Cậu đẩy tôi ra như rác rưởi, đến khi tôi có người mới, cậu lại nói đã yêu tôi từ lâu. Nằm mơ à. - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-11-17 01:09:11
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những hành trình du lịch, địa điểm check-in đăng WeChat vốn dành cho mỗi Lê Thuật. Tất cả đều cô nhóc bán cho Lộc Minh hết.  

Phải , làm gì cuộc gặp tình cờ nào, tất cả đều do Lộc Minh dùng tiền tạo .  

"Làm gián điệp thêm nữa, đuổi việc đấy." Tôi giả vờ giận dữ, nửa đùa nửa thật đe dọa.  

Chu Nguyên chắp tay cầu xin: "Xem xét tay nghề đỉnh cao mà tha mạng cho em chủ."  

Tôi gặp Lê Thuật, dù cửa tiệm ngay sát con phố thương mại sầm uất nhất đại học thành.  

Hóa dù thế giới nhỏ bé cách mấy, cố ý tránh mặt thì vẫn chạm mặt .  

Chỉ cô gái mà Lê Thuật thầm thương trộm nhớ đến tiệm một .  

chủ động chào : "Lâu lắm gặp đấy Bùi Ức, Lê Thuật du lịch ?"  

Tôi đáp vài câu qua quýt.  

"Lê Thuật với ? Chúng đang hẹn hò ." Nụ ngọt lịm, hạnh phúc như tràn từ kẽ ngón tay.  

"Chúc mừng hai nhé."  

Không đau lòng như tưởng tượng, thậm chí trong lòng chẳng một gợn sóng.  

"Này cô gái xinh , chọn mẫu nhanh nào, khách đang chờ đấy." Chu Nguyên khéo léo chen ngang, giúp kết thúc cuộc đối thoại .  

khỏi, Chu Nguyên bĩu môi: "Anh , cái cô cứ cách vài ngày đến một , khi thì đổi mẫu, lúc tháo móng, làm náo loạn cả tiệm. Mỗi đều cố ý dò la tin tức về , em dám đặt nghi vấn cô lòng đấy mất ."  

để ý đến từng là bạn lẽo đẽo theo Lê Thuật đây mà.  

Điều đó chứng tỏ, cô thực sự yêu Lê Thuật.  

Như thế , Lê Thuật yêu cũng chân thành đáp .  

Vở kịch ái tình đơn phương khắc khoải nơi , thể lặng lẽ hạ màn.  

Sinh viên nghỉ đông, cũng nghỉ.

Vừa về đến nhà, ngạc nhiên hỏi: "Lần về cùng Tiểu Thuật thế con?"

Tôi hờ hững đáp: "Cậu chút việc."

"Đợi bạn gái hả?" Mẹ lập tức phấn khích: "Dì Trương Tiểu Thuật bạn gái đấy. Tết còn định dẫn về mắt nữa cơ."

"Tốt quá, chắc dì Trương vui lắm."

"Đương nhiên , chồng nào chẳng vui khi gặp con dâu tương lai. Thế con trai , con đối tượng nào thích ?"

Tôi giơ tay đầu hàng: "Ba ơi ba, mau quản bà xã của ba , đừng gặp mặt nhắc chuyện nữa ?"

Mẹ đ.ấ.m vai : "Không lẽ kiếm yêu cũng thua cả Lê Thuật ?"

Tôi suy nghĩ giây lát: "Mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ tìm hơn bạn gái ."

Chuyện còn bóng ma nào thế mà tít mắt: "Mẹ chờ đấy."

Mà… cao hơn bạn gái , vạm vỡ hơn bạn gái ... cũng tính là hơn chứ nhỉ?

Tôi bật vì ý nghĩ của chính , phòng nhắn tin cho Lộc Minh.

Anh lập tức gọi đến: "Sao giờ? Mới gặp em ngày đầu tiên thôi mà nhớ điên lên ."

Ừm, đúng danh hiệu đặt cho - keo dán chó.

Loại keo dính cứng đầu.

"Cứ ngoan ngoãn làm trâu ngựa của công ty . Lần chơi còn vay tiền em là em block đấy."

"Đó chỉ là sự cố ngoài ý thôi mà! Vòng vốn chút trục trặc, giải quyết xong cả . Yên tâm , nuôi em ."

Buồn thật, tay chân còn tiệm nail, cần gì nuôi ?

Đầu dây bên vang lên tiếng thúc giục Lộc Minh họp.

"Đi nhanh , kiếm tiền cho ."

Lộc Minh chụt một cái thật to micrô: "Em cúp máy ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cau-day-toi-ra-nhu-rac-ruoi-den-khi-toi-co-nguoi-moi-cau-lai-noi-da-yeu-toi-tu-lau-nam-mo-a/chuong-4.html.]

Hơi thở nghẹn trong lồng ngực, cảm giác tức.

Đầu óc đột nhiên mụ mị.

Tôi nhịn gọi: "Lộc Minh ơi."

“Hả?”  

“Chúng yêu .”  

Tối hôm đó, Lộc Minh bay đến ngay.  

Anh đè lên chiếc giường mềm mại trong khách sạn, những nụ hôn dày đặc phủ kín.  

“Bé cố tình bồn chồn sốt ruột đúng ?”  

Tôi vốn định đợi thêm chút nữa, ngờ tiến triển nhanh như vũ bão. Vốn là liệu trình dài lâu, kết quả tự đầu hàng .  

khi cúp máy, nỗi nhớ trào dâng khiến mất lý trí.  

“Bùi Ức , liệu trình kết thúc ?” Giọng trầm khàn, thấm đẫm khát khao.  

“Ừ, hiệu quả lắm.” Tôi xoa nhẹ gương mặt , dịu dàng đáp.  

Bàn tay siết chặt eo : “Thật nghĩ… cần điều trị chuyên sâu thêm để củng cố.”  

Hôm , mệt nhoài trở về nhà.  

Mẹ lẩm bẩm: “Trước giờ thấy con đứa bạn nào khác ? Giờ chơi game thâu đêm nhà ? Nhìn quầng thâm kìa, lăn giường ngủ ngay!”  

Tôi , lập tức chui phòng.  

Lộc Minh lên máy bay, đúng kiểu “ăn sạch quẹt ráo” phủi .  

Tôi chui đầu gối, cảnh hỗn loạn đêm qua lượt hiện về.  

Điều trị chuyên sâu… hiệu quả… cực kỳ !  

Khóe môi nhếch lên ngừng, trong mơ màng.  

Tỉnh dậy 3 giờ chiều.  

Với lấy điện thoại, hơn 20 tin nhắn từ Lộc Minh:  

[Anh hạ cánh .]  

[Lại nhớ bé quá .]  

[Bé cưng đang làm gì? Ngủ hả?]  

[Hê hê, vất vả cho em , sẽ kiềm chế.]  

[Cưng , chờ thêm chục ngày nữa là nghỉ.]  

[Sẽ đến tìm em “điều trị chuyên sâu” nhoa.]  

Tôi gọi điện cho .  

Một giây bắt máy: “Bé cưng, em chịu máy hả?”  

“Em mới ngủ dậy.”  

Đầu dây bên im lặng vài giây: “Anh , yêu xa mà dùng giọng dụ dỗ đạo đức .”  

Tôi bật : “Giọng mới ngủ dậy khàn?”  

“Anh nhầm, cần chục ngày , giữa chừng xếp lịch qua tìm em.”  

“Khỏi , cứ tập trung làm việc .”  

“Bé ngoan ơi, dậy ? Ra ăn tí gì , đừng hành xác!” Mẹ hét lớn ngoài cửa.  

Tôi ran, hạ giọng: “Nói chuyện nhé, gọi em ăn cơm. Đói bụng quá .”  

“Ừ, , nhắn vợ tương lai giúp lời chào nhé.”  

“Cút ngay!”  

 

Loading...