Editor: Trang Thảo.
Hệ thống nhạo một cách đầy vui sướng khi gặp họa, cái đuôi nó hận thể vểnh lên tới tận mây xanh. Đáng đời cái tên Ma Vương , ai bảo lúc dám coi nó như nô lệ mà sai bảo.
Cổ Trì hiểu. Anh thực sự hiểu nổi tại thực tế chẳng giống như tivi.
xưa nay bao giờ là kẻ chịu để bản chịu thiệt thòi ấm ức. Núi dời thì tự dời núi .
Anh thô bạo kéo Ôn Lâm Ngọc lòng, nhắm chuẩn mục tiêu thừa thắng xông lên định đặt một nụ hôn xuống. Ôn Lâm Ngọc kinh ngạc hành động đột ngột , nhưng phản ứng cực nhanh, lập tức nghiêng đầu sang một bên. Cảm giác ấm áp lạ lẫm chỉ kịp lướt qua nơi khóe môi.
“Anh làm cái gì thế?” Ôn Lâm Ngọc nhíu chặt đôi mày, thẳng tay đẩy mạnh Cổ Trì , đó dùng sức lau mạnh lên mặt .
998 lén lút khà khà đầy đắc chí. Chơi trò cưỡng ép . Giỏi lắm, còn khối lúc để mà .
Cổ Trì mới chạm nhẹ đẩy , còn kịp nếm trải hương vị gì nên cảm thấy vô cùng hụt hẫng. Anh vốn định kéo một nữa, nhưng ngước lên thấy gương mặt Ôn Lâm Ngọc lạnh căm như tiền.
Anh hiểu. Anh làm sai chỗ nào ? Không thể làm thế ? Tại khác đều thể làm mà họ ?
Trang Thảo
Ôn Lâm Ngọc Cổ Trì, hết những thắc mắc rành rành gương mặt mấy vui vẻ của . Cậu nhịn mà nhạo một tiếng.
“Người khác thể làm thế là vì họ vốn dĩ là yêu của . Còn và thì căn bản .”
Không ? Sao chuyện ? Cổ Trì đen mặt, hậm hực xuống núi.
Ngay lúc tâm trạng đang cực kỳ tồi tệ, bỗng một đám xông tới, vây quanh Ôn Lâm Ngọc thành tầng tầng lớp lớp.
“Đại thiếu gia, Ôn tổng mời về nhà một chuyến.”
Người qua đường ngang qua đều tò mò ngoái đầu . Suy cho cùng, một cảnh tượng phô trương thế ngoài phim ảnh thì ngoài đời thực quả là hiếm thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://vudong123.id.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-49-cau-ay-thich-ta.html.]
Ôn Lâm Ngọc trận thế cũng lấy làm lạ, chỉ là ngờ họ tìm đến nhanh như . Cậu và Cổ Trì mới khu du lịch hai ba giờ, mà nơi cách thành phố A cũng chẳng hề gần.
Tìm thấy nhanh như , ngoài việc nhờ công nghệ hiện đại, chẳng lẽ đôi “ba ” của còn dùng thêm biện pháp nào khác ?
“Cút.” Cổ Trì vốn đang bực bội, giờ thêm một đám chướng mắt xông , càng thêm phiền lòng.
Đám đưa mắt . Họ từng thấy Cổ Trì, cũng bên cạnh Ôn Lâm Ngọc lạ, liền mặc định Cổ Trì là vệ sĩ mà thuê về. Ngay lập tức, họ chẳng thèm khách sáo mà trực tiếp tay động thủ.
Cổ Trì đương nhiên cũng chẳng rảnh mà nể nang. Một chưởng vung đ.á.n.h bay một kẻ. Chỉ trong chớp mắt, đám đó la liệt đầy đất. Không vì đau đến mức bò dậy nổi, mà là kẻ nào kẻ nấy đều rơi thẳng “giấc ngủ trẻ thơ”, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.
Đây vẫn là kết quả do Cổ Trì thu phần lớn lực đạo. Anh cũng luật pháp ở thế giới khác với nơi sống, thể tùy tiện g.i.ế.c là xong chuyện.
Không vì sợ phiền phức, mà đơn giản là gây thêm rắc rối cho Ôn Lâm Ngọc.
Càng nghĩ đến đây, Cổ Trì càng bực bội. Nhìn xem, thế mà vì mà đắn đo suy nghĩ nhiều đến thế. Nếu là , nào bao giờ cần bận tâm đến mấy chuyện cỏn con .
Vậy mà đồ thể lạnh lùng thốt một câu: hai căn bản chẳng quan hệ gì.
Phiền c.h.ế.t , thực sự là phiền c.h.ế.t. Anh chỉ hủy diệt quách cái thế giới cho xong.
Ôn Lâm Ngọc gì về những đợt sóng ngầm trong tâm trí Cổ Trì. Nhìn đám đang ngủ la liệt đất, cũng đến mức EQ thấp mà trách cứ Cổ Trì tay nặng nhẹ, chỉ bình thản : “Tôi trở về xem thử một chuyến.”
Tâm trạng vốn đang u ám của Cổ Trì bỗng chốc khởi sắc hơn đôi chút vì câu . Ít nhất thì vẫn còn trưng cầu ý kiến của .
Ở cái thế giới , đối với Cổ Trì cũng như . Điểm khác biệt duy nhất chính là Ôn Lâm Ngọc ở bên cạnh .
Cổ Trì đương nhiên lý do gì để phản đối. Huống hồ, trong mười năm dạy dỗ Ôn Lâm Ngọc, ít nhiều cũng hiểu chút ít về đôi ba của . Đều giống hệt ba , là hạng rác rưởi như .
Vừa , cơn giận trong lòng vẫn tan hết. Đi tìm vài cái “bao cát” khác để phát tiết cũng .
Lần Ôn Lâm Ngọc chọn mua vé máy bay để trở về. Trong xã hội hiện đại, cũng camera giám sát. Cậu thu hút sự chú ý của chính quyền, đặc biệt là khi bên cạnh còn một như Cổ Trì.