Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-21 07:44:55
Lượt xem: 313
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Có một thành ngữ dùng để hình dung con tự tìm đường c.h.ế.t, gọi là “đào mồ chôn ”.
Điền Nguyễn cảm thấy bản tự tay đắp nên nấm mộ của chính , mà Ngu Kinh Mặc chính là cái xẻng trong tay . Chỉ cần lòng, một nhát xẻng cũng đủ khiến rơi xuống hố, chôn vùi thành nấm mồ.
“Hắn thích ai?” Ngu Kinh Mặc liếc mắt Ngu Thương, ánh mắt thể đoán cảm xúc.
Ngu Thương ở tuổi xem như khá trầm , đáp: “Con .”
Ngu Kinh Mặc một tay dễ dàng đặt lên vai Điền Nguyễn, ép chặt , “Cha đang chuyện với ba nhỏ của con.”
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn sống lưng lạnh toát, cơ bắp cứng đờ, tránh cũng thoát. Cậu dám đầu Ngu Kinh Mặc, chỉ thể xoay mặt sang chỗ khác, chăm chú chiếc bánh kem: “Em bừa thôi.”
Ngu Kinh Mặc: “Cho nên, em đang vu khống con trai chúng yêu sớm?”
Điền Nguyễn: “……”
Cái từ “chúng ” … dùng cũng mập mờ quá mức.
Hơn nữa, vu khống ?
Trong nguyên tác, hai nhân vật chính đúng là yêu oanh oanh liệt liệt, đau đến tê tâm liệt phế, yêu đến rách nát… hiện tại, tất cả vẫn xảy , hai họ nhiều nhất chỉ tính là chút giao thoa.
“Sao thế? Nghĩ mãi mà bịa lời dối ?” Ngu Kinh Mặc bóp cằm , ngón tay ấn sâu, khiến khuôn mặt thanh niên trắng mịn bóp đến lõm xuống.
Điền Nguyễn buộc ngẩng đầu. Ngón tay Ngu Kinh Mặc giống như móng vuốt hổ, kìm chặt quai hàm , khiến đôi môi đỏ ửng hé , con ngươi đen sâu thẳm hiện lên tia bối rối, trừng mắt đàn ông mặt đầy giận dỗi.
Giằng co một lát, Ngu Kinh Mặc buông , cúi mắt, giọng trầm thấp: “Em chỉ ăn thôi ?”
“?”
“Ăn chút gì , trong nhà chuẩn bữa khuya.”
“Ờ…” Điền Nguyễn quanh, thấy hầu lượt mang thức ăn lên từng bàn.
Món ăn bày biện tinh xảo, nhưng lượng nhiều. Phần lớn khách khứa đều thích uống rượu hơn là ăn, trò chuyện rôm rả.
Ngu Kinh Mặc giơ tay, mấy hầu lập tức cung kính chờ lệnh. Hắn tùy ý chọn ba món một canh cho Điền Nguyễn, rau xào, măng tây luộc, canh cải thảo và canh viên bí đao.
Điền Nguyễn hầu bưng lên, hương thơm lan tỏa, trong lòng vẫn còn lưu luyến miếng thịt kho tàu bàn bên cạnh.
Ngu Đề liếc qua: “Chú út, chú cho ăn thanh đạm quá đấy.”
Ngu Kinh Mặc : “Buổi tối nên ăn đồ dầu mỡ, khó tiêu.”
Điền Nguyễn nhỏ giọng: “Em tiêu hóa .”
Người hầu đem đĩa thịt kho tàu đặt mặt Ngu Đề, cô tươi: “Chú nhỏ ăn thử một miếng .”
Điền Nguyễn định cảm ơn, thì giọng Ngu Kinh Mặc lạnh lùng vang lên bên tai: “Không .”
“Dựa cái gì?” Điền Nguyễn phục, ngẩng đầu trừng .
Ngu Kinh Mặc chỉ liếc mắt: “Dựa việc là chồng hợp pháp của em, cũng là giám hộ của em.”
“……”
“Ngu Thương, trông .” Ngu Kinh Mặc .
Ngu Thương dù vui, vẫn khẽ đáp: “Vâng.”
Ngu Kinh Mặc dậy rời , tiếp tục bàn chuyện làm ăn với các đối tác.
Ba còn , bầu khí thoáng chùng xuống. Ai cũng , Ngu Kinh Mặc là một hai. Một khi ai dám trái lời , hậu quả sẽ đáng sợ.
Ngu Đề yên lặng đẩy đĩa thịt kho tàu xa, bê sang bàn khác: “Chú nhỏ, ăn ngon miệng nha.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Thương thì thật sự , cẩn thận làm theo lời cha, nghiêm túc Điền Nguyễn ăn cơm.
Thức ăn tuy thanh đạm, nhưng so với cơm ở căn-tin trường học thì ngon hơn nhiều. Chỉ là, khác trông chừng thế … thật sự dễ nuốt.
Bên , ánh mắt Ngu Kinh Mặc vô thức hướng về phía . Thấy Điền Nguyễn đang ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, bất giác cảm thấy… trông giống một con mèo nhỏ lời.
“…… Ngu ?” Một vị tổng giám đột nhiên gọi .
Ngu Kinh Mặc hồn, mỉm : “Xin , chúng đến dự án đầu tư thủy lợi ở châu Phi. Tôi cho rằng đây là cơ hội mở cánh cửa thương mại quốc tế.”
Mấy vị doanh nhân đang bàn chuyện sinh ý vài tỷ. Lúc , một đàn ông đầu tóc uốn xoăn thời thượng tới, vẻ mặt khổ sở: “Ngu , hiểu quần áo trong phòng đồ hỏng một phần, bộ còn rơi ngoài khách sạn…”
Ngu Kinh Mặc ngắn gọn: “Tìm trợ lý của , bảo tài vụ thanh toán giúp.”
Người nọ lập tức tươi rạng rỡ: “Được ạ!” mỗi bộ đó đều đáng giá hàng vạn, may mà đền.
“Sau đó,” Ngu Kinh Mặc tiếp, “hãy chọn thêm vài bộ quần áo phù hợp với vóc dáng phu nhân .”
Người nọ gần như vui đến mức sáng cả mặt: “Ngài yên tâm, sẽ thiết kế riêng cho phu nhân vài bộ, bảo đảm tuyệt.”
Một vị tổng giám trung niên bật : “Ngu tổng thật cưng chiều phu nhân.”
Ngu Kinh Mặc chỉ nhạt, đáp. Thực , chỉ thấy hành lý Điền Viễn quá ít, nên mới bảo chuẩn thêm vài món. Từ “cưng chiều” , thật sự quá mức. Những trò nịnh bợ , vẫn chẳng bao giờ học .
……
Tiệc cưới kéo dài đến tận mười giờ đêm, khách khứa dần thưa, bàn ghế bên Ngu gia cũng dọn sạch.
Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn lên chiếc xe sang dài, dựa , nhắm mắt nghỉ ngơi.
Điền Nguyễn hỏi: “Anh mệt ?”
Ngu Kinh Mặc mở mắt, liếc một cái.
Điền Nguyễn cố tỏ tự nhiên: “Nếu mệt thì về sớm nghỉ ngơi .”
Ngu Kinh Mặc liền đoán : “Ý em là làm gì em đúng ?”
Điền Nguyễn: “……”
“Em nghĩ sẽ làm gì em?”
Điền Nguyễn da đầu tê dại, cứng đáp: “Ngu đương nhiên là đắn.”
Tài xế suýt nữa nhịn , nhưng vội nín , chọc sai lúc thì bát cơm khó mà giữ.
Ngu Kinh Mặc bình thản hỏi : “Vậy em là bừa bãi ?”
Điền Nguyễn giật , lập tức lắc đầu: “Đương nhiên .”
Ngu Kinh Mặc: “Vậy là .”
Điền Nguyễn im lặng, trong đầu cố gắng lục nội dung nguyên tác. Quả thật, Ngu Kinh Mặc từng đụng chạm đến Điền Viễn, đối với luôn lạnh nhạt, xa cách. Sau khi kết hôn, chỉ coi như cưới một bình hoa để bày ngoài cho khác xem.
Cũng vì thế, Điền Viễn bất mãn, dần tìm kiếm kích thích ở bên ngoài, uống rượu, đ.á.n.h chỉ là chuyện nhỏ, thậm chí còn thua mấy trăm vạn khi đ.á.n.h mạt chược. dù thế nào, Ngu Kinh Mặc vẫn chi tiền cho , từng bạc đãi về vật chất.
Chỉ là, tiền mà tình, hôn nhân như thế vốn định sẵn sẽ rạn nứt, cuối cùng sụp đổ.
Điền Nguyễn đang cúi đầu suy nghĩ, nếu là , tuyệt đối sẽ khát cầu tình yêu của Ngu Kinh Mặc.
Đưa tiền chẳng hơn ? Có thể học, du lịch, tự nâng cao bản . Điền Viễn chọn con đường tệ nhất, còn trẻ ngã gục trong vũng bùn đấu đá của hào môn.
“Ai……” Điền Nguyễn thở dài thổn thức.
Ngu Kinh Mặc nghiêng đầu : “Còn trẻ, than thở cái gì?”
Điền Nguyễn lập tức thẳng lưng, “Em còn trẻ mà kết hôn.” Nói xong liếc Ngu Kinh Mặc một cái, ánh mắt hận thể dán trán năm chữ to: Trâu già gặm cỏ non.
Ngu Kinh Mặc mặt biểu cảm: “Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-4.html.]
Điền Nguyễn đ.ấ.m khí một cái, uổng công tỏ thái độ rõ ràng như .
Nửa giờ , xe một vùng núi cây xanh um, bên trong là khu biệt thự cao cấp yên tĩnh.
Tô thành vùng đồng bằng, đất đai hiếm , đặc biệt là trong nội thành, một tấc đất cũng đáng giá ngàn vàng. Vậy mà Ngu gia độc chiếm ngọn núi nhỏ ở vị trí nhất , xây thành một khu trang viên riêng.
Từ nơi , ngẩng đầu thể ngắm cảnh núi rộng lớn, cúi xuống là cảnh khu biệt thự và nửa thành phố xa xa, đủ để thấy rõ địa vị của Ngu gia trong giới thượng lưu.
Hai chiếc xe nối tiến bãi đỗ trong trang viên.
Điền Nguyễn bước xuống từ ghế , thấy Ngu Thương từ xe khác tới.
Anh khẽ gật đầu với Ngu Kinh Mặc: “Cha, con ngủ .”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Đi .”
Ngu Thương tòa nhà chính, mà rẽ sang căn nhà phụ bên cạnh, thấp hơn đôi chút.
Trong nguyên tác , Ngu Thương Ngu Kinh Mặc nhận nuôi năm mười tuổi.
Một bận rộn với công việc, một chỉ lo học hành, ngoài bữa tối , gần như chẳng cơ hội gặp . Đến khi Ngu Thương trưởng thành, tình cảm cha con vẫn nhạt nhòa, bình lặng đến xa cách.
Điền Nguyễn theo bóng lưng khuất, nghĩ thầm, ở xa như , khó thiết cũng .
“Lại đây.” Ngu Kinh Mặc , cất bước tòa nhà chính.
Điền Nguyễn do dự hai giây, dám thăm dò gì thêm. Chạy lúc chẳng khác nào tự tìm c.h.ế.t, đành bất đắc dĩ theo .
Trang viên là bất động sản đầu tiên Ngu Kinh Mặc mua khi nắm quyền Ngu gia. Chỉ cần ở trong nước, gần như luôn ở đây, vì thế mà nơi mang đậm thở sinh hoạt.
Một quản gia, bảy tám hầu, nhiều, nhưng nề nếp gọn gàng, đấy.
Vừa bước phòng khách, Điền Nguyễn liền thấy một đôi chữ hỷ đỏ chói dán tường.
Một hầu gái trung niên mặt mày hớn hở bước tới: “Tiên sinh, phu nhân tân hôn cát tường, vĩnh kết đồng tâm!”
Điền Nguyễn khựng , “Phu nhân” là gọi ?
Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Tìm lão Vương lấy bao lì xì.”
Đám hầu lập tức ùa tới, miệng ngừng hô: “Giai ngẫu thiên thành!”
“Bách niên hảo hợp!”
“Cầm sắt hòa minh!”
Thậm chí còn to gan thêm câu, “Sớm sinh quý tử!”
Ngu Kinh Mặc mà mặt đổi sắc, chẳng biểu lộ gì, nhưng khi thấy gương mặt Điền Nguyễn từ ngây ngô, chuyển sang hoảng hốt, đỏ bừng vì hổ, biểu cảm phong phú đến buồn , khẽ cong môi: “Mỗi đều bao lì xì.”
“Cảm ơn Ngu !” tiếng đồng thanh vang lên.
Ngu Kinh Mặc sang Điền Nguyễn: “Em định gì ?”
Điền Nguyễn: “……”
Muốn mắng quá.
Thấy câm lặng, Ngu Kinh Mặc : “Phu nhân nhà tính tình ngượng ngùng.”
Đám hầu lập tức rộ lên.
Điền Nguyễn chịu nổi cái bầu khí “vui vẻ hòa thuận” , bèn trừng mắt lườm .
Ngu Kinh Mặc hiểu ý, liền dẫn lên lầu.
Điền Nguyễn thoát khỏi màn chúc mừng tân hôn, đến cửa phòng ngủ chính thì khựng , chần chừ.
Phòng rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, giường, tủ, phòng tắm, ban công, cả thư phòng nhỏ đều thông . Tuy bày biện cầu kỳ, nhưng đồ dùng đều mới tinh, từ đèn chùm pha lê đến ga giường đều sạch bóng, dính hạt bụi nào.
Dấu hiệu duy nhất của “tân hôn”, chính là hai chiếc gối đỏ thắm thêu uyên ương.
Ngu Kinh Mặc , đầu: “Vào .”
Điền Nguyễn hít sâu, liên tục tự nhủ theo cốt truyện gốc rằng sẽ động , mới cẩn thận bước . Hai , mắt to trừng mắt nhỏ.
Ngu Kinh Mặc tiến gần.
“Làm gì?” Điền Nguyễn lập tức thủ thế phòng , che ngực.
Đuôi mày Ngu Kinh Mặc khẽ nhướng, gương mặt vốn tuấn mỹ, ánh đèn càng thêm góc cạnh, sáng tối rõ ràng. Ánh mắt phượng khẽ cụp, ẩn chứa vài phần ý vị khó .
Điền Nguyễn đến ngẩn ngơ, trong khí vương mùi rượu vang hòa cùng hương gỗ đàn hương nhàn nhạt.
Ngu Kinh Mặc cúi mắt, ánh dừng cổ tay trắng mảnh của Điền Nguyễn, còn trắng hơn cả ngọc dương chi trong chuỗi hạt.
“…… Cái vòng tay , nhớ giữ kỹ.”
Điền Nguyễn giật hồn: “À.”
“Nghỉ ngơi cho .” Nói xong, Ngu Kinh Mặc cửa.
“?” Điền Nguyễn hỏi: “Anh ngủ ở đây ?”
Ngu Kinh Mặc dừng , nghiêng đầu, sườn mặt tuấn tú ánh đèn trông như tượng Hy Lạp, “Em hy vọng ngủ ở đây?”
“Không hy vọng.” Điền Nguyễn đáp ngay cần nghĩ.
Ngu Kinh Mặc bật , thêm, khẽ đóng cửa .
Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, chiếc giường tân hôn đỏ chói , thật sự chịu nổi, liền tháo hết hai chiếc gối đỏ xuống, gấp gọn đặt lên tủ đầu giường.
Chạm lớp chăn lụa mềm mượt, khỏi thở dài, thì mệt rã rời, chạy trốn cũng cần sức, chi bằng ngủ một giấc tính.
Cậu phòng tắm, thấy trong tủ bày sẵn áo choàng tắm mới và đồ rửa mặt, liền lấy dùng. Tắm xong, quấn áo tắm dài bước .
Mở tủ quần áo, thấy bên trong treo vài bộ cũ kỹ, hẳn là của nguyên chủ. Điền Nguyễn lẩm bẩm: “Không xuyên chứ…”
Khoan , thật sự là thể của nguyên chủ ?
Nghi ngờ lởn vởn trong đầu cả ngày, giờ nhất định xác nhận rõ. Trên đời thể giống như đúc, nhưng tuyệt đối thể trùng cả dấu vết cơ thể, trừ khi là bản .
Cậu tấm gương lớn bên cạnh tủ, gương mặt phản chiếu giống hệt trong ký ức. Vậy rốt cuộc xuyên thể của Điền Viễn, chỉ là thế của đó?
Điền Nguyễn thầm hy vọng là điều thứ hai, như sẽ bớt day dứt, cũng chẳng thấy gượng gạo.
Dấu hiệu đặc biệt duy nhất cơ thể , chính là nốt ruồi nhỏ ở m.ô.n.g … Mà bây giờ mặc quần lót…
Điền Nguyễn hít sâu, gương , từ từ , kéo nhẹ áo tắm lên, làn da trắng mịn lộ hai nửa m.ô.n.g tròn trịa ——
Trên m.ô.n.g , quả nhiên một nốt ruồi nhỏ, đen mảnh, rõ ràng đến mức kiêu ngạo.
Điền Nguyễn xúc động đến rơi nước mắt, đây đúng là thể của , của Điền Viễn!
Cậu đến thế giới chỉ mượn danh phận Điền Viễn mà sống, chứ thể !
Cậu khẽ chạm nốt ruồi , lòng dâng tràn cảm động, suýt nữa nước mắt rơi. Trời cao quả thật thương , cho cơ hội sống , nhất định sống thật !
“Cạch.”
Cửa mở .
Ngu Kinh Mặc bước , tay cầm một ly sữa ấm. Ánh mắt hai chạm ——
Rồi ánh của Ngu Kinh Mặc rơi đúng tư thế Điền Nguyễn đang… khom soi gương. Hai nửa m.ô.n.g trắng nõn, mềm mại đến lóa mắt.
“………………”
“………………”
Không khí cứng đờ.
Ngu Kinh Mặc trầm mặc một lúc, chậm rãi hỏi: “Em đang… ngắm hoa trong gương ?”