Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:44:27
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn nắm gậy golf, Ngu Kinh Mặc giúp điều chỉnh tư thế: “Hai chân rộng bằng vai, trọng tâm đặt ở chân, đầu gối khuỵu xuống một chút. Cách cầm gậy nhiều kiểu trùng điệp, khóa chéo, kiểu bóng chày, em dùng kiểu bóng chày là ……”
“Tới —— đ.á.n.h .”
Phịch một tiếng, quả bóng trắng bay vút xa, vẽ một đường parabol rơi xuống, lăn t.h.ả.m cỏ một hồi lâu mới dừng .
Điền Nguyễn căng thẳng theo, cuối cùng thấy bóng dừng ngay ngoài khu vực lỗ golf, nhưng vẫn lăn trong.
Người nhặt bóng chạy tới nhặt bóng.
“Lần đầu tiên mà như khá .” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn hứng khởi: “Em đ.á.n.h thêm một quả nữa.”
Nói là một quả, thật là hai, ba, bốn, năm quả liên tiếp.
Lưu tổng ha hả: “Ngu phu nhân là mới, quen cũng bình thường thôi. Thường xuyên đến sân luyện vài là sẽ khá lên ngay.”
Điền Nguyễn đáp: “Không cần, tìm cảm giác .”
Phanh —— quả bóng bay cao lên, rơi xuống t.h.ả.m cỏ, lăn bảy tám mét rơi lỗ.
Điền Nguyễn giơ gậy golf reo lên: “Úc gia!”
Ngu Kinh Mặc : “Chúc mừng.”
Hai nhặt bóng chạy tới. Trợ lý Từ tinh ý, liền đưa cho mỗi vài trăm tệ tiền boa, coi như chúc mừng.
Lưu tổng theo: “Ngu phu nhân đúng là thiên phú chơi golf, nhanh như nắm kỹ thuật. Không thể chia sẻ một chút bí quyết ?”
Điền Nguyễn giấu nghề: “Rất đơn giản, chỉ cần tính toán một chút cách và góc độ là thể ước lượng quỹ đạo bóng bay xa đến .”
Lưu tổng tò mò: “Vậy tính thế nào để bóng bay thật xa?”
Điền Nguyễn nghiêm túc : “Phải dựa lực đánh, góc mặt gậy, hướng gió và độ dốc để tính toán……”Cậu lý, nhưng khác xong hiểu một chữ nào.
Lưu tổng - lăn lộn thương trường hai mươi năm đầu tiên cảm thấy chỉ thông minh của sỉ nhục.
Ông lấy khăn giấy lau mồ hôi đỉnh đầu hói, làm bộ như hiểu: “Ha ha, ha ha, thì là .”
Người khác cũng vạch trần.
Thiếu niên đội mũ lưỡi trai cao liếc Điền Nguyễn một cái, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.
Này, chỗ nào là “hồ ly tinh leo giường” trong lời đồn, rõ ràng là một học sinh đơn thuần.
Điền Nguyễn hề giấu diếm, vì đây là đối tác hợp tác làm ăn mà Ngu Kinh Mặc sắp bàn đến. “Chú Lưu, dạy chú nhé.”
Lưu tổng: “…… Tốt thôi, cảm ơn.”
Không , Ngu phu nhân gọi là “chú” cũng xem như chiếm chút tiện nghi.
Cái gọi là đ.á.n.h golf, thực là một trong những cách thức giao tiếp thương nghiệp, thư giãn, giúp mở nhiều cơ hội hợp tác hơn.
Lưu tổng rõ ràng hiểu sai vị thế của , cho rằng Ngu Kinh Mặc mời ông tới là để bàn hợp tác.
Không ngờ từ đầu tới cuối, đối phương hề nhắc tới chuyện làm ăn, một chữ cũng .
Cuối cùng Lưu tổng nhịn : “Ngu tổng, đ.á.n.h bóng cũng xong , chúng chuyện làm ăn .”
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt đáp: “Lưu tổng, miệng ông đúng là như biển, rộng thật đấy.”
Lưu tổng ngẫm một chút, mới hiểu ý trong lời đang ông “miệng rộng” ??
Không khí chút giằng co.
lúc , Điền Nguyễn liên tiếp phanh phanh phanh đ.á.n.h trúng ba quả liền, hô to: “Úc gia!!”
“……”
Tiền tổng : “Được , hôm nay cứ vui chơi là chính, chuyện làm ăn để .”
Lưu tổng hổ, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “, hôm nay chuyện làm ăn, chỉ chơi thôi.”
Điền Nguyễn vốn thích chơi, nên ở sân golf chơi vui vẻ suốt một giờ.
Lúc khát nước, uống một lon nước ga, phát hiện WeChat mấy tin nhắn.
Uông Vĩ Kỳ: Tôi xong , nữ thần sẽ bao giờ yêu .
Uông Vĩ Kỳ: Anh em, nên làm gì bây giờ?
Uông Vĩ Kỳ: Nghe Ngu Kinh Mặc đưa ? Làm rể hào môn thật sướng nha.
Điền Nguyễn: /ngọn nến
Uông Vĩ Kỳ:!! Có ý gì đó?
Điền Nguyễn: Rồi sẽ thiên sứ nữ thần yêu .
Uông Vĩ Kỳ: Tôi cần, chỉ thích Nam Mạnh Dao!
Điền Nguyễn nhớ cốt truyện gốc, phần kết của Nam Mạnh Dao và Uông Vĩ Kỳ gần như nhắc đến gì cả, nên dám thêm.
Điền Nguyễn: Cố lên.
Uông Vĩ Kỳ: Cậu trả lời lệ ghê đó.
Điền Nguyễn: Cố lên, nỗ lực, phấn đấu, úc gia!
Uông Vĩ Kỳ: ……
Sau đó là tin nhắn của Ngu Thương.
Ngu Thương: Địa chất khảo sát xong , bao giờ về trường?
Ngu Thương: Thôi, khỏi về cũng .
Ngu Thương: Lộ Thu Diễm lái xe giảng dạy cho ?
Chuông cảnh báo trong đầu Điền Nguyễn vang lên, đúng , Lộ Thu Diễm say xe, nên luôn tự đạp xe học.
Cậu suýt nữa quên mất, chỉ riêng việc Lộ Thu Diễm say xe thôi, cũng nhiều chi tiết đáng để thưởng thức trong nguyên truyện.
Tỉ như giữa đường, Lộ Thu Diễm và Hạ Lan Tư sẽ xuống xe chờ nhà đến đón, nhân tiện hiệu t.h.u.ố.c mua t.h.u.ố.c say xe, ghé tiệm trái cây mua một quả quýt, tiện tay đem áo khoác của khoác lên Lộ Thu Diễm.
Nói tóm , cảnh chung của vai chính công thụ trong sáng ẩn chứa sức hút mơ hồ.
Hiện tại, bọn họ vẫn còn ngang bướng, ai cũng chịu thừa nhận là động lòng.
Quá ngọt, Điền Nguyễn cảm động đến .
…… Khác xa và Ngu Kinh Mặc, bắt đầu tiến triển tới mức thể miêu tả.
Điền Nguyễn điều chỉnh tâm thần, mở tin nhắn của Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm: Anh vẽ ý cảnh / buồn .
Ảnh chụp là bức tranh Điền Nguyễn vẽ, đó loạn xạ đầy những vệt màu vàng, thật là vẽ mạch máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-52.html.]
Điền Nguyễn: “……” Tôi vẽ như ? Lúc đó nhận ?
Lộ Thu Diễm: Mặt Hạ Lan Tư muỗi chích một cục, tiên chào .
Lộ Thu Diễm: Đến sân golf , ở sân mấy?
Điền Nguyễn: ??? Sao tới đây?
Lộ Thu Diễm: Tới .
Điền Nguyễn đảo mắt quanh, quả nhiên thấy một chiếc xe điện du lịch đang lắc lư chạy tới. Trên xe là Hạ Lan Tư, Lộ Thu Diễm cùng các thành viên hội học sinh.
Có thể , ai nên tới đều tới cả .
Sắc mặt Lộ Thu Diễm tái, tinh thần chút mệt mỏi, chậm hơn vài bước, ngay cả hào quang nhân vật chính cũng nhạt vài phần.
Hạ Lan Tư đeo kính râm, vẫy tay: “Hi ~”
Điền Nguyễn làm ngơ, hỏi Lộ Thu Diễm: “Cậu say xe ?”
“Ừ.” Lộ Thu Diễm ngượng ngùng, : “Lát nữa , thể cho quá giang một đoạn ?”
“Đương nhiên là .” Điền Nguyễn đưa cho y ly nước chanh mà phục vụ mang đến, “Uống cái xem dễ chịu hơn ?”
Lộ Thu Diễm uống một ngụm, “Cũng tệ lắm.”
Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, đầu liếc Ngu Thương: “Cậu mua t.h.u.ố.c say xe ?”
Ngu Thương đó chuyện với Ngu Kinh Mặc, còn chào hỏi Lưu tổng, Tiền tổng, lễ tiết vô cùng chu đáo.
Nghe Điền Nguyễn hỏi, đáp: “Gần đây hiệu thuốc, nên qua bên xem thử.”
Nơi tuy tiện nghi đầy đủ, nhưng đúng là tiệm thuốc, ai đến sân golf mà khám bệnh chứ?
Ngu Kinh Mặc : “Trong sảnh khu bán d.ư.ợ.c phẩm, ở đại đường.”
Ngu Thương đáp một tiếng, định vòng trở về. Lộ Thu Diễm thấy vội : “Tôi , cần , phiền lắm.”
“Không phiền .” Ngu Thương trực tiếp lên xe điện: “Chờ một chút.”
“……”
Các thành viên hội học sinh đều mang dáng vẻ xem kịch vui, đặc biệt là Tạ Đường Yến, ánh mắt tò mò gần như bốc lửa.
Cô làm mặt quỷ với Hề Khâm: “Hội trưởng của chúng đúng là chu đáo ghê ha.”
Hề Khâm đẩy gọng kính: “Ha hả.”
“Cậu ghen hả ha ha ha, cửa .”
“Câu , nguyên xi trả cho cô.”
Tạ Đường Yến vung nắm đấm: “Tìm c.h.ế.t ?”
Hề Khâm khẽ : “Vừa Ngu cũng ở đây, bằng cô định sẵn làm con dâu luôn ?”
Tạ Đường Yến thật sự giơ tay đánh, nhưng Hề Khâm võ, đương nhiên dễ đ.á.n.h trúng. Hội học sinh vội vàng xông tới can ngăn, nhất thời ồn ào náo nhiệt.
Chỉ Tiền Lại Lại bước đến mặt Tiền tổng, khẽ gọi: “Cô.”
Tiền tổng : “Bọn học sinh thật là tràn đầy sức sống.”
Tiền Lại Lại gượng : “Vâng.”
Cũng may bọn họ đùa giỡn, bằng “tình nam nam” của vai chính công thụ e rằng lộ.
Điền Nguyễn vì mà thở phào nhẹ nhõm, dẫn Lộ Thu Diễm đến một hàng ghế trống xuống.
Chỗ bên Hạ Lan Tư chiếm, ngay cả Ngu Kinh Mặc cũng chỉ còn chỗ .
Quản lý sân bóng vội sai mang thêm ghế và dù che nắng, nhân viên nhặt bóng cùng giúp sắp xếp.
Ngu Kinh Mặc khẽ lời cảm ơn, bảo: “Xin dọn thêm một ghế nữa, phu nhân cũng .”
Thiếu niên cao gầy lên tiếng, dọn thêm một chiếc ghế đến cạnh Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn xuống, bỗng thấy thiếu niên chút quen mắt, bèn với Ngu Kinh Mặc: “Hắn giống Ngu Đề ?”
Ngu Kinh Mặc liếc : “ là vài phần giống.”
Chỉ là, Ngu Đề vẻ thanh tú hơn, còn thiếu niên mang khí chất lạnh lùng, kiêu ngạo.
Mà khí chất đó, giống Lộ Thu Diễm.
Trong lúc thiếu niên đang bận rộn, Điền Nguyễn thuận mắt tấm thẻ công tác n.g.ự.c , đập mắt đầu tiên là dòng chữ in đậm: Hải Triều.
Điền Nguyễn: “…………”
Nếu nhớ nhầm, trong nguyên tác, đứa con riêng mà nhà họ Ngu nuôi giấu tên là Hải Triều.
“Làm ?” Ngu Kinh Mặc nhận sắc mặt Điền Nguyễn đổi.
Điền Nguyễn lúc thật sự bực vì cảm xúc của bản đều rõ mặt, căn bản giấu nổi Ngu Kinh Mặc.
Cậu giả vờ bình thản : “Không gì.”
“Người vấn đề ?” Ngu Kinh Mặc hỏi, “Là sát thủ ?”
“…… Không .”
“Vậy biểu cảm của em là ?”
“Biểu cảm gì?” Điền Nguyễn vô tội .
Ngu Kinh Mặc cụp mắt, ánh chăm chú, “Người quả nhiên vấn đề, sẽ cho điều tra.”
“Đừng mà.” Điền Nguyễn lập tức phá vỡ bình tĩnh, “Anh đừng điều tra, chẳng gì .”
“Là bạn cũ của em?”
“Không .”
“Là đàn em em từng yêu thầm nhiều năm, cầu mà ?”
“Không !”
“Vậy là xa lạ em gặp thoáng qua nhất kiến chung tình?”
Điền Nguyễn cạn lời , cứ mùi chua như dấm thế , “Không .”
Ngu Kinh Mặc hỏi thêm, vì loại bỏ hết các khả năng đó thì mấy lý do khác cũng còn quan trọng nữa.
Hắn : “Em .”
Điền Nguyễn đột nhiên nhanh trí, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh nhạt của Ngu Kinh Mặc, hỏi: “Anh đang ghen ?”
“……”
Chữ ghen , nay từng xuất hiện trong đời Ngu Kinh Mặc.
Cho nên thật sự , cảm giác đó gọi là ghen.
lời của , quả thật, rõ ràng cho lắm.