Có Lúc Sông Là Cầu - Chương 1: 01
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:10:52
Lượt xem: 1
Ba ngày , Lê Chiếu tảo mộ, tiện tay nhặt một mang về. Nói chính xác hơn thì là tóm một mang về. Mà tính cho kỹ nữa, thì cũng chẳng là tiện tay.
Mẹ của Lê Chiếu mất sớm, sớm đến mức trong đầu chẳng còn đọng chút ký ức nhạt nhòa nào. Người nhà đối với chuyện hạ huyệt cũng qua loa. Nghe hôm đó đội khiêng quan tài lưa thưa lác đác mới nửa đường thì trời đổ mưa to. Bùn lầy nhão nhoét khiến nhấc chân nổi, mà bố của Lê Chiếu đang vội về đ.á.n.h mạt chược, thế là ông xua tay: "Cứ chôn ở đây ."
Vậy là khuất chôn cất vội vàng giữa một mảnh đất hoang.
Sau Lê Chiếu lớn lên một chút, lễ tết thấy tảo mộ, cũng tảo mộ. Dựa theo sự chỉ dẫn mơ hồ của một họ hàng xa từng tham gia đưa tang năm , tìm đến bãi cỏ hoang vu nọ. Vì năm tháng trôi qua lâu, chẳng thể nhận vị trí chính xác nữa, đành học theo tác phong của bố năm xưa: tìm bừa một bãi đất trống, cắm cọc gỗ xuống coi như là bia mộ.
Ban đầu mỗi năm còn đến một . Về tiệm sửa đồng hồ buôn bán bận rộn, thành hai ba năm mới ghé qua một chuyến.
Lê Chiếu đặt trái cây và mấy chiếc bánh quy cân ký mua rời tấm bia mộ gỗ. Sau khi dập đầu cúng bái, theo thói quen cũ rạp xuống mộ châm một điếu thuốc. Vừa rít thuốc, thầm ước nguyện, xin phù hộ cho năm nay kiếm nhiều tiền hơn.
Toàn bộ quá trình tới mười phút. Lê Chiếu dập tắt điếu thuốc, dậy. Đi nửa đường, thò tay túi quần mới phát hiện rơi mất bật lửa, đành mộ để tìm.
Thế là chuyện.
Đang kẻ trộm đồ cúng của .
Buổi trưa đầu tháng Tám, thời tiết mang theo cái nóng khô khốc, nghèn nghẹt. Không lấy một gợn gió. Những chiếc lá rụng mặt đất sấy khô đến mức cuộn tròn , dẫm lên lập tức vỡ vụn thành bột mịn. Cả thế giới dường như chỉ còn cái nắng chói chang trắng xóa.
Lê Chiếu đút hai tay túi quần, nét mặt vô cảm bước gần khựng ngay lưng kẻ .
Người nọ ăn đồ cúng mà cũng chuyên tâm đến . Cậu lưng về phía , dáng gầy gò mỏng tang như tờ giấy. Chiếc áo cộc tay vì mặc quá lâu nên chất vải mỏng xẹp. Bờ vai hẹp đến mức đáng thương, tưởng như chỉ cần hai ngón tay cũng thể kẹp chặt lấy, nhưng lúc đang nhấp nhô liên tục theo từng nhịp nuốt ngấu nghiến.
Cậu nhét từng miếng bánh quy miệng, nhét vội ngoan cố, giống như bỏ đói từ mấy kiếp .
Tuy Lê Chiếu mấy thiết với quá cố, nhưng năm nào cũng trông cậy việc tảo mộ để cầu xin bà phù hộ cho chuyện làm ăn. Thảo nào dạo buôn bán chẳng khởi sắc, thì đồ cúng còn kịp gửi đến chỗ kẻ khác nẫng tay mất .
Anh nhấc chân, khẽ đạp một cái m.ô.n.g . Lực đạo hề mạnh, nhưng kẻ nọ sợ hãi lăn lông lốc hai vòng ngã bệt xuống đất. Trong miệng vẫn còn ngậm miếng bánh quy kịp nhai xong, trợn tròn đôi mắt đầy hoảng loạn sang.
Lê Chiếu từ cao híp mắt xuống: "Đồ cúng cho c.h.ế.t ăn ngon ?"
Có lẽ vì thời tiết quá nóng, vành tai đỏ ửng, đôi mắt mở to tròn xoe, sáng trong: "Kh-Không... ... ..."
Lê Chiếu như , hỏi gặng: "Không ngon ?"
Đối phương là một kẻ lắp. Cậu nín nhịn nửa ngày, đến mức mặt mũi cũng bắt đầu đỏ bừng lên mới bổ sung trọn vẹn cả câu: "Kh-Không nếm thử thì , nhưng th-thật sự ngon."
Lê Chiếu: "..."
Thôi bỏ , cứ đ.á.n.h luôn cho . Lê Chiếu bước lên hai bước, kẻ lập tức nghiêng, ôm đầu co rúm thành một cục. Đó là tư thế phòng ngự phản xạ tự nhiên mà chỉ những kẻ thường xuyên hứng chịu đòn roi mới quen thuộc đến thế.
Lê Chiếu dùng mũi giày đá đá m.ô.n.g : "Ý gì đây, ăn vạ ?"
"Kh-Không... ." Người nọ rúc mặt sâu hơn khuỷu tay, giọng lí nhí tủi vọng , chậm chạp bắt đầu xin : "X-Xin... xin , đói quá, c-cố ý ăn trộm đồ ."
Nghe đứt quãng xong một câu, Lê Chiếu cảm thấy cái thời tiết càng thêm bức bối. Anh vô thức nhíu mày: "Cậu chuyện kiểu gì thế, cố tình chọc tức đấy ?"
"X-Xin , ... lắp."
Nghe , Lê Chiếu mới bắt đầu một lượt từ đầu đến chân.
Cậu nhóc lắp trông bề ngoài vẫn còn nhỏ, chẳng giống trưởng thành. Cậu gầy gò ốm yếu, đây cũng là lý do chính khiến thể lén lút ăn vụng đồ cúng mà phát hiện ngay. Thời tiết tháng Tám phơi nắng gắt như đổ lửa, nhưng làn da chẳng hề đen chút nào, chỉ gò má và đôi tai nắng gắt làm cho ửng đỏ. Cả toát lên một vẻ ngốc nghếch, ngây ngô.
"Cậu bao nhiêu tuổi ?" Lê Chiếu khuỵu một gối xổm xuống mặt . "Ngồi thẳng dậy."
Cậu nhóc lắp bấy giờ mới dám bỏ hai tay khỏi đầu, ngoan ngoãn ôm lấy chân ngay ngắn, cẩn trọng đáp: "Hình như là... mười tám tuổi."
"Hình như?" Lê Chiếu vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, hệt như đang thẩm vấn tội phạm. "Đấy mà là một câu trả lời bình thường ? Cậu tin 'hình như' cũng thể đ.á.n.h c.h.ế.t ngay bây giờ ."
Nghe , nhóc lập tức đưa tay ôm đầu.
Lê Chiếu lạnh nhạt rời mắt , khẽ chậc lưỡi một tiếng: "Bố ?"
"Kh-Không ."
"Không ?" Lê Chiếu nhận thể chọc tức bởi bất kỳ câu nào thoát từ miệng nhóc : "Không bố thì sinh kiểu gì? Đừng với là 'hình như' nứt từ kẽ đá mười tám năm nhé."
Mặt nhóc càng đỏ hơn. Cậu cố gắng khịt mũi: "Kh-Không... bố là ai, lớn lên ở viện phúc lợi, lừa... lừa , xin đừng đ.á.n.h ..."
Hóa là . Lê Chiếu hỏi tiếp: "Cậu tên gì?"
"An Tiểu Hà."
"Tiểu Hà?" Lê Chiếu lục lọi trong đầu một lát. "Chữ Hà trong sông ngòi hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/co-luc-song-la-cau/chuong-1-01.html.]
"Kh-Không... ..."
"Không ?"
"Kh-Không... sai."
Lê Chiếu nhắm nghiền mắt. Chắc bận rộn công việc đến phát điên mới hứng đây trò chuyện với một tên nhóc lắp ăn vụng đồ cúng của . Bắt thẳng đem nộp cảnh sát, gọi giám hộ đến đền tiền, hoặc lôi đến một chỗ vắng vẻ nào đó tẩn cho một trận tơi bời, nhất là đ.á.n.h c.h.ế.t tiện thể tìm một bãi đất hoang chôn luôn cái xác thì hơn.
Anh cúi xuống nhặt chiếc bật lửa rơi đất nhét túi quần, tay túm lấy cổ áo gáy An Tiểu Hà xách lên: "Đi, chuyện hôm nay xong ."
An Tiểu Hà hoảng sợ trợn tròn mắt, đồng thời bắt đầu vùng vẫy bàn tay : "Kh-Không... ..."
" đấy, sai ." Lê Chiếu xách bổng lên, mắt thẳng phía bước : "Chưa xong ."
Nào ngờ An Tiểu Hà chỉ tay về đống đồ cúng mộ, mếu máo : "Ch-Chưa... ăn xong mà."
Lê Chiếu hít một thật sâu, nhịn nghiến chặt răng hàm. Anh túm chặt lấy áo An Tiểu Hà hơn, tăng tốc kéo tuệch về phía .
Anh vứt lên xe máy, ấn chặt xuống, tự trèo lên xe để đề phòng nhảy xuống bỏ trốn. Lê Chiếu bắt An Tiểu Hà phía , bao bọc bộ cơ thể gầy gò nhỏ bé của giữa lồng n.g.ự.c và tay lái.
An Tiểu Hà trông vẫn ngơ ngẩn, cũng chẳng ý định bỏ chạy, thậm chí thi thoảng còn ngoái đầu mấy gói bánh quy bóc phần mộ.
Phát hiện điều , Lê Chiếu vặn ga mạnh hơn, chiếc xe phóng vun vút khiến An Tiểu Hà sợ hãi rụt cổ . Lưng dán chặt khuôn n.g.ự.c rắn rỏi, vạm vỡ của Lê Chiếu, chẳng dám ngoái đầu thêm nào nữa.
Vốn định báo cảnh sát để điều tra xem giám hộ của tên nhóc lắp là ai, nhưng mới nửa đường, Tiểu Trương - nhân viên duy nhất trong tiệm gọi điện tới. Cậu báo một mối làm ăn lớn, giục mau về ngay kẻo lỡ cơ hội ngàn vàng.
Kiếm tiền vẫn là quan trọng nhất. Lê Chiếu lập tức đầu xe máy, chở thẳng An Tiểu Hà về tiệm sửa đồng hồ.
Khách hàng là một đàn ông trung niên, đỉnh đầu hói, cổ đeo một sợi dây chuyền vàng khá to. Gã mang đến một chiếc đồng hồ cũ hỏng, thương hiệu lớn nhưng là kiểu dáng cổ ngừng sản xuất từ lâu. Gã giới thiệu thợ ở đây tay nghề cao nên cất công tìm đến tận cửa để sửa.
Tiểu Trương chỉ là chân chạy việc vặt trong tiệm, ngày thường lo dọn dẹp vệ sinh, thỉnh thoảng mới tự tay sửa một hai chiếc đồng hồ hỏng vặt. Đối diện với một chiếc đồng hồ kiểu dáng xa lạ, cổ kính mà giá trị hề rẻ thế , dám động . liếc sợi dây chuyền vàng cổ gã hói, Tiểu Trương vội vàng c.ắ.n răng gọi điện giục Lê Chiếu về gấp. Mối làm ăn mà thành công thì kiếm bộn tiền chứ chẳng đùa.
Lê Chiếu phanh ngoắt xe cửa tiệm, xách cổ An Tiểu Hà trong.
An Tiểu Hà mở to đôi mắt đầy tò mò, đảo quanh đ.á.n.h giá gian nhỏ hẹp chất đầy linh kiện ánh đèn vàng vọt . Lê Chiếu ấn xuống chiếc ghế trong góc, trầm giọng cảnh cáo: "Không chạy lung tung, hiểu ?" Nghĩ một lát thấy yên tâm, bổ sung: "Chỉ cần chạy bậy, lát nữa lấy bánh quy cho , hiểu ?"
Ba chữ "bánh quy" hoạt động hệt như một chiếc công tắc. Mắt An Tiểu Hà sáng rực lên, vội vàng đáp: "Hiểu, t- hiểu."
Lê Chiếu bấy giờ mới thẳng , sang Tiểu Trương. Cậu nhân viên vẻ kinh ngạc đến mức há hốc mồm cảnh tượng , lây luôn cả tật lắp: "Đây... đây là ai thế ?"
Lê Chiếu bước ngang qua , mặt đổi sắc bắt chước : "Anh... ."
"..." Tiểu Trương ý thức vẫn còn khách trong tiệm, lập tức lóc cóc theo lưng ông chủ.
Lê Chiếu xuống chiếc ghế làm việc quầy, 'tách' một tiếng bật chiếc đèn bàn sáng rực lên. Ánh sáng trắng ấm rọi thẳng cấu trúc bên trong vỏ đồng hồ mở . Anh cúi đầu, ánh mắt tập trung cao độ những bánh răng và linh kiện bé xíu, tinh vi.
Lê Chiếu thuộc tuýp đường nét khuôn mặt góc cạnh, sắc lạnh. Xương quai hàm rõ ràng, sống mũi cao thẳng, trớ trêu sở hữu một đôi mắt hoa đào ai cũng phảng phất nét đa tình. Chỉ là quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi nở nụ , ánh mắt lúc nào cũng lạnh nhạt, nên vẻ hung hăng " sống chớ gần" lấn át nét phong lưu vốn của đôi mắt.
hung dữ thì hung dữ, vẫn thừa nhận rằng Lê Chiếu là một trai vô cùng bắt mắt.
Nửa mặc một chiếc áo cộc tay sẫm màu cũ, bờ vai rộng, khung xương . Tuy giống như rèn luyện thể hình chủ ý, nhưng những đường nét cơ bắp cánh tay săn chắc, đó là sức mạnh tự nhiên hình thành do quanh năm làm việc với các dụng cụ chế tác tinh xảo.
Điều kiện ngoại hình xuất sắc thế , từng thấy ông chủ dắt cô bạn gái nào về nhỉ? Tiểu Trương nghĩ ngợi vẩn vơ, vô thức đầu góc tiệm.
Cậu trai vóc dáng gầy gò nọ đang ngoan ngoãn ghế, hai tay chống bên đùi, lưng thẳng tắp. Da trắng, khuôn mặt nhỏ xíu, đôi mắt tròn đen láy đang chớp chớp chằm chằm về một hướng chớp mắt.
Tiểu Trương nương theo tầm của , phát hiện đó là chiếc bàn xếp nhỏ vẫn thường dùng để ăn cơm, bàn đang đặt một hộp sữa tươi bóc.
Tiểu Trương càng hoang mang hơn. Ông chủ dắt bạn gái về, ngược nhặt một con quỷ thèm ăn về làm gì ?
"Sửa ." Lê Chiếu rốt cuộc cũng ngước mắt lên, gã hói đầu: " giá sẽ khá chát đấy. Linh kiện của ông hỏng thì làm gì, nhưng model ngừng sản xuất , nếu sửa thì bỏ công sức lùng mua linh kiện thế, ông chấp nhận ?"
Gã hói thể sửa liền hớn hở, sợi dây xích vàng cổ cũng rung lên bần bật: "Sửa là ! Tiền bạc thành vấn đề, hết bao nhiêu?" Vừa gã rút ví da : "Tôi trả tiền ngay bây giờ luôn!"
Lê Chiếu dậy lấy một đôi găng tay mỏng, rũ mắt cẩn thận đeo , giọng điệu vẫn chút chập trùng: "Không vội, đặt cọc , một tuần đến lấy đồng hồ thanh toán nốt phần còn là ."
"Được, cảm ơn thanh niên nhé."
Lê Chiếu ừ một tiếng. Tiểu Trương mối làm ăn xong xuôi bèn vui vẻ tiễn khách cửa. Lúc , thấy trai trong góc vẫn đang dán mắt hộp sữa , ánh chăm chú đến mức gần như sùng đạo.
Cậu nhịn sáp gần bàn làm việc, nhỏ giọng hỏi: "Anh Chiếu, là ai thế, khát nước ?"
Động tác tay Lê Chiếu khựng . Nãy giờ dồn bộ tâm trí chiếc đồng hồ, suýt thì quên khuấy mất còn xách về một sống sờ sờ ở đây.
Thế là đầu , dời tầm mắt lên bóng dáng gầy gò lẻ loi nọ.