Chàng trai và tiệm sách - CHƯƠNG 01: DỄ THƯƠNG VÀ ẤM CÚNG
Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:50:04
Lượt xem: 2
Một ngày nọ, khi tan học, Rin thong thả dạo bước con đường quen thuộc của thị trấn nơi sinh và lớn lên. Buổi chiều phủ lên thứ một lớp ánh sáng vàng nhạt, quá rực rỡ, chỉ đủ để khiến cảm thấy lòng dịu . Ghé cửa hàng tiện lợi gần trường, Rin mua một hộp mì ramen và một ly đá, dự định về nhà pha tạm một cốc cà phê cho tỉnh táo.
Đó là một căn nhà nhỏ, nép nơi góc phố. Những dải đèn dây treo khéo léo dọc theo mái hiên, tỏa thứ ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp đến lạ. Trên cửa kính trong suốt, dòng chữ “THƯ VIỆN” vẽ tay ngay ngắn, nét chữ quá cầu kỳ nhưng mang theo cảm giác gần gũi, như thể nơi đang lặng lẽ chờ đợi ai đó bước .
Rin dừng một chút. Cậu rõ vì chần chừ, chỉ là trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tò mò mơ hồ. Cuối cùng, quyết định đẩy cửa bước , tự nhủ chỉ qua một lát sẽ ngay.
Tiếng chuông nhỏ gắn cửa vang lên lanh lảnh, phá tan sự yên tĩnh bên trong. Không gian thoang thoảng mùi giấy cũ và gỗ, mang cảm giác dễ chịu đến mức khiến Rin vô thức thả lỏng vai. Thế nhưng, điều khiến ngạc nhiên là quầy tiếp tân phía trống , chẳng lấy một bóng .
Rin còn đang bối rối thì tấm rèm ngăn cách gian phòng bên trong khẽ lay động. Một bạn trạc tuổi vội vã bước , dáng vẻ phần vụng về như bắt gặp khi kịp chuẩn . Cậu chỉnh cổ áo, ánh mắt thoáng chút lúng túng, bất chợt nở một nụ rạng rỡ.
“A, xin nhé!” , giọng điệu hồ hởi. “Anh đang mải dọn dẹp mấy món đồ bên trong. Anh thể giúp gì cho em ? Em gần như là vị khách đầu tiên của đấy!”
Nụ ấm áp đến mức Rin chợt cảm giác, lẽ việc ghé nơi … là một quyết định ngẫu nhiên như vẫn nghĩ.
“Em chỉ tiện đường ngang qua thôi” Rin đáp .
“À, . Anh giới thiệu thêm là thư viện còn cả tầng hầm nữa. Những kệ sách ở tầng hiện tại chủ yếu bày bán các đầu sách phổ biến. Dưới hầm thì đa dạng thể loại hơn, và còn bố trí cả chỗ ở đó nữa. Em cứ tự nhiên như ở nhà nhé!” James hào hứng giới thiệu.
“Vâng…cảm ơn . Nhân tiện, em là Rin.”
“Hửm? Ồ, là James! Trông em… vẻ giống ở vùng lắm nhỉ? Anh thế … kì quá ?” James tò mò hỏi.
“Em là Nhật. em chuyển đến thị trấn nhỏ hai năm , nên cũng khá quen thuộc với nơi đây.”
“À, thì là …Ha ha…”
Rin chút thắc mắc: “Trông mới giống từ nơi khác đến , vì thậm chí còn chẳng em. Thị trấn vốn dĩ khá nhỏ mà.”
“N-Này nha! Anh thấy em … chỉ là… bao giờ chuyện thôi!” James khăng khăng khẳng định.
“Thế… em từ ?” Rin hỏi
“Từ trường cấp ba đồi … cũng học trường đó mà. Tuy nhiên, khác lớp với em! tụi cùng khối đấy, cũng tròn mười bảy tuổi thôi, em thấy đó” James giải thích.
Rin cố lục trí nhớ:”Chà, em từng thấy ở hành lang trường bao giờ cả.”
“À, tại thường xuyên học muộn… chắc đó là lý do đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chang-trai-va-tiem-sach/chuong-01-de-thuong-va-am-cung.html.]
Rin khẽ gật dầu:”Có lẽ là .”
Bất chợt, bầu khí rơi một sự im lặng đầy ngượng ngịu.
“À…ừm… trong dọn dẹp tiếp đây! Như lúc nãy, em cứ tự nhiên như ở nhà nhé!”
“Vâng” – Rin đáp lời bước xuống tầng hầm.
Không gian phía của thư viện nhỏ bé thực sự gọn gàng và tinh tế. Những dải đèn dây ấm áp treo quanh khắp nơi. Ở đó một vài chiếc ghế lười và một vài chiếc bàn nhỏ. Thậm chí, James còn trang cả một chiếc tủ lạnh mini chứa sẵn nước đóng chai và nước trái cây.
Rin đặt túi đồ từ cửa hàng tiện lợi xuống chiếc bàn gần đó và lấy hộp mì . lúc đó, mới sực nhận , nước nóng để pha mì! Rin thở dài.
“Sao quên việc quan trọng nhỉ….Chán thật…” Rin tự lẩm bẩm một .
Cậu xách túi đồ trở tầng . Vừa bước lên, thấy những tiếng va chạm và đổ vỡ lớn phát từ tấm rèm bàn tiếp tân. Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy bên trong ?
“Anh… vẫn chứ?” Rin cất tiếng hỏi.
“A- chỉ đang sắp xếp đồ đạc thôi!” James trả lời, nhưng Rin tin lời giải thích đó.
Rin tiến gần bàn tiếp tân và vén tấm rèm sang một bên. Phía đó là một lối cầu thang dẫn lên . Nhìn từ bên ngoài, tòa nhà rõ ràng hai tầng. Rin vội vàng chạy lên lầu, nơi những tiếng động ầm ĩ vẫn đang phát .
“Anh thế nào ?”
“A-Anh chỉ đang cố gắng sắp xếp phòng ngủ, phòng làm việc… phòng khách và mấy thứ đồ linh tinh thôi" James , thở chút dồn dập vì mệt.
"Đây là... nhà của ? Anh sống ở đây luôn ? Anh ở cùng bố ư?"
"Không! Anh mới dọn riêng vì hiện tại tích góp đủ tiền. Với bố cũng sẵn lòng hỗ trợ thêm nếu cần" James mỉm .
"Hmm... vẻ đang gặp chút rắc rối ở đấy. Để em giúp một tay dọn đồ nhé?" Rin đề nghị.
"Không ! Anh với em mới gặp mà... nhờ em như thì kì cục lắm!"
"Chính em là đề nghị, là em tự nguyện. Cứ để em giúp cho" Rin khăng khăng.
James ngập ngừng một lát đáp: "Được ... nhờ em nhé".