau cho . Cậu ôm trán, từ từ bệt xuống đất, hồi lâu thấy động tĩnh.

 

Tôi định quản, vứt điếu thuốc, định bỏ . Người đất đột nhiên vươn tay, ôm chặt lấy bắp chân .

 

“Đừng ... đền tiền...” Cậu ngẩng đầu, lộ gương mặt đỏ bừng, đôi mắt ướt dầm dề.

 

Tôi dừng bước, xuống từ cao: “Ăn vạ?” Ở địa bàn của mà dám ăn vạ, gan cũng nhỏ.

 

Cậu híp mắt, từ đôi giày da của từ từ dời mắt lên , cuối cùng dừng ở mặt . Cậu đột nhiên mở to mắt, buông chân , dùng cả tay lẫn chân bò dậy, loạng choạng dán chặt .

 

“Vãi... cực phẩm...” Cậu vươn tay định sờ mặt .

 

Tôi khống chế cổ tay , bẻ lưng ấn lên tường: “Nhìn cho kỹ là ai.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-tau-bat-dac-di-cua-hac-bang/chuong-8-ngoai-truyen-2-tan-liet.html.]

 

Lộ Tinh Từ ép sát mặt tường, mà vẫn cố đầu , miệng lầm bầm sạch sẽ: “Đêm nay bao nhiêu tiền... Tôi tiền... Tôi thẻ bảo hiểm y tế...”

 

Tôi vì tức. Dùng thẻ bảo hiểm y tế để b.a.o n.u.ô.i ?

 

Tôi nới lỏng tay, xoay . Lộ Tinh Từ thuận thế trượt lòng , bàn tay an phận sờ soạng n.g.ự.c . Đầu ngón tay lướt qua cơ ngực, còn thỏa mãn mà nhéo nhéo hai cái.

 

“To thật...” Cậu nấc cụt một cái, thở ấm nóng phả lên cằm : “Tôi chỉ sờ sờ thôi... ...”

 

Tôi cúi xuống gã say rượu sống c.h.ế.t , hầu kết tự chủ mà chuyển động. Đây là đầu tiên trong bao nhiêu năm qua dám động tay động chân với ở Kim Tước. Quan trọng là, hề phản cảm. Thậm chí, đối với gương mặt ửng hồng , còn nảy sinh chút tâm tư khác thường.

 

“Không ?” Tôi bóp lấy má , bắt há miệng, ngón cái ấn bờ môi mềm mại. Lộ Tinh Từ ngây thơ , đầu lưỡi vô thức l.i.ế.m qua lòng bàn tay , ẩm nóng, mềm mại.

 

Tôi định cúi đầu nếm thử vị ngọt thì phía hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.

 

“Tinh Từ! Lộ Tinh Từ!” Một đàn ông lao tới, giật phăng Lộ Tinh Từ khỏi lòng . Là gã Tống Thành .

 

Cậu vội vàng xin : “Xin xin ! Bạn uống quá chén nên làm loạn! Chúng biến ngay đây!” Nói kéo Lộ Tinh Từ chạy mất dạng.

 

Lộ Tinh Từ kéo vẫn còn ngoái đầu vẫy tay với : “Soái ca... lưu WeChat ... bảo hiểm xã hội mà...”

 

Giọng dần xa. Tôi đó, xoa xoa cảm giác ẩm ướt còn sót trong lòng bàn tay.

 

Sau ngày đó, tư liệu về Lộ Tinh Từ đều bàn . Lương tháng 3000, mê trai , keo kiệt, thích chiếm tiện nghi nhỏ. Thú vị thật. Tôi cho nửa năm để tự do phát triển, cho đến đêm mưa tầm tã hôm đó.

 

Lúc , Lộ Tinh Từ vẫn đang chờ trả lời. Tôi xoay đè xuống.

 

“Tôi chấm bảo hiểm xã hội của .”

 

Lộ Tinh Từ trợn mắt: “Hả? Anh cũng lừa đóng bảo hiểm dưỡng lão cho ?”

 

“Không .” Tôi kéo tay , ấn xuống phía : “Đêm hôm đó , chỉ sờ sờ thôi, .”

 

Tôi dán sát tai , gằn từng chữ: “ khá tham lam. Tôi .”

Trang Thảo

 

Lộ Tinh Từ rõ ràng hiểu đang gì, nhưng điều đó ngăn cản cảm nhận sự nguy hiểm. Không cả, dù thì ngày mai cũng làm.

 

Tôi sẽ dùng cả đời để trả lời cho .

Loading...