Đại Lão Đỉnh E Bị Đơn Phương Ly Hôn - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:26:05
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tối, đến giờ ngủ.

Hạ Chi Lẫm xuống, Địch Ngọc ôm gối, lén lút tiến gần.

Khi đó đèn trong phòng ngủ chính tắt, chỉ còn ánh sáng nhẹ từ đèn phòng khách và hành lang hắt .

Hạ Chi Lẫm thấy bóng dáng Địch Ngọc, liền gọi một tiếng: “Địch Ngọc?”

Chưa kịp phản ứng gì, Enigma nhảy lên giường. Với hình cao lớn của , Địch Ngọc khiến cả chiếc giường rung mạnh.

Bên cạnh Hạ Chi Lẫm lõm xuống một mảng lớn. Anh đầu , liền bắt gặp ánh mắt sáng ngời của Địch Ngọc. Trong ánh sáng mờ ảo từ đèn hành lang, đôi mắt chớp động.

Giọng trầm ấm, giàu sức hút, pha chút ý như đang lấy lòng: "Hạ Chi Lẫm, tối nay ngủ cùng em."

Hạ Chi Lẫm liền dùng sức đẩy Địch Ngọc qua một bên, kéo phần chăn Địch Ngọc chiếm giữ.

“Tránh .”

Địch Ngọc:?

Không bảo cút .

Không đuổi ngoài.

Chỉ là tránh sang chỗ khác.

Hiểu điều đó, Địch Ngọc liền chủ động nhích qua bên cạnh, nhường thêm một chút gian. Hạ Chi Lẫm cũng tiếp tục đuổi .

Địch Ngọc giường lăn qua lăn vài , kéo nhẹ chăn của Hạ Chi Lẫm, cố ý tìm cảm giác tồn tại:

“Hạ Chi Lẫm...”

“Hạ Chi Lẫm ~”

Hạ Chi Lẫm mất kiên nhẫn, “Làm gì?”

Địch Ngọc liền dịch sát thêm một chút, mũi dán chiếc chăn của Hạ Chi Lẫm:

Không mùi tin tức tố?

Tại ?

Hạ Chi Lẫm giường một vòng.

Tại còn chút dấu vết nào của pheromone lưu ?

Địch Ngọc chút vô , dùng chân quấn lấy Hạ Chi Lẫm cùng với chiếc chăn, cố tình vẻ thị uy nhưng hề chút khí thế: “Anh ngủ ở đây.”

Hạ Chi Lẫm giãy giụa, vùi đầu chăn, “Có thể...”

Địch Ngọc , ánh mắt sáng rực, liền kéo chăn của Hạ Chi Lẫm xuống một chút, để lộ khuôn mặt .

Ánh mắt chăm chú Hạ Chi Lẫm, sự hưng phấn trong đôi mắt rõ ràng nhưng vẫn cố gắng kiềm chế, nghiêm túc hỏi: “Em thật ?”

“Thật sự thể?”

Địch Ngọc cảm nhận thở ấm áp của Hạ Chi Lẫm, kìm mà tiến gần thêm một chút, gần như chạm mặt .

Hạ Chi Lẫm liếc một cái, đó nhắm mắt: "Tôi ngủ ở phòng cho khách."

Niềm vui trong lòng Địch Ngọc ngay lập tức tắt ngấm, như một quả bóng . Hắn cúi đầu, đôi mắt rũ xuống, miễn cưỡng thu chiếc gối của . chuẩn rời .

Dáng vẻ đáng thương chuẩn rời , ngay cả trong bóng tối bật đèn cũng thể cảm nhận sự chua xót khuôn mặt .

Hạ Chi Lẫm trở , lưng về phía cửa, gọi Địch Ngọc: "Đợi một chút..."

Địch Ngọc dừng bước, cẩn thận đầu , thậm chí hô hấp cũng chậm hẳn . Hắn nghĩ rằng Hạ Chi Lẫm đổi ý và giữ . Một tia hy vọng lóe lên.

Hạ Chi Lẫm ngập ngừng, "Anh... đợi một chút..."

Ánh mắt theo bóng dáng Địch Ngọc trong ánh sáng mờ hắt từ cánh cửa nửa mở. Ánh sáng càng làm nổi bật vóc dáng cao ráo và mạnh mẽ của Địch Ngọc.

Sắc mặt Enigma ủ dột, xoay nhưng dám thẳng Hạ Chi Lẫm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/dai-lao-dinh-e-bi-don-phuong-ly-hon/chuong-74.html.]

“Có ?” Hắn hỏi một nữa, đợi Hạ Chi Lẫm lên tiếng giữ , “Anh thể ở ?”

Trong lòng Địch Ngọc nghĩ, Hạ Chi Lẫm vốn quen chủ động… nhưng thì thể.

Hạ Chi Lẫm mở miệng, như gì đó, nhưng cuối cùng chuyển chủ đề:

“Anh… tin tức tố của ?”

Anh thể chú ý đến động tác nhỏ của Địch Ngọc khi khẽ ngửi góc chăn .

Enigma luôn phụ thuộc nhiều tin tức tố, đặc biệt là khi mệt mỏi những nhiệm vụ nặng nề, họ thường cần nó để trấn an.

Địch Ngọc hít sâu một , suy nghĩ cặn kẽ : “Không tin tức tố. Là em.”

“Anh nhớ em.”

Thời điểm giam trong phòng cách ly đặc biệt, những lúc đau đớn, Địch Ngọc luôn nghĩ đến Hạ Chi Lẫm.

Hắn từng hy vọng rằng Hạ Chi Lẫm sẽ bất ngờ đẩy cửa phòng cách ly, tiến và ôm chặt lấy .

Địch Ngọc mường tượng cảnh tượng .

Khi đó, Địch Ngọc hiểu điều cần nhất tin tức tố của Hạ Chi Lẫm, mà chính là Hạ Chi Lẫm.

Chỉ cần Hạ Chi Lẫm , ôm lấy thì dù khó khăn đến , cũng sẽ chịu đựng .

Những lời “Chờ một chút” mà Hạ Chi Lẫm đáp án mà Địch Ngọc mong .

Địch Ngọc im thật lâu, gì, cũng rời .

Không khí giữa hai trở nên giằng co kỳ quái .

Hạ Chi Lẫm, nửa ý thức của vẫn còn mơ hồ lòng trắc ẩn của . Anh tự thuyết phục bản rằng đây chỉ là lòng trắc ẩn.

Anh hiểu tại mềm lòng với Địch Ngọc nữa.

Do dự… lưỡng lự…

Anh thích những cảm xúc như , nhưng nhớ đến lời Chung Dật Hoa từng :

“Có thể phạm sai lầm.”

Vì thế, Hạ Chi Lẫm phóng thích một chút tin tức tố.

Anh phân tích quá nhiều lý do, chỉ đơn giản là .

Lúc , chỉ thỏa mãn Địch Ngọc một chút. Chỉ một chút tin tức tố thôi, chẳng gì to tát.

Hạ Chi Lẫm: “Anh… đây .”

Địch Ngọc cầm gối, trở giường, động tác thực nhẹ.

Địch Ngọc thể cảm nhận cảm xúc phức tạp từ Hạ Chi Lẫm, giống như chấp nhận , nhưng chủ động phóng thích tin tức tố, thậm chí lời giữ .

Hương tin tức tố vị chanh nhẹ nhàng len lỏi trong khí, xoa dịu thể của Địch Ngọc. Không khí trở nên ngọt ngào hơn.

tin tức tố của Hạ Chi Lẫm mang theo cảm giác yên , suy nghĩ quá mức và những mâu thuẫn thể che giấu.

Địch Ngọc nhận tất cả, điều đó khiến càng lo sợ quyết định mà Hạ Chi Lẫm vẫn .

Hắn chui trong chăn, dám lỗ mãng đến gần Hạ Chi Lẫm. Khoảng cách giữa họ chia cắt bởi một mảnh chăn, gió lạnh thể len qua bất kỳ lúc nào.

Hạ Chi Lẫm khẽ xoay , dịch về phía Địch Ngọc.

Dấu hiệu tạm thời giữa họ khiến tin tức tố vô tình kéo hai gần hơn.

Sau một lúc cố gắng kiềm chế, Địch Ngọc vẫn thể nhịn , xoay , ôm lấy Hạ Chi Lẫm từ phía .

Hắn vòng tay qua lưng Hạ Chi Lẫm, như bao trọn lấy .

Hạ Chi Lẫm chỉ động khi ôm bất ngờ, nhưng đó yên lặng phản kháng.

Địch Ngọc nhẹ giọng : “Anh chỉ ôm em thôi, sẽ làm gì khác.”

 

Loading...