Editor: Trang Thảo.
“Cái mũi gãy ?” Trâu Miểu tiếp tục hỏi.
“Không ...” Anh trả lời: “Bị tổn thương bên trong thôi, cầm m.á.u là ...”
“Còn chỗ nào khác ?”
Giọng Trâu Miểu vẫn run rẩy.
Âu Dương Hạo đột nhiên cảm thấy bất an một cách khó hiểu, nhịn nhíu mày, giọng điệu cũng trở nên thiếu tự tin: “... Không ... chỉ bầm tím thôi. Bác sĩ còn kê thuốc, bảo nếu chăm sóc thì sẽ để sẹo...”
“Ừ.” Trâu Miểu đáp, thở một , giọng trầm xuống ít: “Hết bao nhiêu tiền?”
Âu Dương Hạo cảm giác trong lòng chút kỳ lạ, tại Trâu Miểu vẫn còn : “Trâu Miểu, đang ở ? Ở chung cư ?”
“Hết bao nhiêu tiền?”
“Trâu Miểu...”
“Tôi hỏi hết bao nhiêu tiền!”
Trâu Miểu đột nhiên phẫn nộ hét lên, nhưng giọng mang theo vẻ ảo não chịu nổi, nghẹn ngào: “Đáng c.h.ế.t...”
“Mau rõ cho !”
Âu Dương Hạo dọa đến mức suýt cầm chắc điện thoại, theo bản năng khai thật: “3.396 đồng 4 hào 5 xu...”
Chính xác đến từng xu.
Đầu dây bên im lặng, chỉ thấy tiếng lạch cạch rõ ràng. Một lúc , Trâu Miểu mới hít mũi, tiếp: “Tôi sẽ chuyển cho tiền đó, thêm 4.000 nữa. Chắc cũng đủ để cầm cự một thời gian. Đừng tiêu hoang, tự nấu cơm ăn, đừng gọi đồ ăn mãi. Tạm thời kiếm việc gì đó định mà làm, còn công việc yêu thích thì từ từ tìm . Ổn định cuộc sống , đừng để đến mức cơm ăn. Thế nhé, Âu Dương Hạo, từ nay chúng cần liên lạc nữa.”
Nói xong, đợi Âu Dương Hạo kịp phản ứng, Trâu Miểu cúp máy.
---
"Mẹ!”
Âu Dương Hạo buột miệng, kinh ngạc giao diện điện thoại ngắt kết nối. Giờ phút , ai ngơ ngác hơn chính .
Tin nhắn báo chuyển khoản của Trâu Miểu hiện rõ màn hình, yêu cầu xử lý cũng hiện đầy. đầu óc trống rỗng, chỉ còn nhớ giọng Trâu Miểu nãy hình như còn đang .
Khóc cái gì chứ? Tên còn giả vờ giá cao gì đây. Hai họ cãi bao nhiêu , còn cũng là nặng nhất. Lần nào chẳng là Trâu Miểu mắng c.h.ử.i , mà c.h.ử.i cũng chẳng nhẹ. So với , Trâu Miểu còn khó hơn nhiều, nhưng Âu Dương Hạo . Tại một kẻ như Trâu Miểu chứ?
Không hiểu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-2.html.]
---
Không chấp nhận , Âu Dương Hạo quyết định gọi .
bên giọng ôn tồn nhắc: “Người dùng hiện đang bận.”
Anh gọi thêm vài , kết quả vẫn y hệt.
Làm cái quái gì chứ!
Nhíu mày, mở cửa sổ trò chuyện, gửi liên tục mấy tin nhắn. tất cả tin nhắn đều trả về với dấu chấm than màu đỏ và dòng chữ xám nhạt phía : “Bạn bạn bè với đối phương, vui lòng thêm bạn .”
Hả?
Âu Dương Hạo tin mắt , copy-paste tin nhắn gửi liên tục, nhưng dấu chấm than đỏ cứ thế hiện lên.
Anh bắt đầu gửi yêu cầu kết bạn, nhưng tất cả đều từ chối.
Không chịu nổi, gọi nữa. Lần , điện thoại đổ chuông mà chỉ vang lên giọng thông báo: “Thuê bao quý khách gọi hiện tắt máy.”
CMN!
Âu Dương Hạo trợn mắt há hốc miệng. Từ kinh nghiệm nhiều của với việc kết bạn "đá", còn nghi ngờ gì nữa, Trâu Miểu chặn.
Tên c.h.ế.t tiệt chỉ đ.á.n.h một quyền, tùy tay ném cho một khoản tiền, mà còn kéo danh sách đen ngay đó!
Âu Dương Hạo sững sờ màn hình, cơn tức nghẹn trong cổ. Có ai khinh như Trâu Miểu ? Chẳng lẽ là cái thứ rác rưởi thể tiện tay vứt bỏ ?
Ý thức điều , Âu Dương Hạo ngay lập tức tức giận đến mức nổi trận lôi đình, bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để tìm Trâu Miểu tính sổ. đúng lúc đó, nhân viên thu ngân gọi để thanh toán tiền, khiến đành c.ắ.n răng kiềm chế cơn giận, hết giải quyết xong tiền t.h.u.ố.c men.
Quét mã thanh toán qua điện thoại, tài khoản hiện lên dư: 4.539 nguyên, trong đó chỉ 539 nguyên là tiền của .
Nếu Trâu Miểu chuyển tiền cho , thì tài khoản chỉ còn đúng 143 nguyên.
Mẹ!
Trang Thảo
Âu Dương Hạo tức đến mức mắng lớn, nhưng chỉ thể nuốt nghẹn, trong lòng thầm rủa một tiếng. Cảm giác Trâu Miểu thì sống nổi khiến chút lòng tự trọng cuối cùng của cũng bay sạch.
Cầm túi t.h.u.ố.c từ bệnh viện, Âu Dương Hạo bước khỏi cửa lớn, vỉa hè. Ngẩng đầu lên bầu trời đêm.
Đêm cuối thu, thấy lấy một ngôi . Ô nhiễm ở thành phố quá nghiêm trọng, cả bầu trời tối đen, mờ mịt. Ánh trăng nhạt nhòa cũng nuốt chửng, mang theo chút ánh sáng còn sót của tâm trạng , chẳng khác gì bóng bay xẹp . Lúc , từ trong ngoài, từ đầu đến lòng, tất cả đều rơi trạng thái kiệt quệ.
Âu Dương Hạo mím môi, trong lòng khỏi nghĩ: Hôm nay như thể vận mệnh đang với rằng, đ.á.n.h là vì sai.
rốt cuộc làm sai điều gì? Chỉ bởi vì lúc mắng, Trâu Miểu vài câu thôi ?
đúng là công ty cho thôi việc thứ ba trong thời gian thử việc. Đã nghiệp hai năm mà vẫn công việc định, quá xui xẻo chứ! Vậy mà Trâu Miểu còn chút quan tâm, đó mắng thậm tệ...