Bệ Hạ Muốn Ta Sinh Thái Tử Cho Hắn - Chương 4.1: Nước ôn tuyền hoạt

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 05:50:49
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hầu gia thì thoải mái , hưởng thụ xong liền lăn ngủ, nhưng bệ hạ bức bối đến mức c.ắ.n , nghẹn khuất trở về cung mà lửa d.ụ.c vẫn hề bình .

Trương thái giám dâng khay thẻ bài lên, bệ hạ truyền gọi tới, nhưng chẳng hiểu mất hết hứng thú, đành phất tay qua loa cho xong chuyện.

Ngài gọi Trương thái giám căn dặn: "Đến Quốc công phủ truyền lời cho phu nhân: Tết Trung thu là một ngày tồi."

Phu nhân nhận mật báo, tự nhiên hiểu ý mà chuẩn bề. Đặc biệt là với đứa con trai cưng , bà lén sai tuồn thêm mấy quyển Xuân cung đồ viện của .

Hầu gia dạo gần đây mấy thứ đồ làm cho phiền nhiễu tâm trí, nhưng tò mò nổi lên nhịn mà lén lút mở nghiên cứu.

Hắn bỗng nhớ từ hồi mười mấy tuổi mẫu ép tắm rửa bằng nước rắc cánh hoa và tinh lộ, mỗi ngày đều bôi hương cao để dưỡng da. Hầu gia tự nhiên thấy phiền, thắc mắc thấy các trưởng làm thế. Mẫu liền chống chế bảo, tiểu nương t.ử bây giờ đều thích lang quân trắng trẻo sạch sẽ, đợi con cưới vợ xong, mẫu tự nhiên sẽ mặc kệ con. Nhiều năm qua đ.â.m thành thói quen, thỉnh thoảng còn tự mày mò làm mấy loại cao dưỡng da cho ý.

Chỉ vì một giấc mộng xuân mà trốn chui trốn nhủi suốt cả tháng trời. Lần bệ hạ ôm ấp trêu ghẹo một trận ngay trong lòng ngực, tự nhiên trong lòng càng thêm rối rắm rạo rực. Kết quả là tiếp tục cáo ốm, lặn mất tăm chịu tiến cung thêm nhiều ngày nữa.

Từ lễ Thất Tịch đến Trung thu cách hơn một tháng, bệ hạ ngày đêm tơ tưởng nhớ nhung. Ngài gặp mà kẻ sống c.h.ế.t chịu vác mặt cung. Bệ hạ giận cá c.h.é.m thớt ném luôn tấu chương, đùng đùng xuất cung vi hành. Thế nhưng, dù đang nổi trận lôi đình, lúc gấp gáp ngài vẫn quên dặn dò hạ nhân mang theo mấy món điểm tâm và mứt hoa quả mà Hầu gia thích ăn nhất.

Tới cổng Công phủ, tuy bày biện nghi trượng ngự giá hoành tráng, nhưng cũng chẳng hề cố tình che giấu hành tung. Quốc công gia đang chuẩn khỏi cửa, tin bệ hạ đích giá lâm liền vội vàng ba chân bốn cẳng chạy nghênh đón, chỉ hận thời gian quá gấp gáp kịp bộ triều phục chỉnh tề.

"Quốc trượng."

Trương thái giám tiếng gọi mí mắt giật giật, thái độ càng thêm kính cẩn khúm núm.

Quốc công gia hình chấn động, trong lòng dâng lên một cỗ nghi hoặc ngút ngàn. Bệ hạ mười lăm tuổi đăng cơ lâm triều, giữa thời buổi thù trong giặc ngoài, ngài luôn cực kỳ đề phòng thế lực ngoại thích lộng quyền can chính. Đối với ông tuy phần nể nang cung kính, nhưng nay tuyệt nhiên từng mở miệng gọi một tiếng "Quốc trượng" (Cha vợ). Huống hồ chi hiện tại Hiếu Trinh Hoàng hậu qua đời từ lâu.

Bệ hạ thản nhiên bồi thêm một câu: "Ngày Thất Tịch hôm đó trẫm lỡ chọc giận Trường Sinh, hôm nay đích tới để bồi tội với ."

Quốc công gia sợ tới mức hồn bay phách lạc, lập tức quỳ sụp xuống đất: "Tiểu nhi tuổi trẻ ngông cuồng, lời hành vi vô mưu, đều do lão thần dạy dỗ nghiêm, cúi xin bệ hạ rộng lượng thứ tội!"

Bệ hạ liền sầm mặt vui: "Trường Sinh là do đích trẫm lớn lên. Thuở nhỏ ở rịt trong cung quá nửa thời gian, đến ngay cả việc luyện chữ cũng là do trẫm cầm tay chỉ dạy. Ngươi xem, ngươi dạy dỗ cái gì ?"

Quốc công gia nơm nớp lo sợ, mồ hôi hột túa quả thực nên đáp lời thế nào. Bệ hạ tiếp tục nhả ngọc phun châu: "Theo trẫm thấy, Trường Sinh vạn sự đều vô cùng ."

Bệ hạ thiếu điều chỉ thẳng mặt mắng: Người là do nuôi lớn, ngươi chê nó tức là đang mắng đấy ! Quốc công gia nào dám ho he nửa lời, đành cúi đầu lia lịa.

Tên gã sai vặt Quốc công gia phái truyền lời vội vã chạy về bẩm báo, Hầu gia thể khỏe, tiện tiếp giá. Ông thầm thấy kỳ quái, rõ ràng ban sáng nó vẫn còn nhảy nhót tung tăng mà.

Bệ hạ lên tiếng: "Trường Sinh lâu tiến cung, luôn cáo ốm, đến nay vẫn khỏi ? Thiết nghĩ chắc là đêm Thất Tịch dạo chơi nhiễm lạnh . Trẫm đích xem thế nào."

Bệ hạ buông một câu thăm dò sương sương, liền phát hiện vị Quốc công gia quả thực một chút nội tình gì. Xem sự rành rành trong cái nhà đều do một tay phu nhân định đoạt.

Bệ hạ ngựa quen đường cũ thẳng một mạch về phía viện của Hầu gia. Quốc công gia tháp tùng bên cạnh, trong bụng thừa hiểu thằng con trời đ.á.n.h nhà quá nửa là đang giả bệnh, chỉ thầm cầu mong trời Phật phù hộ cho nó diễn trò cho dáng một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-ha-muon-ta-sinh-thai-tu-cho-han/chuong-4-1-nuoc-on-tuyen-hoat.html.]

Vừa bước sân viện, đập mắt là cảnh nghịch t.ử nhà đang vắt chân chễm chệ ghế mây, nhởn nhơ bứt cánh hoa. Hai chân Quốc công gia nháy mắt nhũn suýt quỳ rạp xuống đất, may mà Trương thái giám nhanh tay lẹ mắt đỡ vững.

Bệ hạ nhịn đói nhịn khát lâu ngày gặp Hầu gia, giờ phút thành thật mà thì chẳng tâm trạng bắt bẻ mất hứng.

"Công gia cẩn thận, cho vững vàng." Trương thái giám khẽ nhắc.

Quốc công gia nuốt nước bọt, linh cảm chuyện hôm nay từ đầu tới cuối đều tỏa cái mùi vị gian tình mờ ám khác thường, bụng bảo đợi bệ hạ hồi cung nhất định tóm cổ thằng ranh tra hỏi cho nhẽ.

Đoàn tháp tùng tuy đông nhưng bước nhẹ nhàng tiếng động. Hầu gia vẫn hồn nhiên thả hồn theo mây gió, bứt cánh hoa lẩm bẩm trong miệng. Bệ hạ khẽ khàng tiến gần mới đang đếm: "Làm, làm, làm, làm..."

Chuyện là hôm , Hầu gia lân la thỉnh giáo Tứ công t.ử nhà họ Phan - một tên vương tôn cả ngày chỉ chìm đắm trong tửu sắc hoa liễu. Hắn vờ vịt hỏi: Nếu như nhắm trúng một nam nhân thì làm cho đạo?

Phan công t.ử vốn là kẻ lưu manh khét tiếng, lập tức xòe quạt hề hề xúi bẩy: Nam nhân so với nữ nhân còn tiện lợi chán! Nếu đôi bên môn đăng hộ đối, trúng mắt thì cứ đè ngủ một giấc, xong xuôi gọi là phong lưu nhã nhặn. Còn nếu là thư sinh nghèo kiết xác thì càng dễ, ngài cứ việc trói nghiến mang lên giường, làm xong bảo đảm dám hé răng nửa lời.

Hầu gia ngây ngô hỏi : " nhỡ sống c.h.ế.t chịu thì tính ? Đều là sức vóc nam nhân đại trượng phu, dễ dàng gì mà cưỡng bách ép uổng ?"

Phan công t.ử liếc cái hình mảnh khảnh của , cũng thấy chiêu dùng sức trói e là ăn thua, bèn hiến kế hiểm: "Thì xài xuân d.ư.ợ.c chứ còn gì nữa! Ngài ngoan ngoãn bẹp nhậm ngài xử trí là chủ động nhào ngài như lang như hổ? Thuốc loại nào cũng cả!"

Lúc Hầu gia vẻ mặt bỉ ổi của tên , trong lòng trầm tư suy nghĩ. Không nếu gã Tứ công t.ử mà phát hiện cái "nam nhân" mà đang toan tính nhắm tới chính là đương kim bệ hạ, thì gã sẽ cảm tưởng kinh hoàng thế nào nhỉ?

Hầu gia tất nhiên ngốc. Vuốt râu hùm hạ xuân d.ư.ợ.c Hoàng đế ư? Hắn chán sống! Có những ranh giới tuyệt đối thể vượt qua. Bất quá... thể hạ xuân dược, nhưng ai cấm chuốc rượu cơ mà! Chỉ cần chuốc cho bệ hạ say khướt, há chẳng làm gì thì làm .

vấn đề mấu chốt là rốt cuộc nên "làm" đây...

"Làm cái gì?"

Bệ hạ đột nhiên cất tiếng trầm thấp từ phía . Hầu gia giật thót tim, suýt nữa thì hồn lìa khỏi xác. Thấy kinh hãi đến trắng bệch cả mặt, bệ hạ bật khanh khách, tiến tới vỗ nhẹ lên lưng trấn an. Vốn dĩ đang lấp lửng tâm trạng tình đậu sơ khai, trong lòng đột ngột xuất hiện lù lù ngay mặt thế , Hầu gia khỏi đỏ bừng hai má.

Hắn chột , mồm mép tự nhiên dám khai thật, bèn giở thói ác nhân cáo trạng : "Sao bệ hạ rảnh rỗi đột ngột giá lâm thế , cũng chẳng lấy một chạy thông báo cho một tiếng!"

Quốc công gia phía chỉ hận thể lao lên vả vỡ miệng thằng nghịch tử. Mới ban nãy ông sai giục nó tiếp giá, nó còn mải mê suy ngẫm nhân sinh đại sự, đầu óc rối tinh rối mù, chê ông phiền phức nên kiếm cớ cáo ốm đuổi cơ mà!

Chuyện cáo ốm tránh mặt vốn dĩ cũng chẳng gì to tát, dẫu thì cáo bệnh trốn cung cũng đếm xuể, cả lẫn bệ hạ đều bụng suy bụng tự hiểu rõ với cả. Chỉ khốn nỗi bây giờ lù lù đó còn một vị cha già chống mắt lên . Hầu gia thầm nuốt nước bọt, bệ hạ mà khỏi đây, e là khó thoát khỏi cảnh lôi hầu gia pháp. Ánh mắt liếc sang bệ hạ, bỗng mang theo chút rụt rè yếu đuối vương vấn.

Trái tim bệ hạ lập tức mềm nhũn, ngài lên tiếng giải vây: "Xem việc gì nghiêm trọng. Vậy Trường Sinh theo trẫm ngoài dạo một lát ."

Hầu gia trút gánh nặng thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng ngây thơ nào rằng, tránh thoát trận đòn roi gia pháp của phụ thì dễ, nhưng vuột khỏi lòng bàn tay của bệ hạ... thì còn khó hơn lên trời.

Bệ hạ trực tiếp đóng gói Hầu gia mang thẳng tới một sơn trang suối nước nóng tĩnh mịch. Sơn trang bài trí đơn giản, tao nhã, xung quanh trồng vô cây ăn quả tươi .

Chui tọt trong xe ngựa, Hầu gia mới hậu tri hậu giác nhớ những chuyện hổ xảy trong chuyến chung xe . Mặt lập tức nóng bừng đỏ lựng.

Bệ hạ kề sát tai , thanh âm trầm ách hỏi nhỏ: "Thấy nóng ?"

Loading...