Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-03-25 18:00:44
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngu Kinh Mặc gì, ngửa đầu uống một ngụm nước khoáng.

Điền Nguyễn chằm chằm yết hầu đang chuyển động lên xuống. Khi miệng chai rời khỏi đôi môi mỏng, môi vẫn còn đọng một chút ánh nước. Một lạnh nhạt như , môi trông mềm đến thế, khiến khỏi tò mò, nếu chạm thì sẽ thế nào...

Nhận đang nghĩ gì, Điền Nguyễn vội vàng dời tầm mắt, cầm lon nước ga lên c.ắ.n ống hút, kết quả chỉ hút một ngụm khí, hóa trong lon hết sạch.

Ngu Kinh Mặc lấy lon nước rỗng trong tay Điền Nguyễn, đặt cùng chai nước khoáng sang một bên, kéo dậy : “Dẫn em dạo một chút.”

Nơi đông, tiện chuyện. Điền Nguyễn liền để Ngu Kinh Mặc nắm tay, cùng xa hơn, dọc theo mép hồ tản bộ.

Bên hồ mọc đầy thủy tiên và lau sậy, cầu gỗ uốn quanh mặt nước, bên bến tàu neo hai chiếc thuyền nhỏ, giữa hồ một đình nghỉ.

Hai cầu gỗ, gió lạnh lướt qua, lau sậy khẽ lay động. Điền Nguyễn ánh nước phản chiếu hoa cỏ, tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi của buổi cuối thu mát mẻ, thuận miệng : “Hình như em từng thấy hai họ gặp mặt thiếu niên lúc nãy.”

Chỉ như mới giải thích phận của Hải Triều.

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Ý em là, Ngu Phát Đạt bao dưỡng học sinh trung học?”

Điền Nguyễn: “... Em thấy hai họ giống thích nam nhân.”

“Đó là con riêng.”

“Ừm.”

Ngu Kinh Mặc tỏ vẻ gì đặc biệt, chỉ : “Nhà sắp loạn .”

Điền Nguyễn : “Loạn cũng , chuyện đối với vợ và con đều là cú sốc lớn.”

Không chỉ là loạn, mà còn loạn đến mức thể cứu vãn.

Ngu Phát Đạt sẽ ly hôn, tình nhân lên làm chính thất, con riêng nhận họ, còn con trai chính thất về tìm gây sự.

Thực , con riêng Hải Triều cũng hề nhận cha. Cậu hận phận con riêng của , hận cả nhà họ Ngu.

Cuối cùng, hai em cùng lao đ.á.n.h , mỗi đều trúng một dao.

Ngu Phát Đạt chỉ một đêm như già mười tuổi, chỉ quỳ mặt hai con để cầu xin tha thứ, trò hề mới tạm kết thúc ở đó.

Trở sân golf, Lưu tổng và Tiền tổng đang đ.á.n.h bóng, hai nhân viên nhặt bóng tất bật chạy khắp nơi.

Ngu Kinh Mặc liếc thoáng qua, Điền Nguyễn cũng theo.

Lưu tổng vuốt cằm, ánh mắt chút mờ ám: “Cái nhặt bóng trông cũng khá bắt mắt.”

Điền Nguyễn: “...” Tôi thấy ông là c.h.ế.t thật .

Khi Hải Triều bước đến, Lưu tổng bụng phệ run run tiến lên, : “Tiểu , đây, đây là một ngàn đồng, cầm lấy.”

Đặt cạnh , Lưu tổng thậm chí còn thấp hơn học sinh trung học bảy, tám phân.

Hải Triều cao hơn 1m8, xuống Lưu tổng, nhàn nhạt từ chối: “Không công thì nhận, Mã tổng khách khí .”

Lưu tổng: “... Tôi họ Lưu, họ Mã.”

“Xin , Ngưu tổng.”

“Là Lưu! Lưu trong Lưu Quan Trương!”

“À.” Hải Triều xong, đặt gậy golf xuống cỏ, sắp xếp bóng ngay ngắn, chuẩn đánh.

Tiền tổng chống gậy đón Hạ Lan Tư: “Hạ tổng, tới đ.á.n.h vài gậy chứ?”

Hạ Lan Tư tháo kính râm, treo lên cổ áo, lấy một cây gậy từ túi , khẽ xoay thử: “Được thôi.”

Lưu tổng thấy mặt , đôi mắt lập tức sáng rực, tuy gò má một nốt muỗi đốt, nhưng dung mạo hơn cả phụ nữ.

Lưu tổng run rẩy tiến : “Hạ tổng, dạo ngài gặp khó khăn? Có cần giúp một tay ?”

Hạ Lan Tư liếc ông : “Ồ? Ngưu tổng giúp thế nào?”

Lưu tổng chẳng buồn để ý đến cách gọi, giọng nịnh hót: “Hắc hắc, chúng thể chuyện riêng.”

“Xem ông vẫn hiểu .” Hạ Lan Tư mỉm , vung gậy đ.á.n.h “phịch” một tiếng, bóng bay thẳng lỗ. “Đánh bóng cũng như đ.á.n.h , nhắm chuẩn điểm đau mà đánh.”

Lưu tổng nghi ngờ nhầm: “Đánh bóng như cái gì?”

“Như đ.á.n.h .” Hạ Lan Tư tươi, “Ông xem biểu diễn tuyệt kỹ đ.á.n.h ? Tôi thích nhất là đá bay trứng của khác.”

“...” Lưu tổng giật lùi , “Xin , làm phiền .”

Điền Nguyễn coi như mở mang tầm mắt, Hạ Lan Tư đúng là hai mặt thật sự. Anh trêu khác thì , nhưng ai dám trêu thì xác định là tự tìm c.h.ế.t, đương nhiên, nhan sắc của cũng góp phần lớn.

Lưu tổng vẫn đầy tự tin, tin trêu ai trong đám thanh niên ở đây.

Cuối cùng, ánh mắt ông dừng Lộ Thu Diễm, trông vẻ “bình thường nhất”.

Từ khi đến sân golf, Lộ Thu Diễm chẳng làm gì, chỉ đó, uống t.h.u.ố.c say xe ngẩn ngơ trời, trông ngoan ngoãn đến lạ.

Lưu tổng xoa xoa đôi tay mập, như ruồi bu quanh, : “Vị bạn học , khỏe ? Muốn đưa về ?”

Lộ Thu Diễm uể oải liếc ông một cái, đáp.

Lưu tổng : “Tôi lái Rolls-Royce, thử ?”

Lộ Thu Diễm nhíu mày: “Vì ông lái Rolls-Royce? Thời nay ai cũng thể lái Rolls-Royce ?”

Lưu tổng cứng mặt.

Lộ Thu Diễm lẩm bẩm, khép mắt : “Tôi nhất định đang mơ.”

Điền Nguyễn suýt bật , quả nhiên là vai chính thụ, ngay cả khi bệnh cũng thể chọc tức khác c.h.ế.t .

Lưu tổng tức đến run quai hàm: “Cậu là cái thá gì! Một kẻ phá sản, sa cơ thất thế mà còn dám vẻ cao quý? Không soi gương xem xứng ?”

“...” Điền Nguyễn im lặng trong lòng tuyên án t.ử hình cho Lưu tổng, kiểu thế với vai chính, kết cục bao giờ .

Lộ Thu Diễm trọn lời, vẫn chẳng thèm đáp một câu.

Lưu tổng còn định dậm chân, đúng lúc , hội học sinh tổ chức ở một sân golf khác, Ngu Thương vốn yên tâm nên chạy đến xem. Vừa đến nơi liền thấy cảnh tượng mắt, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Lưu tổng.”

Lưu tổng chỉ Lộ Thu Diễm, giận dữ : “Ngu Thương, đây là bạn học của ? Thật điều gì hết!”

Ngu Thương theo bản năng liếc Ngu Kinh Mặc một cái.

Ngu Kinh Mặc chỉ chuyên tâm chơi bóng, chẳng buồn để ý nửa điểm.

Ngu Thương bình tĩnh đáp: “Nếu khiến ngài vui, xin .”

Lưu tổng hừ lạnh: “Vậy tối nay để theo .”

“Cái gì?” Ngu Thương sững sờ, đến khi hiểu thì sắc mặt liền biến đổi, mím môi trầm mặc hồi lâu : “Chuyện thể quyết định, hỏi ý của .”

Điền Nguyễn lập tức bật dậy: “Hỏi cái gì mà hỏi, đ.á.n.h luôn !”

Cậu cầm gậy golf, vung thẳng về phía Lưu tổng.

Phanh! Phanh! Phanh!

Liên tiếp ba tiếng, gậy golf nện xuống đầu Lưu tổng, vùng hói giữa đầu ông coi như quả bóng mà gõ tới tấp.

Lưu tổng ôm đầu chạy thục mạng, chạy kêu la: “Ngu Kinh Mặc! Tôi kiện các ! Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đánh……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-53.html.]

Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt vở kịch mắt, chỉ khẽ vung gậy, đ.á.n.h thêm một quả bóng.

Tiền tổng kinh ngạc : “Ngu tổng, ngài cứ thế để phu nhân đ.á.n.h Lưu tổng ?”

Ngu Kinh Mặc điềm đạm đáp: “Phu nhân tính tình lương thiện, thấy chuyện bất bình liền tay.”

“……”

Dù là ai cũng thể chịu nổi việc một gã trung niên bắt nạt học sinh trung học. Hôm nay dù trêu chọc Lộ Thu Diễm, Điền Nguyễn cũng sẽ hành động như .

Cậu đuổi theo Lưu tổng chạy khắp sân, cuối cùng một quả bóng bay thẳng, “bộp” một tiếng đập trán đối phương, khiến Lưu tổng lập tức ngất xỉu tại chỗ.

Điền Nguyễn kinh ngạc đầu Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc chỉ nhàn nhạt : “Vướng mắt.”

Điền Nguyễn ném Lưu tổng xuống, nhanh chóng chạy về bên cạnh Ngu Kinh Mặc. Vài vệ sĩ lập tức tiến lên, khiêng Lưu tổng khỏi sân golf, trả sự yên tĩnh vốn .

Điền Nguyễn xem Lộ Thu Diễm, y vẫn trông mệt mỏi, còn chút tinh thần. Ngu Thương đang gì đó, Lộ Thu Diễm gật đầu, sang Điền Nguyễn : “Tôi về .”

Điền Nguyễn hỏi: “Không xe của ?”

Lộ Thu Diễm chỉ sang Ngu Thương: “Hắn lái xe đến.”

Điền Nguyễn đương nhiên phá cơ hội ở riêng của hai nhân vật chính, liền : “Vậy nhớ nghỉ ngơi, đường nhớ ăn chút gì đó.”

“Ừ.”

Điền Nguyễn bước đến, gọi Ngu Thương: “Cậu qua đây.”

Ngu Thương ngơ ngác: “?”

Điền Nguyễn kéo sang một bên, dùng giọng dạy bảo: “Cậu làm cái gì thế? Lộ Thu Diễm bắt nạt, còn khách khí như ?”

Ngu Thương nghiêm túc : “Khách khí cũng sai ?”

“Cậu lý với lưu manh ? Lưu manh xong chạy mất, ai thèm lý?”

Ngu Thương nhíu mày: “Tôi sẽ để chuyện như xảy .”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Chính là chỗ của , quá đắn. Cái gì cũng đúng trình tự. Tôi cho , theo đuổi vợ mặt dày một chút, bá đạo một chút.”

“……”

“Nghe rõ ?”

Ngu Thương hỏi nghiêm túc: “Cha mặt dày ?”

“Hả?” Điền Nguyễn liếc Ngu Kinh Mặc, “Cũng coi như .”

“Bá đạo ?”

“Bá đạo.”

“Tôi hiểu .” Ngu Thương gật đầu như hiểu đạo lý to lớn, “ sửa , vợ, học sinh trung học yêu sớm.”

“……”

Ngu Thương , hội học sinh cũng giải tán.

Hạ Lan Tư vẫn nhàn nhã quanh sân đ.á.n.h bóng, Ngu Kinh Mặc cùng Tiền tổng trò chuyện, cơ bản chốt xong việc hợp tác.

Hạ Lan Tư với Điền Nguyễn: “Thương trường chán lắm ?”

Mặt trời dần ngả về tây, cả t.h.ả.m cỏ phủ lên lớp ánh vàng rực rỡ, mặt hồ phía xa lấp lánh sóng nước, đôi khi vài cánh chim nước bay qua, ngay cả bờ cát nhân tạo cũng ánh lên màu kim óng ánh.

Điền Nguyễn vung gậy golf, cả sảng khoái: “Không , vận động một chút vui.”

“Nghe và Đỗ phu nhân nhận ? Cậu thật sự là con trai thất lạc của bà ?”

“Ừ.”

Hạ Lan Tư hỏi thêm.

Điền Nguyễn tò mò: “Ngày đó xuất hiện ở hồ bơi?”

Hạ Lan Tư im lặng khá lâu, thở dài: “Quả nhiên thấy ... là tiếng đồn xa.”

Điền Nguyễn chút ngượng ngùng: “Tôi cố ý , chỉ là lo lắng thôi…”

“Anh trai bơi giỏi thật đấy...” Dù cố giấu, Hạ Lan Tư vẫn chút hổ, “Hôm đó là ngoài ý . Tôi chỉ định đến bể bơi cho mát, ai ngờ nhảy xuống đột ngột như thế.”

Điền Nguyễn ngạc nhiên: “Trời đang mưa mà còn bơi?”

Hạ Lan Tư nhàn nhạt : “Tôi mà sét đ.á.n.h c.h.ế.t ở khách sạn Ngu gia, nhà chắc còn bồi thường kha khá.”

Điền Nguyễn: “……”

“Ha ha, giỡn thôi. Cậu còn tin thật ?”

Điền Nguyễn quả thật tin.

Đừng vẻ ngoài Hạ Lan Tư tùy tiện, thực lòng tự trọng của cực cao, làm nghệ thuật thường nhạy cảm, chắc chắn từng nghĩ đến hàng trăm cách để kết thúc đời .

Hơn nữa trong nguyên tác, khi Hạ Lan Tư tù thì còn dòng nào về nữa.

Nhiều độc giả đoán, với gương mặt quá mức nổi bật đó, ắt hẳn để ý trong tù, cuối cùng tự sát.

Điền Nguyễn bất giác lạnh sống lưng, cảm giác như Hạ Lan Tư bên cạnh là một hồn ma sống . thấy Ngu Kinh Mặc, lập tức như cua bò ngang, chui tới gần, lập tức hết sợ.

Ngu Kinh Mặc bỗng cảm thấy va, mắt phượng liếc sang, hóa là Điền Nguyễn: “Sao ?”

Điền Nguyễn lập tức kéo nửa bước cách: “Không gì, chỉ là về nhà thôi.”

Ánh hoàng hôn nhuộm lên gương mặt Ngu Kinh Mặc, khiến trông dịu dàng hơn thường ngày: “Vậy cùng về .”

Điền Nguyễn bật .

Về đến biệt thự, quản gia khẽ cúi chào: “Hoan nghênh , phu nhân trở về. Hôm nay hai vị vẫn phong độ tuấn mỹ, thật là một đôi trời sinh.”

Má Lưu vui vẻ bước đón: “Thiếu gia mang đối tượng về , đang ở trong phòng .”

Bước chân Ngu Kinh Mặc khựng : “Cái gì?”

“Thiếu gia mang yêu về đó ạ. Tôi từng thấy đưa cô gái nào về nhà, hóa thích con trai.” Má Lưu cầm muôi tiếp: “Tôi chuẩn thêm vài món, thiếu niên đang tuổi lớn, ăn khỏe lắm.”

Ngu Kinh Mặc mặt chút biểu cảm.

Điền Nguyễn xong thì nhảy dựng, má Lưu gì cơ?!

Ngu Kinh Mặc theo thói quen giơ tay, Điền Nguyễn vội bước đến giúp cởi áo khoác, cố gắng cứu vãn tình hình cho vai chính công thụ: “Má Lưu chỉ linh tinh thôi. Ngu Thương và Lộ Thu Diễm chúng đều , chỉ là bạn học bình thường.”

Ngu Kinh Mặc phòng tắm.

Điền Nguyễn theo , nhỏ giọng thêm: “Hơn nữa hôm nay Lộ Thu Diễm khỏe, ở một đêm cũng gì to tát, đúng ?”

Ngu Kinh Mặc chậm rãi hỏi: “Em là Lộ Thu Diễm?”

“Hả?”

“Má Lưu chỉ Ngu Thương mang một thiếu niên về, là ai. Sao em nghĩ ngay đến Lộ Thu Diễm?”

“……”

-----

Wng: Ai comment gì đó xôm để tui động lực làm típ , khu comment vắng qá (*꒦ິ꒳꒦ີ)

Loading...