Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:00:37
Lượt xem: 274
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tĩnh mịch bao trùm.
Điền Nguyễn cúi đầu, ánh mắt đảo loạn, trong lòng hỗn loạn vô cùng. Cậu vẫn quá nóng vội, lẽ nên điều tra rõ ràng chuyện mới dám mở miệng với Ngu Kinh Mặc.
Giờ thì , kịp tẩy oan biến thành nghi phạm hàng đầu.
“Anh ngay cả tên cũng ?” Ngu Thương kinh ngạc hỏi.
Điền Nguyễn đầu óc như kéo căng, liền phản kích: “Cậu ?”
Ngu Thương: “…… Tôi làm mà .”
Điền Nguyễn lúc mới phản ứng , trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, vội vàng tìm cách giải thích: “Cha em ly hôn, em với cũng thiết lắm, em xem sổ hộ khẩu……”
Vì mà tìm đủ cách để kiếm tiền chữa bệnh, đó là điều duy nhất thể hiện lòng hiếu thảo của Điền Viễn. Điền Nguyễn tuy cảm nhận tình , nhưng hiểu đây là chút vướng bận hiếm hoi mà Điền Viễn để , thể phụ bạc điều đó.
“Mẹ em tên Sa Mỹ Quyên.” Ngu Kinh Mặc bỗng nhiên lên tiếng.
Hắn sớm điều tra rõ ràng thế của Điền Viễn, cũng đoán đối phương tiếp cận một phần là vì tiền chữa bệnh cho .
Điền Nguyễn giật , càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng.
Với tính cách của Ngu Kinh Mặc, làm thể điều tra đối tượng kết hôn khi cưới. Hắn chịu kết hôn với Điền Viễn, e rằng cũng bởi cho rằng Điền Viễn còn giữ chút lòng hiếu thuận.
Mà bây giờ, ngay cả chút hiếu tâm cũng làm rơi mất.
Điền Nguyễn cứng họng: “Em……”
Ngu Kinh Mặc bộ dáng run rẩy của , cảm thấy buồn , nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh: “Nếu em , sẽ cho em một kết quả lòng.”
Điền Nguyễn nghĩ mãi , cuối cùng chỉ : “Cảm ơn Ngu .”
“Cảm ơn suông là vô dụng nhất.”
Điền Nguyễn nhỏ giọng hỏi: “Ý ngài là gì?”
“Tự nghĩ , thích ép khác làm gì cả.”
Điền Nguyễn suy nghĩ tới lui, da gà nổi đầy , Ngu Kinh Mặc ý là… … lấy báo đáp??
Tuyệt đối thể!
Cậu dù thi đại học, nhưng tự nhận vẫn là học sinh cấp ba, kết hôn đủ bất ngờ, giờ còn lên giường với ? Dù đối phương là Ngu Kinh Mặc cũng .
Huống chi, vẫn còn “ lớn”, ít nhất cũng đợi thêm hai năm nữa cho phát triển xong …
Nghĩ tới đây, mặt Điền Nguyễn đỏ lên, ngón tay xoắn : “Em .”
Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Không gì?”
“Em … cùng lên giường.” Lời dứt, vành tai đỏ bừng đến mức thể nhỏ máu.
Ngu Kinh Mặc trầm mặc.
Ngu Thương bên cạnh ăn trái cây sặc đến ho khan, dậy : “Cha, hai chuyện , con lên làm bài tập.”
Chuyện giường của cha, tuyệt đối thêm chữ nào.
Đợi “đứa nhỏ” rời , Ngu Kinh Mặc hỏi: “Tôi khi nào em cùng lên giường?”
Điền Nguyễn giật , hoa dung thất sắc: “Sô pha cũng , thư phòng cũng , phòng tắm cũng… cũng !”
Ngu Kinh Mặc giơ tay xoa thái dương, năm ngón tay thon dài kéo theo một sợi tóc rơi xuống, khóe môi mỏng khẽ cong, ánh nhẹ mà châm chọc: “Nhìn thì ngây thơ, mà hiểu ít.”
Điền Nguyễn: “……”
“Đừng xem mấy thứ linh tinh vớ vẩn đó.” Ngu Kinh Mặc liếc qua , lạnh nhạt : “Cũng đừng nghĩ nhiều, hứng thú với ván giặt đồ.”
Điền Nguyễn: “…………” Ván giặt đồ thì quá đáng đấy!
Ngu Kinh Mặc xong, chậm rãi dậy lên lầu.
Điền Nguyễn theo , trong lòng tức đến nghiến răng: “Em khiến vui, cũng coi như để cảm tạ ?”
Ngu Kinh Mặc dừng bước, liếc : “Cái gì?”
Điền Nguyễn ngẩng đầu, từ lên: “Anh mới làm nhục em đến mức đó.”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ động, khuôn mặt luôn bình tĩnh thoáng hiện nét kiềm . Hắn xoay lên lầu: “Được thôi.”
Điền Nguyễn tức hộc máu, quả nhiên Ngu Kinh Mặc là loại thích lấy chuyện khác làm trò vui.
Dù , nếu Ngu Kinh Mặc hứa, thường trong thời gian ngắn sẽ kết quả lòng.
Chiều hôm , Điền Nguyễn đón bằng một chiếc Ferrari vàng sáng chói. Siêu xe đường, các xe xung quanh đều tự giác né xa, khiến thực sự cảm nhận cảm giác “đại lộ là của nhà ”.
Đến khi xe dừng cổng bệnh viện, Điền Nguyễn lập tức đoán : “Là Ngu tìm ?”
Tài xế, lẽ là con trai của lão tài xế Ngu gia dọc đường ít, nhưng Điền Nguyễn chẳng mấy phản ứng.
Lúc thấy chủ động hỏi, nọ lập tức theo phong cách thường thấy của nhà họ Ngu: “ , Ngu đối với phu nhân ngài quả thật cưng chiều hết mực.”
Điền Nguyễn: “……” Quả nhiên, nên mở miệng.
Trong nguyên tác, đám pháo hôi như thế căn bản chẳng tính là vai phụ. Sống vô cùng thoải mái, nhiệm vụ chính là đệm nhạc, dù lời nào động trời cũng chẳng ai thấy lạ.
Bước khu nội trú, Điền Nguyễn hít sâu, chuẩn sẵn sàng cho màn kịch “ con hiếu thảo”.
Thang máy thẳng lên tầng 12.
Cậu liếc bảng hướng dẫn, tầng 12 là khoa phẫu thuật tim, tầng là da liễu, tiếp theo là… khoa hậu môn trực tràng……
Vừa bước , điện thoại liền bắt tín hiệu, tin nhắn WeChat bật , là từ Ngu Kinh Mặc: tầng 12, phòng 1209
Ảnh đại diện của Ngu Kinh Mặc là biểu tượng tập đoàn Ngu thị, một con chim ưng hải đông mạnh mẽ tung cánh.
Còn ảnh của Điền Nguyễn là một tấm selfie mặt mũi ưa , mắt to, cằm nhọn, môi hồng ướt, trông chẳng khác nào một “xà tinh” chuyển thế.
Đương nhiên, đó là do Điền Viễn chụp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-8.html.]
Điền Nguyễn nhắn : Được , cảm ơn.
Ngu Kinh Mặc đáp .
Điền Nguyễn đến hậu trường điều chỉnh phần thiết lập, sửa sang chân dung của , tiện thể thấy tên hiển thị: “Trên đường ruộng hoa nở, công t.ử vô song.”
Hai mắt tối sầm. Vừa , chẳng lẽ Ngu Kinh Mặc là thấy cái tên buồn nên mới gửi tin nhắn cho ?
Cậu vội vàng đổi tên thành “Điền Nguyễn”, đoán rằng Ngu Kinh Mặc lẽ sẽ cho rằng tay trượt mà nhầm thôi. Còn về phần ảnh chân dung, đầu quanh, đến cửa sổ, ngửa đầu chụp bầu trời một cụm mây trắng.
Bầu trời xanh trong, mây trắng như bông, trông hệt kẹo bông gòn. Điền Nguyễn khá hài lòng, thu hồi điện thoại, tìm phòng bệnh 1209.
Lúc ba giờ rưỡi chiều. Những bệnh nhân ngủ trưa lượt tỉnh dậy, đến thăm tấp nập. Thỉnh thoảng, từ một phòng nào đó truyền tiếng nghẹn, hộ sĩ đẩy xe t.h.u.ố.c vội vã qua .
Điền Nguyễn đến phòng bệnh 1209, cửa chỉ khép hờ, để tiện cho nhân viên y tế .
Cậu đẩy cửa bước . Đây là phòng bệnh đơn, giường một phụ nữ mặc đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, chính là danh nghĩa của .
“Tiểu Xa?”
Khuôn mặt tái nhợt của Sa Mỹ Quyên lập tức nở nụ vui mừng. Khi bà , khóe mắt hằn sâu nếp nhăn, vẫn thể thấy dáng dấp của một mỹ nhân thời trẻ. Dù từng chăm chút sắc diện, nhưng năm tháng vẫn khiến bà nhanh chóng tiều tụy.
Điền Nguyễn đến bên giường, trong lòng dâng lên một cảm giác khó , miễn cưỡng gọi phụ nữ xa lạ một tiếng: “...Mẹ, thấy khá hơn ?”
Sa Mỹ Quyên quen với dáng vẻ lạnh nhạt mà thật tâm của đứa con trai . Bà , chi phí viện của đều do con trai chi trả, kể cả khoản phí phẫu thuật tim cao ngất đó cũng là do nó chạy vạy khắp nơi tìm cách xoay xở.
“Mẹ đỡ hơn nhiều .” Sa Mỹ Quyên nắm lấy tay Điền Nguyễn, hốc mắt đỏ lên: “Tiểu Xa, trị nữa, trị cũng hết.”
“Bác sĩ trị ?” Điền Nguyễn hỏi.
lúc , bác sĩ chủ trị kiểm tra phòng, thấy liền : “Sa nữ sĩ, bà kiên cường lên. Phẫu thuật bắc cầu tim phổ biến từ vài chục năm . Bệnh tình của bà khá lạc quan.”
Điền Nguyễn xong cũng yên tâm, nhẹ nhàng vỗ tay : “Mẹ, kiên cường.”
Sa Mỹ Quyên: “……”
Bác sĩ hỏi thăm vài câu thường lệ, sang Điền Nguyễn : “Mẹ ngoài bệnh tim thì sức khỏe các phần khác đều . Chỉ cần phẫu thuật thành công, đảm bảo ba năm nữa bà thể bế cháu nội.”
Điền Nguyễn gật đầu, bỗng khựng : “Bế cháu nội?”
“ , bế cháu nội là chuyện tốn sức đấy.”
“À…”
Sa Mỹ Quyên , lập tức như thêm động lực sống, vội vàng hỏi: “Thật sự thể bế cháu nội ?”
Bác sĩ : “Bà bế mấy đứa cũng .”
Sa Mỹ Quyên tươi như hoa, giọng thổ ngữ bật : “Thế thì quá , phúc đức thật!”
Điền Nguyễn chậm rãi xuất hiện một nghi vấn, chẳng lẽ Sa Mỹ Quyên con trai bà kết hôn ? Mà đối tượng kết hôn là một đàn ông… Thế thì bế cháu kiểu gì?
Khoan , chẳng lẽ là bế Ngu Thương??
Cảnh tượng quá mức kinh khủng, Điền Nguyễn dám tưởng tượng tiếp.
Bác sĩ khích lệ thêm vài câu, rời , chẳng để chút khói bụi nào.
Điền Nguyễn xuống ghế bên giường, gọt táo cho Sa Mỹ Quyên, tận tâm đóng vai con hiếu thảo.
Sa Mỹ Quyên cố gắng kéo gần cách, rụt rè hỏi: “Tiểu Xa, con bạn gái ?”
Điền Nguyễn sững : “Chưa.”
“Thế... thích cô gái nào ?”
“Không .”
Sa Mỹ Quyên thoáng thất vọng: “Con trai tuấn tú thế , nhất định thể tìm bạn gái . Hay là... con các cô gái chê nghèo?”
“Không.” Điền Nguyễn đưa quả táo gọt cho bà, chỉ nhanh chóng kết thúc chủ đề , vì xu hướng giới tính của căn bản phụ nữ…
Đến 5 giờ rưỡi chiều, Ngu Kinh Mặc gửi tin nhắn: Khoảng mười phút nữa đến.
Điền Nguyễn trả lời: Được.
Hai trò chuyện WeChat lúc nào cũng ngắn gọn, nếu vì tờ giấy đăng ký kết hôn ràng buộc, thì họ còn chẳng bằng xa lạ.
Điền Nguyễn giống như chuẩn đón lãnh đạo đến kiểm tra, dọn dẹp sạch sẽ thứ lộn xộn đầu giường. Sau đó cửa sổ xuống, xa xa, vài chiếc xe sang dừng , trong đó một chiếc Maybach.
Giờ đúng lúc căn tin bệnh viện mở cửa, tấp nập. Điền Nguyễn thấy Ngu Kinh Mặc , lẽ thang máy.
“Tiểu Xa, con gì thế? Đói ? Hay để quét mã gọi cơm nhé?” Sa Mỹ Quyên cất tiếng hỏi.
“Không đói.” Điền Nguyễn ngoan ngoãn xuống ghế.
Sa Mỹ Quyên lẩm bẩm: “Người trẻ tuổi chẳng quý sức khỏe gì cả,” giơ điện thoại quét mã đặt đồ ăn, “Cái tiện lắm, họ sẽ giao thẳng đến phòng bệnh.”
Điền Nguyễn phụ họa: “Vâng, tiện thật.”
Sa Mỹ Quyên vô cùng hài lòng. Nửa ngày nay, con trai bà đối xử với khá nhẹ nhàng, năng ôn hòa, còn sắc bén xa cách như .
Bỗng nhiên tiếng gõ cửa. Trên cửa một ô kính nhỏ, từ bên trong chỉ thấy một cổ áo sơ mi màu đen.
“Mời .” Sa Mỹ Quyên ngạc nhiên đáp. Bác sĩ y tá đều gõ cửa, mà ở Tô Thị bà cũng chẳng quen ai, ai bà đang viện chứ?
Cửa mở, ánh sáng như tràn ngập khắp phòng, thứ ánh sáng mà Điền Nguyễn chỉ thể gọi là hào quang vai chính.
Ngu Kinh Mặc trong bộ vest giày da, cà vạt chỉnh tề, mái tóc chải gọn , thái dương sáng rõ, hàng mi dài và đôi mắt phượng cao sang lạnh nhạt. Cả mang khí chất tựa thần linh cao, thêm vóc dáng cao lớn, tư thế trầm khiến dè chừng.
Điền Nguyễn lập tức dậy nghênh đón.
Sa Mỹ Quyên kinh ngạc đàn ông mặt, lắp bắp: “...Ngài nhầm phòng ?”
Ngu Kinh Mặc sải bước dài, chỉ vài bước đến gần, mỉm nhã nhặn như gió xuân, lễ độ vươn tay : “Mẹ vợ, chào bà. Tôi là chồng của Điền Nguyễn, Ngu Kinh Mặc.”
Vì quá căng thẳng, Điền Nguyễn tự động bỏ qua cách xưng hô của Ngu Kinh Mặc đối với .
Những khác trong phòng cũng để ý thấy gì bất thường.
Sắc mặt Sa Mỹ Quyên dần dần cứng , nghi ngờ nhầm, bà con trai: “Tiểu Xa, con... con kết hôn ?”
Điền Nguyễn liếc Ngu Kinh Mặc một cái, gật đầu thật mạnh: “ . Con kết hôn .”