Editor: Trang Thảo.
"Vì ư?"
Âu Dương Hạo thật thà suy nghĩ, vẻ mặt trịnh trọng như đang cân nhắc điều gì quan trọng: "Ừm... Có lẽ, mấu chốt là cảm giác thì ?"
Nói xong, sang với Trâu Miểu, đôi mắt nheo đầy vẻ thích thú. Anh bảo rằng em cũng mà, thích ai là dựa cảm giác. Chỉ cần đó thể làm rung động, từ tâm tình cho đến thể cũng đều rung động. Khi nghĩ đến đối phương, sẽ tặng cho họ thật nhiều và làm thật nhiều điều cho họ. Đại khái là .
Anh ngừng một chút, như thể hồi tưởng, tiếp: " hình như từ khi nghiệp đại học, từng rung động với ai khác nữa..."
Sau đó, nghĩ đến điều gì, chuyển chủ đề, bật : "Ấy? Nếu nghĩ kỹ , vì khi nghiệp, và em sống với như tình nhân ? Ha ha ha. Hai thật sự hợp quá mà. Dù là bạn bè yêu, đều cảm thấy chúng thể sống với cả đời. Hơn nữa, bao giờ thấy khó chịu khi chạm em. Sau khi nghiệp, sống cùng em, trong đầu mới bắt đầu xuất hiện nhiều ảo tưởng hơn. Có lẽ chính trong thời gian đó, dần dần nhận cảm xúc của . Chỉ là đây nghĩ đến khía cạnh mà thôi."
Anh ngừng , Trâu Miểu, nắm lấy tay , khẽ hôn một cái, giọng kiên định: "Cũng may, nhận rằng thích em."
Trâu Miểu thoáng giật , còn kịp phản ứng, Âu Dương Hạo bật , một câu "Anh yêu em" bắt đầu thao thao bất tuyệt: " nếu em kể cụ thể vì thích em, cũng thể kể. Em dịu dàng, quan tâm khác. Đó chắc chắn là lý do đầu tiên. Còn nữa, em trông thanh tú, sạch sẽ. Anh thích thế. Tất nhiên, dù vẫn trai hơn , ha ha ha!"
Trâu Miểu: ...
Trang Thảo
Đầu óc Âu Dương Hạo luôn bay bổng điểm dừng, hết chủ đề đến chủ đề khác, hề ngừng . Có những lúc Trâu Miểu cũng đáp thế nào. Ngay cả một chủ đề vốn làm trầm tư, tự ti, cũng Âu Dương Hạo bẻ lái thành khí nhẹ nhàng đến buồn .
Thôi , thích thì cứ . Dù cũng quen . Cuối cùng, dù cản, Âu Dương Hạo vẫn sẽ tiếp tục .
Quả nhiên, Âu Dương Hạo phụ kỳ vọng, nắm tay Trâu Miểu xoa nắn, tự ý kết luận: " em giỏi hơn nhiều lắm. Em kiếm tiền, sống trách nhiệm, tích cực, trưởng thành, đáng tin cậy. Còn hút thuốc, uống rượu, sạch sẽ..."
"Ơ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-38-ngoai-truyen-huong-hoa-son-chi-tinh-yeu-lang-tham.html.]
Không ngờ, khi đến đây, Âu Dương Hạo đột ngột dừng , sắc mặt đổi. Anh chằm chằm Trâu Miểu, bất ngờ thốt lên: "Trời ơi, Trâu Miểu, em đúng là một đàn ông , cực kỳ !"
Trâu Miểu còn kịp đáp lời Âu Dương Hạo nhào tới hôn thêm một cái. Sau đó, ôm chặt cứng, dụi đầu , lẩm bẩm như trải qua một chuyện khủng khiếp: "May quá, may mà em chỉ thích thôi."
Một nụ hôn nữa rơi xuống môi , thêm vài cái nữa má. Âu Dương Hạo hôn : "Anh yêu em, yêu em thật nhiều, thật nhiều. Em ?"
Trâu Miểu: ...
Bị yêu ôm lấy, cảm giác mềm mại ngứa ngáy, vốn dĩ hẳn là vui sướng, nhưng Trâu Miểu chút hóa đá, nên gì.
Cậu ngờ đời như thế . Yêu đương như cần trả giá gì, chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi, Trâu Miểu thể đếm nổi Âu Dương Hạo bao nhiêu "thích" và "yêu". Không những thế, hễ cơ hội là thiết động chạm. Đối với một mới thử tiếp nhận việc yêu đương, quen với sự tiếp xúc thể, Trâu Miểu cảm thấy như đang lửa nóng thiêu đốt, đến mức rõ nên sợ hãi vì " quen mật" hổ vì " dồn ép quá mức".
Hơn nữa, nếu phản kháng, Âu Dương Hạo càng tiến tới. Trâu Miểu rõ điều , bởi khi ăn cơm, Âu Dương Hạo làm một màn như thế. Ban đầu dù đẩy thế nào cũng thoát, Âu Dương Hạo cứ nhất quyết ôm đủ, hôn đủ mới chịu dừng. Trâu Miểu vốn là ngại ngùng, lúc hôn liền ngơ ngác, phản kháng thế nào, bằng để Âu Dương Hạo "chọc ghẹo" lâu như bữa ăn.
Không bản vì hổ mà lúng túng đến mức ngất xỉu, Trâu Miểu liền duỗi tay đẩy nhẹ Âu Dương Hạo , tranh thủ tạo một chút cách, đưa tay che miệng .
Âu Dương Hạo khựng , vẻ như khó hiểu.
Khoảng cách quá gần khiến Trâu Miểu chút ngượng ngùng khi thẳng đối phương. Cậu chỉ cúi đầu, lắp bắp : "Được ... Đừng hôn nữa..."
Âu Dương Hạo nắm lấy tay , môi khẽ lướt qua lòng bàn tay, giọng mang theo chút quan tâm: "Em ghét ?"
Bị Âu Dương Hạo ôm ấp như , cảm giác ngọt ngào khó chịu, Trâu Miểu cảm nhận rõ sự nóng bừng mặt . Cậu lí nhí đáp: "Thật ... cũng là ghét..."
Sợ bản trông quá nhút nhát, Trâu Miểu vội vàng chuyển chủ đề: "Anh... Anh cảm thấy mỗi ngày em mắng, thực sự thoải mái ?"
Cậu thực sự chút tò mò.