(Chủ Công) Trọng Sinh: Bá Đạo Sủng Ái Tiểu Manh Thê (Thụ Mù) - Chương 207: Đối Mặt Yêu Thú

Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:11:43
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm ngày hôm ,

Mở mắt , nam t.ử tuấn mỹ đang bên cạnh, Liễu Thần một thoáng ngẩn ngơ. Phải mất một lúc lâu y mới phản ứng , nam nhân tóc bạc giường chính là Tuyết Thương.

“Tỉnh ?” Thấy Liễu Thần mở mắt, Tuyết Thương nhéo nhéo mặt đối phương.

“Ừm!” Gật đầu, Liễu Thần cảm nhận một chút, phát hiện cảm giác đau lưng mỏi gối, hơn nữa cơ thể cũng sảng khoái. Rõ ràng là đối phương lau dọn qua: “Giúp tắm rửa ?”

“Ừm, làm sạch cho ngươi , còn dùng chút linh lực giúp ngươi xoa bóp một chút. Ngươi đúng là yếu thật đấy, mới làm vài ngất !” Nói đoạn, Tuyết Thương dậy khỏi giường.

Tự động phớt lờ lời phàn nàn của đối phương, Liễu Thần lẳng lặng từ giường bò dậy.

“Ngươi bộ quần áo khác , ăn chút gì đó nhé! Ta ngoài xem , xem ba cái thằng nhóc dậy !” Nói đoạn, Tuyết Thương trực tiếp hóa thành hình thú, rời khỏi lều.

Ngẩn ngơ Tuyết Thương rời , Liễu Thần đưa tay cầm lấy bộ quần áo sạch sẽ xếp gọn gàng bên giường. Mặc quần áo chỉnh tề, y rửa mặt một cái, đầu liền thấy bàn bày nhiều linh quả. Quả đều rửa sạch sẽ, đặt hai chiếc lá cây to bằng lòng bàn tay, bày biện vô cùng ngay ngắn.

Nhìn chằm chằm đống quả bàn hồi lâu, Liễu Thần bất giác mỉm .

——————————————

Mở mắt , khuôn mặt tuấn tú của nam nhân ở ngay sát bên, Bạch Vân Mộng kinh hãi kêu lên thành tiếng.

“Ưm? Sao ?” Bị đ.á.n.h thức, Tần Triển Phong nghi hoặc bên cạnh.

“Đệ... ... xin , xin Tần sư . Đệ... làm thức giấc !” Thấy Tần Triển Phong tỉnh , Bạch Vân Mộng vội vàng xin .

“Không , giờ cũng còn sớm nữa, cũng đến lúc dậy !” Nói đoạn, Tần Triển Phong cúi đầu cánh tay và chân đang đè .

Nhìn thấy đang sõng soài , Bạch Vân Mộng vội vàng ngượng ngùng thu hồi chân và cánh tay : “Xin Tần sư , ... nửa đêm qua buồn ngủ quá, nên ngủ quên mất.”

“Không , chẳng cũng ngủ quên ?” Đêm qua, hai lúc đầu đang thiền tu luyện, nhưng đó, thấy trong mộng ngủ , Tần Triển Phong liền ôm cùng giấc ngủ.

“Xin , ngủ ngoan lắm!” Nhắc đến chuyện , Bạch Vân Mộng càng thêm ngượng ngùng. Sáng sớm tinh mơ tỉnh dậy, còn làm thức giấc, y cảm thấy thực sự chút quá đáng.

“Không , dậy thôi, chúng còn lên đường nữa!” Nói đoạn, Tần Triển Phong mỉm dậy, chỉnh đốn y phục, lấy chậu rửa mặt và lược gỗ , đơn giản chải chuốt một phen.

Đợi đến khi Bạch Vân Mộng xuống giường, chỉnh đốn y phục của , xếp gọn chăn nệm. Phát hiện, nước trong chậu rửa mặt là nước mới , khăn mặt cũng là khăn mới. Còn cả lược và gương đều bày sẵn ở một bên.

Rửa mặt một cái, đơn giản chải chuốt bản . Đợi đến khi Bạch Vân Mộng thu dọn xong xuôi, phát hiện Tần Triển Phong đang bưng cháo gạo và bánh bao nóng hổi bước , đặt thức ăn lên bàn.

“Bánh bao ?” Nhìn thấy bánh bao bàn, Bạch Vân Mộng ngạc nhiên một chút.

“Ừm, em trai làm đấy. Ăn , tay nghề của nó lắm!” Nói đoạn, Tần Triển Phong mỉm đưa đũa qua.

“Đệ... cũng nấu ăn mà, chỉ là mang theo dụng cụ nấu nướng ngoài, chỉ mang theo một ít lương khô thôi!” Nhắc đến chuyện , Bạch Vân Mộng chút buồn bực, y cảm thấy ngoài chuẩn thực sự quá ít, quá sai lầm .

“Ồ? Vậy ? Vậy trái nếm thử tay nghề của Bạch sư đấy!” Không ngờ Mộng Mộng cũng tinh thông trù nghệ như .

“Được thôi, , và Tần sư cùng nấu ăn!” Gật đầu, Bạch Vân Mộng sảng khoái đồng ý.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

“Bạch sư , gọi là Tần sư , gọi em trai cũng là Tần sư , chuyện chút dễ phân biệt, thấy là thế , các cứ gọi thẳng tên , gọi chúng là Triển Phong, Triển Húc, chúng gọi là Vân Mộng thấy thế nào?” Nhìn đối phương, Tần Triển Phong mỉm đề nghị.

Nghe , Bạch Vân Mộng suy nghĩ một chút: “Ừm, cũng lý, cứ theo lời Tần sư mà gọi tên ạ!”

————————————————————

Từ Thanh Vân Tông đến dãy núi Thúy Bình, lộ trình hai tháng, Tuyết Thương và Lôi Lôi bảo vệ, nhóm bốn đường cũng thuận buồm xuôi gió, gặp rắc rối gì. Mà nhờ hai tháng chung đụng ở cự ly gần , tình cảm của Bạch Vân Mộng và Tần Triển Phong cũng tăng nhiệt nhanh chóng, chung đụng ngày càng hòa hợp hơn, tiếng chung giữa đôi bên cũng nhiều hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-trong-sinh-ba-dao-sung-ai-tieu-manh-the-thu-mu/chuong-207-doi-mat-yeu-thu.html.]

Lần đầu tiên tới dãy núi yêu thú, mới chỉ bước vòng ngoài của dãy núi yêu thú, Tần Triển Phong, Tần Triển Húc và Bạch Vân Mộng ba lên dây cót tinh thần mười hai phần.

“Lần ngoài là để bốn đứa các con sự lịch luyện nhất. Vì , chỉ cần các con còn một thở, c.h.ế.t thì và Lôi Đình sẽ tay cứu các con , các con tự chuẩn tâm lý!” Đứng vai Liễu Thần, Tuyết Thương như .

Nghe , Tần Triển Húc lập tức tủi nhăn nhó mặt mày: “Không... chứ Tuyết thúc, quản chúng con ? Vậy... chúng con gặp yêu thú lợi hại thì làm ạ?”

“Gặp yêu thú thì đánh, đ.á.n.h thì chạy. Đợi khi nào con thương, chạy nổi nữa, sắp yêu thú ăn thịt thì mới cứu các con!” Nhìn Tần Triển Húc, Tuyết Thương thản nhiên như một lẽ đương nhiên.

“Chuyện... chuyện , thương sẽ đau lắm ạ!” Bĩu môi, Tần Triển Húc ủy khuất .

“Không , sẽ bảo vệ ngươi Tiểu Húc!” Đứng vai Tần Triển Húc, Lôi Đình bày tỏ sẽ bảo vệ .

“Không , ngươi cứ luôn bảo vệ nó, nó cả đời cũng lớn nổi!” Tuyết Thương lắc đầu, trực tiếp đưa ý kiến phản đối.

, Tuyết Thương đúng, chúng nên tự lực cánh sinh. Không thể cứ mãi núp lưng khác !” Gật đầu, Liễu Thần cũng như . Mặc dù lời Tuyết Thương chút vô tình. Liễu Thần hiểu, Tuyết Thương làm cũng là vì cho họ. Nếu , họ cứ mãi bảo vệ, sẽ mãi mãi tiến bộ.

“Tuyết thúc và Liễu sư thúc đúng, em trai, chúng là tới lịch luyện. Chịu khổ chịu cực, yêu thú truy đuổi, thương, những chuyện đều là bình thường. Chúng thể cả đời trốn lưng Tuyết thúc và Lôi thúc .” Nhìn em trai , Tần Triển Phong nghiêm túc giáo huấn.

“Dạ, con cả!” Gật đầu, Tần Triển Húc tỏ vẻ hiểu.

“Đi tiếp về phía , khu rừng phía chắc hẳn sẽ gặp yêu thú cấp một . Nếu gặp cấp một thì ba đứa nhỏ các con cứ lên luyện tay . Gặp cấp hai thì bốn các con cùng lên. Gặp yêu thú cấp ba cũng đừng vội chạy, cứ quần thảo một trận , thực sự trụ nổi nữa thì hãy chạy. Ta và Lôi Đình sẽ tình hình, giúp đỡ các con thoát hiểm một cách thích hợp!” Nhìn ba , Tuyết Thương như .

“Biết Tuyết thúc!” Gật đầu, ba tỏ vẻ hiểu.

“Chúng bây giờ về phía nào ạ?” Nói đoạn, Liễu Thần lấy bản đồ dãy núi Thúy Bình , hỏi .

“Ừm, hướng Đông, hướng Đông!” Hít hít mũi, Tần Triển Húc chỉ về hướng Đông.

Nghe , Liễu Thần về phía Tuyết Thương, hỏi ý kiến của y.

“Nghe theo Tiểu Húc !” Người khác nhưng Tuyết Thương thì . Tô Triệt là Linh Tị Bạch Phượng, sở hữu một nửa huyết thống yêu tộc, linh tị thể nhận bảo vật. Mà Tiểu Húc cũng di truyền khứu giác nhạy bén . Cũng là sở hữu khả năng nhận bảo vật.

“Được, chúng về hướng Đông!” Gật đầu, Liễu Thần đưa quyết định, thu bản đồ , dẫn về phía khu rừng hướng Đông.

Khu rừng là một khu rừng thông, trong rừng một bầy Hắc Giác thú cư ngụ, thủ lĩnh thực lực cấp hai trung kỳ, những thuộc hạ khác đều là thực lực cấp một. Một bầy tổng cộng hơn ba mươi con. Hắc Giác thú ở đại lục Thiên Tường coi là một loại yêu thú phổ biến. Kích thước của nó lớn. Tương đương với kích thước của loài sơn dương bình thường, hình dáng cũng khá giống, phủ một lớp lông dài trắng muốt, đỉnh đầu mọc một chiếc sừng đơn màu đen. Do đó gọi là Hắc Giác thú.

Nhóm bốn Tần Triển Phong bước rừng, tình cờ gặp mấy con Hắc Giác thú cấp một lạc. Đây là đầu tiên ba Tần Triển Phong thấy yêu thú, vì khi tới chuẩn tâm lý, nên ba cũng đến mức quá sợ hãi. Tuy nhiên, thực sự đối mặt với yêu thú, ba tấn công rõ ràng chút vụng về.

“Tiểu Húc cái thằng nhóc ngốc , một con yêu thú cấp một mà cũng dám lấy linh phù oanh tạc, lãng phí quá mất!” Đứng vai Liễu Thần, Lôi Đình một bên quan chiến.

“Ừm, Tiểu Húc thằng nhóc quá lười biếng . Nên giáo huấn nó một trận trò, Tiểu Phong thì trái khá , sử dụng võ kỹ tấn công, ngay cả pháp khí cũng dùng!” Nhìn thấy biểu hiện của Tần Triển Phong, Tuyết Thương hài lòng gật đầu.

“Tiểu Mộng cũng thú vị thật. Lúc đầu dường như chút sợ hãi, nhưng lúc dường như trạng thái !” Nhìn ba đối chiến với yêu thú, Liễu Thần cũng cảm thấy biểu hiện của Tần Triển Phong đáng khen ngợi. Mà Tiểu Mộng và Tiểu Húc hai đứa trẻ thì ít nhiều chút thiếu sót.

“Lần đầu tiên đối mặt với yêu thú, như tệ !” Nhìn ba đứa trẻ, Lôi Đình như .

Ba mất nửa canh giờ mới giải quyết xong sáu con Hắc Giác thú cấp một, đào lấy sáu viên yêu hạch của Hắc Giác thú, thu xác của chúng . Quay trở về bên cạnh Liễu Thần.

Nhìn ba khắp khắp mặt đầy máu, chút chật vật chịu nổi. Tuyết Thương nhịn mà trợn trắng mắt: “G.i.ế.c con yêu thú cấp một mà cũng thể làm chật vật thế , các con đấy, đúng là nuông chiều quá mức, ở trong tông môn quá lâu !”

“Tuyết thúc, yêu cầu quá khắt khe đấy, g.i.ế.c yêu thú thể dính m.á.u chứ?” Nhìn Tuyết Thương, Tần Triển Húc bất đắc dĩ .

“Con còn mặt mũi mà , chỉ g.i.ế.c hai con yêu thú cấp một, lúc thì dùng linh phù, lúc thì dùng pháp khí. Con chẳng theo cả con học võ kỹ ? Tại dùng nắm đấm? Từ hôm nay trở , gặp yêu thú cấp ba thì dùng linh phù, cũng dùng trận pháp nổ. Gặp yêu thú cấp hai cho phép các con sử dụng pháp khí hỗ trợ, gặp yêu thú cấp một nhất loạt dùng nắm đ.ấ.m cho .”

Nghe lời Tuyết Thương , Tần Triển Húc lập tức xị mặt xuống: “Oa oa, Tuyết thúc, thương con nữa , Tuyết thúc đây là mạng của con mà!”

“Có thể chút chí khí , cho con , phụ con hiện tại đang xung kích thực lực Kim Đan đỉnh phong . Đợi đến khi hai họ xuất quan, chính là tu sĩ Kim Đan đỉnh phong đấy. Con nếu còn cứ lười biếng như hiện tại, thì chỉ thể để Tần Ngạn dẫn con lịch luyện thôi!” Nhìn Tần Triển Húc, Tuyết Thương vẻ mặt nghiêm nghị .

Nghe , Tần Triển Húc liên tục lắc đầu: “Đừng đừng đừng mà Tuyết thúc, con lời chứ gì!” Vừa thấy phụ , Tần Triển Húc liền thấy đau đầu. Hắn cả đời sợ nhất chính là ông già nhà .

Loading...