Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:54:03
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nghe Đỗ Hận Bằng em họ của Hạ Lan Tư đ.á.n.h vỡ đầu, phản ứng đầu tiên của Điền Nguyễn là chột . Nếu cho Đỗ Hận Đừng Quả Quýt Châu, Đỗ Hận Đừng cũng sẽ tìm Hạ Lan Tư, như cũng sẽ đánh.

…… Đỗ gia rốt cuộc dính lời nguyền gì, cứ luôn đánh? Lần là Đỗ Đạm Nhân Sa Mỹ Quyên đánh, tới lượt Đỗ Hận Đừng.

Điền Nguyễn hoài nghi tiếp theo đ.á.n.h chính là .

Loại thời điểm , nhất nên ôm đùi vai chính công thụ, mới tránh vạ lây.

Điền Nguyễn trái , quyết định chọn Lộ Thu Diễm. Cậu chuẩn nhào qua, m.ô.n.g mới rời ghế thì gáy một bàn tay lớn ấn xuống, ép .

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc bình thản : “Muốn hóng chuyện, xem cả em?”

Điền Nguyễn: “Không đều như ?”

Ngu Kinh Mặc bật .

Điền Nguyễn: “?”

Đỗ phu nhân cúp điện thoại, áy náy : “Con trai lớn của đánh, đang ở bệnh viện, qua đó xem.”

Ngu Thịnh Vượng kéo vợ con dậy: “Vậy chúng quấy rầy nữa.”

Mẹ Lộ cũng : “Cáo từ.”

Điền Nguyễn vội : “Dù đ.á.n.h cũng nhà các , hôm nay Ngu gia mời các tới, cứ ở ăn một bữa cơm .”

“……”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Ừm, ăn cơm quan trọng hơn.”

Đỗ phu nhân nghĩ một chút : “Mẹ ăn , ăn .”

Đã là chủ nhà còn sốt ruột, những khác cũng khó mà mở miệng. 

Bàn ăn rộng, bốn thêm nữa cũng vấn đề.

Má Lưu chuẩn sẵn bữa cơm, nhiệt tình dọn từng món , còn nhỏ giọng dặn dò Ngu Thương: “Thiếu gia nhớ gắp đồ ăn cho Lộ thiếu gia, mặt mũi mỏng, ngại ăn.”

Ngu Thương: “Ừ.”

Lộ Thu Diễm và Ngu Thương cách một Lộ. Chỗ vốn để cho cha Lộ thì trống, đối diện Điền Nguyễn là Đỗ phu nhân, đến Thẩm Uyển Nguyệt, Ngu Thịnh Vượng, Ngu Đề.

Quản gia rót cho mỗi một ly rượu vang và một ly nước chanh, còn cẩn thận đem thêm một ly đặt cho cha Lộ đang bãi cỏ.

Cha Lộ ngửi thấy mùi rượu, mơ màng dậy uống xong, đó tiếp tục ngủ ngáy.

Quản gia bắt đầu kéo violin, một bản nhẹ nhàng để tăng chút khí cho bữa trưa.

Ngu Kinh Mặc vốn là ít , im lặng, khiến bầu khí cũng trầm xuống theo. Điền Nguyễn thể yên, liếc mắt hiệu cho Ngu Thương, bĩu môi: “Gắp ~”

Ngu Thương phản ứng : gắp đồ ăn cho Lộ Thu Diễm. Anh dùng đũa gắp một miếng sườn chua ngọt đưa qua, nhưng còn cách chén của Lộ Thu Diễm gần một mét, “……”

Lộ Thu Diễm ngập ngừng, đành lên, cầm bát đón lấy.

Hai phối hợp khó khăn, cuối cùng miếng sườn rơi bát Lộ Thu Diễm.

Mẹ Lộ bên cạnh: “……”

“Cảm ơn.” Lộ Thu Diễm .

Ngu Thương nghiêm túc đáp: “Không gì.”

Điền Nguyễn thấy vui, gắp một cuốn gỏi đưa tới: “Lộ Thu Diễm, cái nữa, tiếp .”

Lộ Thu Diễm bưng bát đón.

Sắc mặt Lộ càng lúc càng lạnh, quát con trai: “Con là ăn mày ?”

Lộ Thu Diễm sững sờ.

Điền Nguyễn cũng ngẩn , lập tức xoay đầu, gắp một cuốn gỏi khác bỏ bát Ngu Kinh Mặc: “Ngu , ngài là ăn mày ?”

Cả bàn im lặng. Quản gia kéo violin lệch một nốt.

Ngu Kinh Mặc nhạt giọng: “Không .”

Điền Nguyễn sang Ngu Kinh Mặc, nhưng rõ ràng là cố ý cho khác : “Quân t.ử ăn đồ bố thí. Đây là coi như ăn xin, là x.úc p.hạ.m đúng ? Em x.úc p.hạ.m ?”

Ngu Kinh Mặc cong khóe môi: “Không .”

Điền Nguyễn gật đầu: “Là vì em tôn trọng , thiết với , nên mới gắp cho món em thích ăn.”

“Ừm.”

Mẹ Lộ trầm mặc một lúc: “Xin , quá kích động.”

Điền Nguyễn Lộ: “Lộ phu nhân, bà nên xin con trai bà.”

Mẹ Lộ siết chặt đũa, mặt , như thể dỗ nhẹ: “Mẹ hiểu lầm con.”

Lộ Thu Diễm nhẹ giọng lướt qua đề tài: “Không .”

“Con những bạn , bọn họ đều giỏi. Đáng để con học tập. Mẹ vì con mà cảm thấy vui mừng.”

“…… Vâng.”

Điền Nguyễn rõ, Lộ cũng thật sự cảm thấy và Ngu Thương , chỉ là phép xã giao. Bà hy vọng Lộ Thu Diễm kết giao nhiều con nhà giàu trong trường, để đặt nền tảng bước thương giới .

từng hỏi Lộ Thu Diễm làm gì, ước mơ tương lai là gì.

Lộ Thu Diễm là tự do, trói buộc. Sau y sẽ làm nhiều điều, sống một cuộc đời thuộc về chính , bước chiếc lồng mà cha hy vọng.

Chỉ điều thôi cũng đủ khiến Điền Nguyễn yên tâm.

Ăn xong bữa cơm, Ngu Thịnh Vượng đưa vợ con cáo từ. Mẹ Lộ bọn họ việc, cũng định rời , chỉ là chồng đang bãi cỏ thì chút khó xử.

Quản gia : “Lộ phu nhân yên tâm, xe chờ sẵn bên ngoài.”

Mẹ Lộ mỉm : “Cảm ơn.”

Vệ sĩ đỡ cha Lộ lên xe, chiếm nguyên cả ghế . Mẹ Lộ ghế phụ, sang dặn: “Con đỡ cha con một chút.”

Lộ Thu Diễm: “Không đỡ.”

Quản gia cách xử lý: “Lộ phu nhân cứ yên tâm, về đến nhà sẽ bảo tiêu dìu ông chủ Lộ . Lộ thiếu gia cứ ở làm bài tập cùng thiếu gia nhà chúng , lúc giúp đỡ lẫn .”

Mẹ Lộ liền từ chối: “Được. Thu Diễm, nếu làm bài thì hỏi Ngu thiếu gia, là hội trưởng hội học sinh, nhất trường, nhiều điểm đáng để con học hỏi.”

Điền Nguyễn xen : “Lộ Thu Diễm cũng nhiều điều đáng để Ngu Thương học, ví dụ như Lộ Thu Diễm lanh lợi, còn Ngu Thương thì là khúc gỗ.”

Ngu Thương: “…… Tôi vẫn đang ở đây đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-80.html.]

Giữa trung vang lên một tiếng sấm.

Mẹ Lộ: “Sắp mưa ? Mau thôi. Ngu tổng, cáo từ.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Đi thong thả.”

Điền Nguyễn ôm lấy cánh tay Ngu Kinh Mặc, ngậm miệng, dám bừa nữa.

Đỗ phu nhân cũng chào tạm biệt Lộ: “Khi nào rảnh cứ đưa Tiểu Lộ đến Đỗ gia chơi, hoan nghênh.”

Mẹ Lộ miễn cưỡng nhếch môi: “Cảm ơn Đỗ phu nhân ưu ái.”

“Tiểu Lộ là đứa trẻ ngoan. Sau nếu nó làm trong ngành ngoại thương, nhà cũng thể giúp một chút.”

“Được.”

Điền Nguyễn Lộ, thấy bóng dáng quen thuộc, nét giống Sa Mỹ Quyên: tự kiêu mà cố chấp, con trở thành rồng, cầm chặt trong tay. Vừa kiêu ngạo, thấp hèn; dũng cảm, nhút nhát.

Từ một phu nhân nhà giàu, sa sút tới hiện tại, trong lòng hẳn cũng dễ chịu.

Trong nguyên tác về , quan hệ giữa Lộ Thu Diễm và cha gần như xa lạ. Ngoài việc hàng tháng gửi tiền phụng dưỡng, hầu như còn liên hệ. Trong lòng họ đều một nút thắt gỡ nổi, cho đến khi cha già , mất , mới thôi nhắc nữa.

ít nhất hiện tại, Lộ Thu Diễm vẫn kính yêu . Chỉ vì bao giờ nhận đáp kỳ vọng, nên mới dần dần thất vọng.

“Lộ phu nhân.” Điền Nguyễn chân thành cất tiếng, giữ Lộ dừng bước.

Điền Nguyễn cạnh xe, bộ cuốn sách lịch sử dài dằng dặc, hề nghi ngờ, Lộ Thu Diễm từng thật sự nhận tình thương của cha .

Có lẽ Lộ cũng thương đứa nhỏ , nhưng bà dùng sai cách. Trong lòng bà luôn bốc lên một ngọn lửa, tranh một , nhưng bất lực, chỉ thể ký thác hết lên con.

Lộ Thu Diễm cũng khiến bà thất vọng.

Đây chẳng đúng là bi kịch điển hình của một gia đình bình thường kiểu giáo d.ụ.c Trung Quốc ?

“Lộ phu nhân, một câu với bà. Bà thể coi như lời thừa, cũng thể suy ngẫm kỹ .” Điền Nguyễn mong Lộ Thu Diễm chịu khổ như , chỉ cần cố gắng một chút, con bướm lẽ sẽ thể vỗ cánh tạo nên cơn gió lốc bên bờ Đại Tây Dương.

“Câu gì?” Mẹ Lộ ánh mắt thuần khiết mà chứa đựng xót thương của Điền Nguyễn làm kinh ngạc.

Giống như… từng từ vị trí cao hơn mà quan sát thế giới .

Điền Nguyễn : “Hạt cát càng nắm chặt trong tay, càng rơi nhanh.”

……

Nhìn Lộ lái xe xuống núi, Đỗ phu nhân cũng lên xe nhà để thăm Đỗ Hận Đừng.

Điền Nguyễn bộ đồ nhẹ nhàng, liền khuyến khích Lộ Thu Diễm: “Đi, chúng hóng chuyện chút.”

Lộ Thu Diễm: “…… Đó là trai .”

Điền Nguyễn thu nụ , nghiêm túc : “Chúng thăm trai.”

Lộ Thu Diễm tuy im lặng, nhưng ăn dưa là bản năng của loài , y từ chối . Nhìn Điền Nguyễn mang theo một túi to đồ ăn vặt, “Đây là quà thăm bệnh của ?”

Điền Nguyễn: “Không , cái là để chúng ăn dọc đường.”

“……”

“À đúng , thăm bệnh mang quà.” Điền Nguyễn tiện tay lấy bốn quả táo, “Bốn quả táo ghép thành ‘bình bình an an’, ý lắm.”

Lộ Thu Diễm: “Thật là keo kiệt.”

Điền Nguyễn lấy bốn quả hồng to đỏ mọng, “Cái là ‘hồng vận đầu’, khéo ứng với việc vỡ đầu chảy máu.”

“…… giỏi thì thẳng với .”

Nếu Đỗ Hận Đừng đ.á.n.h cho một trận thì đúng là tu dưỡng quá .

Điền Nguyễn: “Đây gọi là ‘hồng sự tìm đến’.”

Để lo cho ý nghĩa , Điền Nguyễn lấy bốn cái bánh quả hồng phơi nắng của bác Lưu.

Bác Lưu: “Cái gọi là ‘sự sự như ý’.”

Điền Nguyễn: “Cái gọi là ‘nhiều việc dồn đến’.”

“…… Phu nhân, nếu thì ngài đừng thăm bệnh nữa.”

Điền Nguyễn lấy bốn lọ sữa bò Vượng Tử, “Không cả, cái tượng trưng cho vượng vượng vượng vượng: vượng sự nghiệp, vượng tình yêu, vượng sinh mệnh, vượng… chít chít.”

Bác Lưu gật đầu lia lịa: “Cái vượng vượng đấy.”

Lộ Thu Diễm: “……” Vượng chít chít là cái quỷ gì? Uống sữa bò thể bổ dương chắc?

Điền Nguyễn tưởng chuẩn đủ , nhưng khi thấy hai thùng lớn đồ bổ trị giá ít nhất mười nghìn mỗi thùng từ phía xe , lập tức im lặng: “Quà em mang… keo kiệt ?”

Ngu Kinh Mặc túi nilon trong tay : “Của chính là của em, như .”

Điền Nguyễn chia cho Ngu Thương và Lộ Thu Diễm mỗi một lọ sữa bò Vượng Tử: “Vậy cái để chúng uống. Ngu Thương là vượng tình yêu, Lộ Thu Diễm vượng sự nghiệp.”

Cậu đưa Ngu Kinh Mặc một lọ: “Ngu vượng sinh mệnh.”

Ngu Kinh Mặc lọ trong tay: “Thế còn em vượng gì?”

Điền Nguyễn: “Em giống .”

Lộ Thu Diễm: “Lọ đó là vượng chít chít của đấy.”

“……”

Ngu Kinh Mặc nhịn : “Ừ, cũng .”

Điền Nguyễn trừng Lộ Thu Diễm, còn là con dâu ?

Lộ Thu Diễm uống sữa bò, giả vờ thấy.

Điền Nguyễn uống sạch vượng chít chít, nhắm mắt thành kính cầu nguyện: Ý chí thế giới, ban cho đại JJ !

Ngu Kinh Mặc thanh niên bên cạnh với vẻ thành khẩn đó, dường như đoán đang nghĩ gì, cúi đầu áp sát tai mỏng của , khẽ : “Cho sờ nhiều chút là lớn.”

Điền Nguyễn giật , mắt mở to, trông như con thú kinh động, ánh mắt lấp lánh.

Ngu Kinh Mặc khẽ hôn lên vành tai .

Điền Nguyễn như trúng định thuật kèm mê dược, im nhúc nhích, chỉ vệt đỏ từ cổ chậm rãi lan lên mặt, dám đầu Ngu Thương và Lộ Thu Diễm phía .

Ngu Kinh Mặc ung dung thẳng , mở laptop xem mail, nghiêm túc như thể chỉ là ảo giác.

Một lúc , Điền Nguyễn mới lấy can đảm đầu, đưa dâu tây cho hai bọn họ: “Ăn ?”

Ngu Thương cúi đầu bấm điện thoại, trông bận: “Không cần.”

Lộ Thu Diễm chằm chằm môi Điền Nguyễn, mới nhận : “Miệng hôm nay đỏ suốt, hôn đúng ?”

Điền Nguyễn: “…………”

 

Loading...