Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:56:21
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Đánh ?” Điền Nguyễn dứt khoát mắc bẫy, “Đến lúc đó chủ nhiệm Hồ thông báo phê bình, kiểm điểm sẽ là .”
Nam Hoài Quất chẳng hề để ý: “Tôi tự nguyện để đ.á.n.h là . Nếu dám phê bình , sẽ đ.á.n.h một trận.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngay cả Lộ Thu Diễm cũng từng vô tư như . Quả nhiên là nhân vật pháo hôi, đơn thuần đến mức làm bật .
Điền Nguyễn bàn, lấy sách giáo khoa , đợi Ngu Thương lớp thì mượn bài tập. Uông Vĩ Kỳ trợn mắt bên trái bên , nhỏ giọng hỏi: “Cái tên đầu đất đó thật sự từng đ.á.n.h ?”
Gọi Nam Hoài Quất là “đầu đất” cũng chẳng sai.
Điền Nguyễn chỉ đầu : “Tôi chấn động não là do đua xe gây .”
Uông Vĩ Kỳ vốn nghĩa khí: “Cái đồ cẩu đó, để giơ ngón giữa mặt .”
Kết quả là Nam Hoài Quất thấy giơ ngón giữa, liền tìm Uông Vĩ Kỳ đ.á.n.h . Uông Vĩ Kỳ hề sợ, còn rủ Điền Nguyễn: “Anh em, chúng cùng xử nó.”
Điền Nguyễn: “Cậu ráng lên, thể vận động mạnh.”
“……”
Nam Hoài Quất là làm, tan học liền bảo Uông Vĩ Kỳ: “Ra đây.”
Uông Vĩ Kỳ bước tới bàn Điền Nguyễn, dừng một chút: “Cậu thực sự ?”
Điền Nguyễn: “Tôi là học sinh gương mẫu, tham gia ẩu đả đ.á.n.h .”
Uông Vĩ Kỳ: “…… Tôi là vì mà đó.”
Điền Nguyễn: “Cậu vì đưa ngón tay , trả cho .” Giơ ngón cái thật nghiêm túc.
Uông Vĩ Kỳ tuyệt vọng: “Chúng còn là em nữa ?”
Điền Nguyễn: “Vì em mà liều cả mạng, làm lắm Uông Vĩ Kỳ.” Lần giơ hẳn hai ngón cái.
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của Điền Nguyễn, Uông Vĩ Kỳ cuối cùng tin thật: “Cậu đúng là mất trí nhớ, quên luôn tình em của chúng .”
Điền Nguyễn: “…… mà ngọt ngào với đầu trọc .”
Uông Vĩ Kỳ: “!! Cậu hề mất trí nhớ?!”
Điền Nguyễn thu dọn sách vở, đem bài tập giao cho lớp phó học tập, từ bi tuyên bố: “Tôi theo xem thử, lỡ như đ.á.n.h gục, còn kịp gọi 120.”
Uông Vĩ Kỳ xúc động: “Cậu quả nhiên vẫn là em của .”
Ra sân xem kịch, tất nhiên Điền Nguyễn gọi Lộ Thu Diễm cùng . Nam Hoài Quất chờ đến mất kiên nhẫn: “Các lề mề cái gì lắm thế?”
Uông Vĩ Kỳ nghiêm túc: “Đây là trận quyết đấu giữa và , đương nhiên làm chứng. Bằng lỡ ngoài học sinh Đức Âm bắt nạt thì ?”
“Vớ vẩn.” Nam Hoài Quất trợn mắt, “Tôi đ.á.n.h , thua là thua, thắng là thắng.”
Uông Vĩ Kỳ xắn tay áo: “Được, so luôn.”
Còn kịp đòn, Ngu Thương dẫn theo ủy viên kỷ luật tới chặn.
Ngu Thương mặt lạnh quy định: “Đánh , mỗi trừ một điểm hạnh kiểm.”
Uông Vĩ Kỳ sững sờ: “Hội trưởng, tụi còn đ.á.n.h mà!”
Ngu Thương: “Tôi mù điếc? Các định đ.á.n.h ? Điểm là các tự làm mất, tự kiềm chế.”
Điền Nguyễn gọi Lộ Thu Diễm đến xong, liền thấy cảnh tượng buồn . Cậu cảm khái sâu sắc: “Nếu đ.á.n.h sẽ trừ điểm, thì Ngu Thương hẳn sớm trừ hết điểm của . Rõ ràng là thiên vị .”
Lộ Thu Diễm: “……”
Y ngượng mặt: “Đừng bậy.”
Điền Nguyễn híp mắt. Dù Ngu Thương hiện tại như khúc gỗ, nhưng cặp vai chính cứ vô tình ngọt đến ê răng.
Điều duy nhất khiến Điền Nguyễn khó hiểu là Nam Hoài Quất dường như hề “nhất kiến chung tình” với Ngu Thương như trong nguyên tác —— chẳng lẽ do từng gặp ở hiện trường tai nạn, nên mất hứng?
Nụ mặt Điền Nguyễn dần biến mất. Không pháo hôi trợ công, tuyến tình cảm vai chính thiếu mất một mảng lớn.
Tới lúc thể hiện sức hút của vai chính công .
Điền Nguyễn vội vàng bước lên: “Bọn họ còn đ.á.n.h thật, đừng trừ điểm nữa ?”
Ngu Thương lạnh giọng: “Không . Không trừ thì nhớ lâu.”
“……” Vậy cho Lộ Thu Diễm cơ hội “nhớ lâu” ? là sủng đến nghiêng trời.
Ngu Thương cao ngạo rời .
Nam Hoài Quất bĩu môi: “Ra vẻ lâu quá, coi chừng sét đánh.”
Uông Vĩ Kỳ gần như phát : “Tôi vì mà trừ điểm, Điền Nguyễn! Cậu nên trừ chung ? Hay trộm thẻ hội trưởng , chắc chắn cũng trừ điểm!”
Điền Nguyễn: “… quả là thiên tài.”
Nam Hoài Quất sang Điền Nguyễn, gương mặt tuấn tú mất tự nhiên: “Cảm ơn giúp , đúng là rõ ràng ân oán.”
Điền Nguyễn lịch sự mỉm —— đó mới nhớ , vì lịch sự với kẻ khiến chấn động não? định gì, liền phát hiện mặt Nam Hoài Quất đỏ bừng.
Ánh mắt sáng lấp lánh Điền Nguyễn: “Cậu trông cũng… đấy.”
Điền Nguyễn: “………… Hả?”
Nam Hoài Quất lập tức mặt, ngạo kiều hừ một tiếng: “Tôi thích , đừng hiểu lầm.” Nói xong còn gió lạnh vài giây như để hạ nhiệt.
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm cạnh, giơ ngón cái với Điền Nguyễn.
Uông Vĩ Kỳ đầy dấu chấm hỏi: “Cái gì trời?”
Nghe thấy chuông học môn piano, Điền Nguyễn bước nhanh về phía phòng học, giả vờ như chuyện gì xảy —— đúng , nhất định là ảo giác, làm chuyện Nam Hoài Quất gặp yêu .
Thế nhưng, mỗi học, lưng Điền Nguyễn luôn thấy lạnh sống lưng.
Cậu cảm giác đang chằm chằm , vẫn luôn chằm chằm, chằm chằm, chằm chằm……
Tan học xong, Điền Nguyễn hỏi Uông Vĩ Kỳ: “Lúc học chằm chằm ?”
Uông Vĩ Kỳ: “Tôi biến thái, làm gì?”
Nam Hoài Quất ngang qua: “…… Uông Vĩ Kỳ, tan học chúng quyết đấu.”
Điền Nguyễn lập tức : “Tôi tan học còn về nhà làm bài tập, rảnh xem, các tự giải quyết cho , đừng để chủ nhiệm lớp bắt gặp, thì thông báo phê bình đấy.”
Ánh mắt Nam Hoài Quất trở nên phức tạp, “Cậu đang lo cho ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-86.html.]
Điền Nguyễn chỉ Uông Vĩ Kỳ, “Tôi lo cho , là em của .”
Ánh mắt Nam Hoài Quất lạnh xuống, “Ờ, .” Hắn Uông Vĩ Kỳ bằng ánh mắt âm u đầy nguy hiểm.
Uông Vĩ Kỳ: “……”
Đợi Nam Hoài Quất , Uông Vĩ Kỳ hỏi: “Tên bệnh ?”
Điền Nguyễn vô cùng nghiêm túc gật đầu, “Uông Vĩ Kỳ, tan học nhớ đội mũ bảo hiểm , ít nhiều gì cũng đ.á.n.h .”
“???”
Là nhân vật quần chúng pháo hôi kéo loạn chiến NPC, Điền Nguyễn thấy hứng thú lắm. Làm phiền nhất chính là Nam Hoài Quất thật sự gây chuyện, ai đến gần thích là liền ghen.
Trong đầu Điền Nguyễn chợt lóe sáng, mà với Lộ Thu Diễm, Nam Hoài Quất chắc chắn sẽ khiêu khích Lộ Thu Diễm, thế chẳng cốt truyện trở về quỹ đạo ?
“Tôi đúng là thiên tài.” Điền Nguyễn khoanh tay ngực, chỉ chờ thủy triều lên sân khấu.
Tan học hôm đó, Điền Nguyễn đặc biệt đến lớp 6 chờ Lộ Thu Diễm, cùng về phía cổng trường.
Nam Hoài Quất quả nhiên trông thấy, lửa giấm trong lòng lập tức bốc thêm một tầng khói.
Giữa đường, Điền Nguyễn chào hỏi Nam Mạnh Dao, biểu hiện thiết như bạn .
Nam Hoài Quất: Chị họ cũng thích ?!
Điền Nguyễn qua , như một con bướm tung tăng, lượn đổi hướng, gặp ai cũng chào, khen mỗi một câu, nam nữ sinh khen đều vui vẻ.
Người trong Văn học Xã cũng chào hỏi Điền Nguyễn.
Hoàng Đậu tiếc nuối : “Xã trưởng đả kích nặng, chắc một tuần nữa mới tiếp nhận sự thật.”
Điền Nguyễn vỗ vai , “Cố lên, chịu đựng một chút.”
Hoàng Đậu sùng bái , “Được, tài tử.”
Nam Hoài Quất: “…………” Tôi mà, như , chắc chắn nhiều thích! Đáng ghét, tình địch ba cái, năm cái, tám cái, hai mươi lăm cái…… đếm hết!
Điền Nguyễn tung tăng hơn hai mươi phút, mới đến cổng Đức Âm.
Lộ Thu Diễm : “Anh là cây xã giao ?”
“Hả?” Điền Nguyễn mệt đến mồ hôi chảy ròng trán, giơ tay lau.
Lộ Thu Diễm đạp chân xe đạp, “Tôi về .”
Điền Nguyễn vẫy tay, “Ngày mai gặp.”
“Ừm.”
Ngu Thương còn bận họp hội học sinh, về trễ, Điền Nguyễn tiếc nuối. Khoảng thời gian tan học như , trời còn tối, mà vai chính công thụ để lãng phí.
Thật là Điền Nguyễn Ngu Thương ngoài chịu cốt truyện pháo hôi quấn .
Mang theo tâm trạng bất lực, Điền Nguyễn Maybach.
Khi cửa xe đóng , mơ hồ thấy một bóng cao lớn tuấn tú ngay ngắn trong xe, mặt sang . Dù vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, nhưng giữa hàng mày thoáng qua một tia dịu dàng.
Hôm đó, Nam Hoài Quất rốt cuộc nhớ trong vụ t.a.i n.ạ.n liên , Điền Nguyễn từng một đàn ông lạnh lùng như băng ôm chặt lòng, mật chẳng khác gì yêu.
Ầm —— tiếng sấm nổ cuồn cuộn trung.
Nam Hoài Quất lùi một bước, khiếp sợ chiếc Maybach rời . Quả nhiên, thích đều chủ!
“Không công bằng! Không công bằng a a a!” Nam Hoài Quất hét lớn một tiếng, vặn thấy Uông Vĩ Kỳ một tên đầu trọc quấn lấy, cơn ghen và giận làm bùng nổ, xông lên đ.ấ.m hai phát liền đ.á.n.h ngã đối phương.
“A a a a!” Nam Hoài Quất rống giận bỏ chạy.
Uông Vĩ Kỳ tên đầu trọc chảy m.á.u mũi đất, há hốc miệng, dám nhắc chuyện quyết đấu nữa.
Đang định chờ em họ cùng về, ai ngờ thấy Nam Mạnh Dao phát điên chạy tới: “………… Quả Quýt!”
Uông Vĩ Kỳ lập tức nịnh nọt chạy , “Cậu ăn quýt ?”
Nam Mạnh Dao: “Tôi gọi em họ .”
“Hả?”
Nam Hoài Quất chạy trăm mét bình tĩnh , về, thấy chị họ Uông Vĩ Kỳ quấn lấy, liền bổ nhào đ.á.n.h thêm hai cú cho ngã luôn.
Uông Vĩ Kỳ t.h.ả.m kêu: “Ngao ~” cuối cùng vẫn thoát phận đánh.
Nam Mạnh Dao dọa ngơ: “Quả Quýt!”
Một nam sinh nhạy tai, nữ thần thích ăn quýt? Mau nhớ !
Những chuyện đó, Điền Nguyễn . Một trái dưa hấu lưu vong lủi đuôi Maybach.
Cậu đến bệnh viện thăm Đỗ Hận Đừng, tiện thể xem vận xui của cả thế nào.
Ai ngờ phòng bệnh, Điền Nguyễn liền thấy Hạ Lan Tư đang Đỗ Hận Đừng, ôm hôn ngấu nghiến.
Ngu Kinh Mặc kéo Điền Nguyễn , đóng cửa phòng bệnh, “Đợi bọn họ xong hãy .”
Điền Nguyễn điều: “Em hiểu.”
Thế là hai ngoài chờ.
Trong phòng bệnh: “…………”
Một lát , Đỗ phu nhân đến, : “Kinh Mặc, Tiểu Nguyễn, đến thăm cả ? Sao ?”
Điền Nguyễn vội chặn : “Mẹ chờ một chút, thể , cả đang cùng Hạ Lan Tư ‘làm việc’.”
“Làm việc? Làm gì cơ?” Đỗ phu nhân hiểu.
“Hạ Lan Tư đang cưỡi cả, hai hôn cởi đồ.”
“…… Không cần miêu tả chi tiết như .”
Đỗ phu nhân cũng ngoài chờ, : “Người trẻ tuổi đúng là lửa gần rơm.”
Không bao lâu, Đỗ Đạm Nhân cũng đến.
Điền Nguyễn nhắc: “Cha thể , Hạ Lan Tư đang cưỡi cả, hôn cởi đồ.”
Đỗ Đạm Nhân bình thản gật đầu: “Người trẻ tuổi đúng là lửa gần rơm.”
Thế là cả ba cùng rể xếp hàng cửa.
Một phút , Hạ Lan Tư mở cửa, mặt mà mắt .
Đỗ Đạm Nhân: “Nhanh ? Con trai con ??”
Đỗ Hận Đừng: “…………”