Chú Chuột Hamster Nhỏ Thượng Tướng Nuôi Đã Thành Tinh Rồi - Chương 207 Ngọt ngào của tình yêu

Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:48:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mức độ ô nhiễm của Kim Linh Thụ vượt quá 50% ?!

 

Nghe Kỳ Lân , Thương Thư Thư thoáng sững , vội vàng nhận lấy phiến lá Kim Linh Thụ để cẩn thận cảm nhận.

 

Vừa cầm tay, liền phát hiện, mức độ trọc khí xâm nhập phiến lá quả thực vượt qua ngưỡng cảnh giới.

 

Phải rằng, sở dĩ các chi nhánh của Mẫu Thụ còn thể khổ sở chống đỡ sự ăn mòn của trọc khí, đồng thời duy trì lá chắn linh khí che chở cho những sinh vật còn sót hành tinh , chính là vì bản chúng khả năng ngừng sản sinh linh khí.

 

Khi mức độ ô nhiễm còn thấp hơn 50%, tốc độ sinh linh khí của chi nhánh Mẫu Thụ vẫn lớn hơn tốc độ trọc khí xâm thực. Nhờ , chúng mới thể miễn cưỡng chống sự ăn mòn, duy trì lá chắn linh khí trọc khí phá hủy.

 

một khi vượt qua mốc 50%, điều đó đồng nghĩa với việc tốc độ sinh linh khí còn theo kịp tốc độ trọc khí lan tràn.

 

Khi , trọc khí sẽ chỉ càng lúc càng xâm nhập nhanh hơn, cho đến khi chi nhánh Mẫu Thụ mất năng lực chống đỡ, lá chắn linh khí sụp đổ, cuối cùng trọc khí ăn mòn mà c.h.ế.t.

 

, ngưỡng 50% , thật sự chính là ranh giới sinh tử.

 

Trước đó, khi còn ở trong thông đạo linh khí, Thương Thư Thư vẫn cho rằng tình hình nghiêm trọng đến mức . Bởi vì trạng thái trong thông đạo linh khí rõ ràng hơn nhiều so với bản Kim Linh Thụ.

 

Giờ nghĩ , e rằng là do Mẫu Thụ vẫn đang âm thầm duy trì.

 

Cho dù Kim Linh Thụ cũng là một chi nhánh của Mẫu Thụ, nhưng so với Mẫu Thụ hùng mạnh, nó vẫn còn yếu hơn nhiều.

 

Dù tình hình hiện tại của Mẫu Thụ cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, nhưng nó vẫn cố gắng cung cấp một phần linh khí để chống đỡ cho các chi nhánh. Chỉ tiếc rằng, lượng linh khí đó còn đủ để giúp chi nhánh chống sự xâm thực của trọc khí.

 

Kim Linh Thụ… chính là ví dụ rõ ràng nhất.

 

Đây mới chỉ là chi nhánh Mẫu Thụ thứ ba mà Thương Thư Thư gặp , mà mức độ ô nhiễm vượt quá 50%. Nghĩ đến đây, trong lòng khỏi trầm xuống, tình trạng của Mẫu Thụ e rằng còn tệ hơn nhiều so với những gì từng tưởng tượng.

 

, chặng đường phía , họ nhất định đẩy nhanh tiến độ.

 

Thương Thư Thư một mặt cầm phiến lá Kim Linh Thụ trong tay suy nghĩ phương án tiếp theo, mặt khác theo thói quen vận chuyển yêu lực, kéo phần trọc khí trong phiến lá ngoài, vê thành một viên nhỏ đen sì, tiện tay đưa cho chậu Chuyển Linh Thảo đặt bên cạnh.

 

Những cây Chuyển Linh Thảo theo Thương Thư Thư bôn ba suốt nhiều ngày trời.

 

Do dọc đường đủ trọc khí để hấp thụ, bọn chúng đều héo rũ.

 

Giờ “cho ăn” một viên trọc khí, cả đám lập tức giống như chim non tranh mồi, thi vươn cành, c.ắ.n lấy một miếng.

 

Đáng tiếc, lượng trọc khí trong một phiến lá hạn. Cho dù mỗi cây chỉ hấp thụ một chút, cũng chỉ đủ cho mười mấy cây nếm thử.

 

Những cây ăn đành uể oải vung vẩy cành, rũ xuống.

 

Mặc dù những cây Chuyển Linh Thảo sinh trưởng lâu, còn đủ để thức tỉnh linh trí, nhưng dáng vẻ cũng thấy đáng yêu.

 

Thương Thư Thư liếc chúng một cái, đưa tay vuốt nhẹ qua đám lá, dịu giọng :

 

“Đừng vội, lát nữa ai cũng sẽ phần.”

 

Kỳ Lân vốn cho rằng Kim Linh Thụ còn cách cứu, nhưng dù Thương Thư Thư vẫn là sinh vật đầu tiên mà nó gặp biện pháp đối phó với trọc khí, trong lòng ít nhiều vẫn giữ một tia hy vọng.

 

Không ngờ Thương Thư Thư khi nhận lấy phiến lá, gì đến chuyện chữa trị, ngược còn sang quan tâm đến Chuyển Linh Thảo.

 

Ánh mắt Kỳ Lân dần tối xuống.

 

Quả nhiên… vẫn là ?

 

Dù trong lòng thất vọng, nhưng Kỳ Lân cũng trút cảm xúc đó lên Thương Thư Thư, chỉ trầm giọng :

 

“Không . Dù thể chữa trị, cũng của em. Là bảo vệ Kim Linh Thụ. Các em cần tự trách.”

 

Thương Thư Thư vốn đang suy nghĩ, trong đầu mơ hồ hình thành một phương án. Đang định mở miệng, những lời , khỏi sững sờ:

 

…Hả?

 

Cậu còn gì mà?

 

Sao kết luận là cứu ?!

 

Nhìn dáng vẻ Kỳ Lân cúi đầu, như thể buông xuôi, Thương Thư Thư chỉ ngây trong chốc lát, lập tức hồn, vội vàng :

 

“Tôi chữa !”

 

“Cái gì?!”

 

Kỳ Lân vốn còn ôm hy vọng, lập tức chấn động tinh thần, đôi đồng t.ử màu vàng kim chằm chằm Thương Thư Thư:

 

“Em biện pháp ?”

 

Bị thần thú trong điển tịch chằm chằm như , Thương Thư Thư chút tự nhiên, đưa tay gãi gãi má, hắng giọng:

 

“Chít… chút ý tưởng, nhưng dám chắc sẽ thành công.”

 

Vốn dĩ Kỳ Lân chấp nhận kết cục Kim Linh Thụ chắc chắn diệt vong, nên giờ dù chỉ một tia khả năng, nó cũng vui mừng khôn xiết:

 

“Không . Em cứ thử . Cho dù cuối cùng thành công, cũng sẽ trách em.”

 

Không ngờ một con Kỳ Lân trông uy phong lẫm liệt, là một thú bảo vệ hiểu chuyện đến .

 

Dù là Thương Thư Thư trong màn hình ánh sáng, Lệ Chiến đang quan sát từ bên ngoài, trong lòng đều âm thầm đ.á.n.h giá Kỳ Lân cao thêm vài phần.

 

Thương Thư Thư vốn định bỏ mặc các chi nhánh Mẫu Thụ . Giờ như , trong lòng càng sinh một cảm giác trách nhiệm và sứ mệnh.

 

Cậu cứu vớt tất cả các chi nhánh Mẫu Thụ.

 

Cho dù điều kiện, cũng tạo điều kiện để cứu!

 

Huống chi, trong mắt Thương Thư Thư, tình huống vẫn đến mức bế tắc .

 

Chỉ là trọc khí trong cơ thể Kim Linh Thụ nhiều hơn một chút, độ khó cao hơn mà thôi.

 

Cậu… vẫn làm .

 

Thương Thư Thư âm thầm cổ vũ bản , nghiêm túc với Kỳ Lân:

 

“Ngài yên tâm, nhất định sẽ dốc lực.”

 

Kỳ Lân chú thú nhỏ bé mặt, còn cao bằng bắp chân , trong lòng khỏi ấm lên. Nó trịnh trọng :

 

“Cảm ơn em, vì sẵn lòng giúp Kim Linh Thụ.”

 

Thương Thư Thư run run đôi tai chuột lông xù, vội xua tay:

 

“Không cần cảm ơn . Dù cứu Kim Linh Thụ… cũng là cứu chính mà.”

 

Thực , các Thủ bảo vệ của chi nhánh Mẫu Thụ đều một loại bản năng cảm ứng đối với sinh vật bản địa.

 

ngay từ khoảnh khắc đầu tiênnhìn thấy Thương Thư Thư, họ , thuộc về hành tinh .

 

Trong nhận thức của họ, nếu Thương Thư Thư thể phá vỡ giới hạn thế giới để tiến đây, thì hẳn cũng năng lực rời khỏi nơi .

 

Cho nên câu “cứu Mẫu Thụ cũng là cứu chính ” của Thương Thư Thư, các Thủ hộ Thú từ đến nay đều hề tin.

 

Trong lòng họ, Thương Thư Thư chính là vì cứu vớt hành tinh mà đến.

 

Là ân nhân lớn của cả hành tinh.

 

Đương nhiên, cho dù lời Thương Thư Thư là thật, thì cũng tuyệt đối làm giảm dù chỉ một phần lòng ơn của các Thú bảo vệ dành cho .

Nói chung bất kể động cơ cứu vớt Mẫu Thụ của Thương Thư Thư là gì, thì việc cứu các chi nhánh Mẫu Thụ là sự thật thể chối cãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-chuot-hamster-nho-thuong-tuong-nuoi-da-thanh-tinh-roi/chuong-207-ngot-ngao-cua-tinh-yeu.html.]

 

Nếu Thương Thư Thư thật sự thể cứu chi nhánh Mẫu Thụ của bọn họ, thì chính là ân nhân của cả hành tinh .

 

Có lẽ hiện tại nguy cơ vẫn giải trừ, những điều còn sớm.

 

chỉ cần họ thể sống sót qua trận tai kiếp , thì tất cả sinh vật hành tinh, đều sẽ dành cho Thương Thư Thư lòng ơn sâu sắc nhất.

 

Về , chỉ cần Thương Thư Thư mở lời, những Thú bảo vệ cho dù vượt lửa qua sông, cũng tuyệt đối chối từ!

 

Thương Thư Thư trong lòng các Thú bảo vệ, bao gồm cả Kỳ Lân, đang suy nghĩ những gì.

 

Lúc , đang vòng quanh Kim Linh Thụ, nghiêm túc suy xét phương án nhổ trọc khí.

 

Mức độ ô nhiễm của Kim Linh Thụ quá sâu, độ khó xử lý rõ ràng cao hơn nhiều so với Hỏa Linh Thụ và Thổ Linh Thụ.

 

Cũng may, khi chữa khỏi Thổ Linh Thụ, Thương Thư Thư và đồng bọn tích trữ nhiều Chuyển Linh Thảo đĩa bay.

 

Hiện tại, cần tốn thời gian trồng thêm Chuyển Linh Thảo nữa.

 

Điều duy nhất Thương Thư Thư cần cân nhắc, chính là làm thế nào để kéo trọc khí trong cơ thể Kim Linh Thụ ngoài, cho Chuyển Linh Thảo hấp thụ.

 

Bởi vì mật độ trọc khí trong Kim Linh Thụ, cao gấp hơn hai so với Thổ Linh Thụ.

 

Điều khiến lực kéo của yêu lực Thương Thư Thư đối với trọc khí suy yếu nghiêm trọng.

 

Muốn kéo trọc khí cho Chuyển Linh Thảo “ăn”, quả thực vô cùng khó khăn.

 

cho dù khó, cũng nhất định làm.

 

Thương Thư Thư tiên bảo Đại Thỏ T.ử cùng Kỳ Lân trồng Chuyển Linh Thảo xung quanh Kim Linh Thụ.

 

Sau đó, vận chuyển bộ yêu lực trong cơ thể, cố gắng hết sức kéo trọc khí từ trong Kim Linh Thụ ngoài.

 

đáng tiếc là trọc khí trong Kim Linh Thụ thật sự quá nhiều.

 

So với linh khí khổng lồ vốn của Kim Linh Thụ, chút yêu lực của Thương Thư Thư gần như đáng kể.

 

Cho dù miễn cưỡng kéo một tia trọc khí, cũng thể lay động khối trọc khí chủ yếu đang tụ ở trung tâm.

 

Thương Thư Thư nỗ lực suốt một hồi lâu, cũng chỉ khiến lượng trọc khí giảm một chút xíu đáng kể.

 

Tiếp tục như … chắc chắn .

 

Thương Thư Thư chống cằm, vẻ mặt nghiêm trọng Kim Linh Thụ mặt, trong lòng ngừng suy nghĩ còn biện pháp nào khác thể thử ?

 

Ngoài màn hình ánh sáng, Lệ Chiến tận mắt Hamster nhỏ bận rộn vất vả suốt cả buổi chiều.

 

Ngay cả sắc mặt cũng tiều tụy rõ rệt.

 

Trong lòng bỗng nhiên tràn ngập cảm giác hụt hẫng và đau xót.

 

Mỗi khi đến lúc như thế , Lệ Chiến đều căm ghét sự bất lực của chính .

 

Đồng thời, cũng cảm nhận rõ ràng hồng hào sâu thẳm ngăn cách giữa và Hamster nhỏ.

 

Cho dù là trần nhà chiến lực của tinh tế, nhưng khi liên quan đến Thương Thư Thư, vẫn chỉ thể bất lực .

 

sẽ mãi mãi như .

 

Nhớ đến việc đó Hamster nhỏ từng vô tình nhắc đến phương pháp tu luyện của loài , Lệ Chiến âm thầm quyết định trong lòng:

 

Chờ tìm Thương Thư Thư, nhất định hỏi kỹ về phương diện .

 

Cho dù thiên phú tu luyện như trong lời Hamster nhỏ , nhưng Lệ Chiến tin rằng chỉ cần đủ cố gắng, nhất định sẽ thu hoạch.

 

Đến lúc đó, sẽ còn giống như bây giờ, chỉ thể trơ mắt Hamster nhỏ một đối mặt với khốn cảnh, mà làm gì.

 

Dĩ nhiên, đó là chuyện của .

 

Còn bây giờ, Lệ Chiến sắc mặt mệt mỏi của Thương Thư Thư, giơ tay đặt lên tai , nhẹ nhàng xoa xoa, dịu giọng :

 

“Thư Thư, mệt cả ngày , nghỉ ngơi một chút .”

 

Thương Thư Thư cảm nhận động tác của , theo phản xạ nghiêng đầu cọ cọ tay Lệ Chiến, lắc đầu từ chối:

 

“Bây giờ còn thể nghỉ ngơi , Kim Linh Thụ nghiêm trọng, em…”

 

Còn hết câu, Thương Thư Thư liền cảm giác một nụ hôn ấm áp nhẹ nhàng rơi lên má .

 

Sau đó, thấy giọng trầm thấp ôn hòa của Lệ Chiến, dịu dàng dỗ dành:

 

“Thư Thư ngoan, nghỉ một chút cố gắng tiếp, ? Em như mà đau lòng.”

 

Đây là đầu tiên Lệ Chiến dùng giọng điệu dỗ dành như chuyện với .

 

Giống như Thương Thư Thư là một con chuột trưởng thành, mà là một chú chuột con cần che chở.

 

Mà Thương Thư Thư thì là kiểu ăn mềm ăn cứng.

 

Nếu , cũng Lệ Chiến dùng đủ loại “kịch bản” mà dụ dỗ về tay.

 

Bây giờ còn dùng giọng điệu dỗ dành , Thương Thư Thư lập tức chịu nổi.

 

Cả khuôn mặt đỏ bừng, đôi tai nhỏ trắng nõn cũng đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.

 

Cậu vội giơ tay che ngực, nơi trái tim nhỏ đang đập thình thịch như sắp nhảy ngoài, lắp bắp :

 

“Vậy… thôi! Em nghỉ một chút cố gắng.”

 

Lệ Chiến hài lòng Hamster nhỏ , ngượng ngùng hổ về phía bàn ăn chuẩn sẵn.

 

Hắn cúi áp sát, ghé sát tai Hamster nhỏ, khóe môi cong lên, thấp giọng một chữ:

 

“Ngoan.”

 

Thương Thư Thư: “……”

 

Chít!

 

Trời ơi!

 

Lệ Lệ hôm nay thật sự quá kỳ lạ !

 

Không chỉ xem như chuột con để dỗ dành, còn cứ thích ghé sát tai chuyện, khiến hổ đến bốc khói!

 

thật thì trong lòng ngọt ngào vô cùng.

 

Chậc chậc!

 

Hóa đây chính là hương vị của tình yêu ?

 

Chỗ nào cũng ngọt.

 

Thương Thư Thư để Lệ Chiến kéo ghế cho xuống bên bàn ăn, hé miệng, đỏ mặt nhận lấy miếng thịt thăn đút tới.

 

Vừa nhai, mơ màng nghĩ trong lòng:

 

Thịt thăn do bạn trai đút… thật sự thơm quá!

Loading...