Bạch Nguyệt Quang Của Tôi Là Trà Xanh - Chương 1: Khách sạn tình thú
Cập nhật lúc: 2026-02-11 07:58:19
Lượt xem: 16
Editor: Trang Thảo.
“Chiều cao?”
“182 cm.”
“Tuổi?”
Trang Thảo
“20.”
“Tên?”
“Trương Kỳ Nghiêu.”
“Lần đầu tiên phim ?”
“… Sao cảm thấy mở đầu giống như đang AV ?”
Tấm che ống kính đẩy sang một bên, lộ đôi mắt tràn đầy ý trêu chọc của một trai trẻ.
“Hả? Tôi với ? Lát nữa nữ chính sẽ đến đấy.”
Trương Kỳ Nghiêu sững một giây, đó lập tức túm lấy chiếc gối giường, ném thẳng đối diện, miệng oán giận: “Hồ Chi!”
“Ê, đừng ném bừa! Đập hỏng đồ thì đền đấy!” Hồ Chi nhanh nhẹn né tránh cú ném mấy uy hiếp, mặt tràn đầy vẻ đắc ý vì trêu chọc thành công.
Trương Kỳ Nghiêu trừng mắt y, trong lòng tức ấm ức, cảm giác như một quả bóng căng phồng sắp nổ tung.
Cậu thật sự nên mặt ở đây.
Nơi chính là "Đêm Khuya", một khách sạn tình thú nổi tiếng gần trường đại học của họ. Với đa dạng chủ đề, đầy đủ đạo cụ, cách âm siêu , địa điểm vốn là chốn quen thuộc trong truyền thuyết đối với sinh viên đại học T.
Chính xác hơn, họ đang ở trong căn phòng mang tên "Mật Thất" của "Đêm Khuya".
Chỉ cần tên cũng đủ hiểu đây là phòng SM chuyên dụng. Vì giá cả đắt đỏ, nó trở thành chướng ngại đối với ít cặp đôi háo hức tò mò. Trước hôm nay, Trương Kỳ Nghiêu từng đặt chân đây, thậm chí còn chẳng "Đêm Khuya" trông .
Vậy "may mắn" thế nào mà mất một xu vẫn mặt ở đây?
Lý do ngọt ngào đau khổ.
---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.vudong123.id.vn/bach-nguyet-quang-cua-toi-la-tra-xanh/chuong-1-khach-san-tinh-thu.html.]
Một tháng .
“Làm ơn mà!”
“Nói nhỏ thôi! Đây là căn tin đấy!”
Trương Kỳ Nghiêu Hồ Chi bất ngờ gào lên làm giật b.ắ.n , phản ứng như một con mèo dựng lông, vội vung tay bịt miệng y.
Xếp hàng mua cơm, các bạn học xung quanh tưởng như thờ ơ, nhưng thực chất vô cùng rõ ràng — tự giác cách hai bọn họ hai bước, thậm chí còn lùi nửa bước nữa. Trong căn tin đông nghịt giờ trưa, mà quanh họ hẳn một trống nhỏ ai dám bước . Trương Kỳ Nghiêu hổ, định giả vờ như quen Hồ Chi, nhưng quá muộn .
Hồ Chi da mặt dày, vui vẻ hưởng thụ gian rộng rãi mà chẳng cần chen chúc với ai. y cũng quên mục đích chính, liền túm lấy tay Trương Kỳ Nghiêu, bộ dạng y hệt Nhật khi cúi đầu cầu xin giúp đỡ, nghiêm túc đến mức cứ như sắp quỳ xuống đến nơi.
“Làm ơn , Nghiêu Nghiêu! Chuyện ngoài thì ai làm !”
“Đừng gọi nhũ danh của !” Trương Kỳ Nghiêu hận thể bịt miệng y , nhất là đập cho một cú cho câm luôn.
Các bạn học xung quanh hẹn mà cùng lùi thêm một phần tư bước nữa — đây là giới hạn . Trên mặt bọn họ rõ ràng bảy chữ to đùng: Gay đang tán tỉnh kìa.
Tôi ! Tôi ! Mọi đừng nghĩ bậy!
Trương Kỳ Nghiêu khổ nên lời. Cậu thấy hàng sắp đến lượt , liếc về phía , phát hiện món cá chưng trứng mà mong chờ chỉ còn ba chén. Trong lòng thầm cầu nguyện các bạn học phía hãy nương tay, nghĩ cách kéo dài thời gian.
Trương Kỳ Nghiêu dùng giọng điệu chân thành với Hồ Chi: “Thế , chờ mua cơm xong, chúng từ từ chuyện. Ở nơi công cộng mà làm ảnh hưởng đến khác thì . Cậu tìm chỗ .”
“A…” Hồ Chi cảm động thở dài một tiếng, đôi mắt như sắp rưng rưng: “Nghiêu Nghiêu, thật sự quá . Có một bạn như , chắc chắn kiếp làm trâu làm ngựa cho ông trời.”
Cái quái gì thế ? Hoàn hiểu nổi!
Trương Kỳ Nghiêu vội vàng giữ chặt cánh tay y, đẩy về phía : “Mau , tìm chỗ , nhanh lên!”
Hồ Chi vẫn vững như Thái Sơn, rút thẻ sinh viên của — đó còn ảnh chụp — vung lên như một đại gia quen mặt ở các hộp đêm, hào sảng : “Muốn ăn gì cứ quẹt thẻ, đừng khách sáo với , thật đấy!”
Ánh mắt thăm dò của các bạn học xung quanh như đục thủng Trương Kỳ Nghiêu, khiến chịu nổi nữa, liền mạnh tay đẩy Hồ Chi một cái: “Biến ngay!”
“Đừng đẩy, sinh viên giữ ý tứ chứ!”
Bác gái múc cơm đột nhiên lớn giọng quát lên.
Trương Kỳ Nghiêu co rụt , suýt chút nữa chui đầu bức tường gạch men sứ gần đó.
Một phút , cuối cùng cũng bình an đến cửa sổ bán cơm. ngay khi còn cách món cá chưng trứng chỉ 0,1 giây để gọi món, phát hiện — vị trí đặt món ăn đó trống trơn.