Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:25:53
Lượt xem: 215

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Em là mèo con giẫm sữa ?” Ngu Kinh Mặc nhéo cổ Điền Nguyễn, xách cái thanh niên đang làm loạn .

Điền Nguyễn thẳng, mặt đầy hổ: “Chân .”

Ngu Kinh Mặc chỉnh quần áo làm rối, dậy về phòng tắm trong phòng ngủ chính: “Tôi tắm, em gọi bữa sáng .”

Điền Nguyễn cứng nhắc gọi điện cho quản gia khách sạn đặt đồ ăn.

Buông iPad xuống, vẫn cảm thấy chút chân thật, Ngu Kinh Mặc thật sự trở về sớm như , chỉ để mang theo bên … Không đúng, là để giám sát.

Điền Nguyễn kéo rèm , há miệng hít sâu khí buổi sớm trong lành và mát lạnh. Khắp nơi là màu xanh của cây cối, ánh vàng buổi sớm, vạn vật đều sáng rực, tràn đầy sức sống.

Tiền viện khách sạn lớn, nhưng hậu viện vô cùng rộng rãi. Một rặng phong đỏ tách biệt khỏi phố xá ồn ào, trong vườn còn suối nước nhân tạo và khu ngắm cảnh u nhã.

Một bóng mặc đồ thể thao xanh đen chạy ngang qua, là Ngu Thương. Vì thực tập nên trực tiếp ở khách sạn.

Điền Nguyễn gọi ai, giờ vẫn còn nhiều khách dậy, làm ồn.

Cậu chụp một tấm ảnh, gửi cho Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm nhanh chóng trả lời: ?

Điền Nguyễn: Ngu Thương đang chạy bộ, tới ?

Lộ Thu Diễm: Đang xe buýt, sắp đến.

Điền Nguyễn: [úc gia.jpg]

Lộ Thu Diễm: định làm gì?

Điền Nguyễn: Không làm gì cả.

Lộ Thu Diễm: Vậy còn giả vờ dễ thương làm gì?

Điền Nguyễn: …… Gửi sticker cũng ?

Lộ Thu Diễm: Không .

Điền Nguyễn cạn lời, đúng là vai chính thụ sắt thép, đến sticker cũng cho là “làm nũng”.

Một mùi hương lạnh nhạt bỗng thoảng đến, Điền Nguyễn nghi ngờ biến thành ch.ó săn mùi, vì thở của Ngu Kinh Mặc còn cách xa mà thể ngửi thấy .

Cậu đầu, quả nhiên, một đàn ông khoác áo tắm dài màu trắng tuyết đang bước tới. Vai rộng, chân dài, hình cao lớn. Chiếc áo tắm cùng kiểu với , nhưng mặc lên Điền Nguyễn thì rộng thùng thình đến bắp chân, còn Ngu Kinh Mặc khít, chỉ dài đến đầu gối, bên lộ đôi chân dài săn chắc, bàn chân cỡ hơn 50……

Có lẽ ánh mắt cậuvquá rõ ràng, nên Ngu Kinh Mặc dừng : “Nhìn gì ?”

Điền Nguyễn thành thật : “Anh… chân thật lớn.”

Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt: “Tôi chỗ nào cũng lớn.”

Điền Nguyễn ngẩng đầu, ánh mắt theo bản năng di chuyển —— quả nhiên thấy một vùng nhô lên rõ rệt lớp nhung trắng, hùng vĩ đến mức khiến ngẩn . Không hổ là cha của vai chính công, đúng là thiên phú hơn .

Nghĩ , kịp hồn thì đôi chân dài dừng ngay mặt. Điền Nguyễn ngẩng đầu, ánh chạm cơ n.g.ự.c rắn chắc, xương quai xanh, chiếc cổ cùng đường viền cằm sắc sảo, môi cong , sống mũi cao thẳng, như ánh sáng tạc thành.

Đến khi đối diện với đôi mắt lạnh như băng của Ngu Kinh Mặc, mới giật nhận , ánh mắt thật quá mức.

“Xem đủ ?” Ngu Kinh Mặc khẽ động yết hầu, giọng trầm thấp khàn khàn rung qua lồng ngực, như tiếng đàn cello u lạnh.

Điền Nguyễn: “……”

“Trả lời.” Ngu Kinh Mặc lệnh.

Điền Nguyễn thể kháng giọng , nhỏ giọng đáp: “Chưa đủ.”

Vừa dứt lời, vô thức cúi đầu —— kết quả ánh mắt rơi đúng chỗ nên .

Ngu Kinh Mặc bật , thanh niên đúng là che giấu, nhưng ánh mắt trong suốt đến mức khiến khác khó giận nổi.

Hắn lấy từ túi áo một chuỗi hạt gỗ đàn, kéo tay Điền Nguyễn, đeo cổ tay .

Chiếc ngọc bài nhỏ chạm làn da mịn màng nơi cổ tay, mạch m.á.u xanh mờ hiện lên, khi ngón tay cái của Ngu Kinh Mặc lướt qua, cảm giác mềm như tơ lụa.

Hắn buông tay, khẽ: “Từ nay em luôn đeo nó.”

Điền Nguyễn gật đầu, chỉ dám cúi đầu, để xoáy tóc đỉnh đối diện , vành tai nhuộm đỏ nhạt.

lúc đó, chuông cửa vang lên.

Quản gia khách sạn cung kính ngoài cửa, bên cạnh là hai robot phục vụ mang đồ ăn sáng.

Ngu Kinh Mặc : “Vào .”

Quản gia bưng bình hoa cùng bó hồng tươi, khom , đó đặt hoa lên bàn ăn, dọn đồ ăn mỉm lễ phép: “Ngu , Ngu phu nhân, sáng nay súp bào ngư vi cá, hàu sống Pháp và sashimi cá hồi. Chúc hai ngài dùng bữa ngon miệng. Nếu gì cần, xin cứ dặn.”

Điền Nguyễn ngẩn : “Tôi gọi trứng chiên mà?”

Quản gia mỉm : “Có, đầu bếp làm thêm bánh kẹp thịt nữa.”

Ngu Kinh Mặc chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Quản gia thức thời lui , để gian cho “hai vợ chồng” dùng bữa.

Ngu Kinh Mặc hiếm khi chỉnh tề mà vẫn khoác áo tắm dài ăn sáng. Hắn ở vị trí chính, Điền Nguyễn cạnh, ngoan ngoãn c.ắ.n bánh kẹp từng miếng nhỏ.

“Ngon ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

Điền Nguyễn gật đầu: “Ngon, làm em nhớ quán bánh kẹp cổng trường cấp ba.”

Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Đức Âm bán bánh kẹp ?”

“…… em .”

“Ừ.”

Ngu Kinh Mặc tao nhã dùng bộ d.a.o nĩa bạc, từng động tác đều trầm , chuẩn mực.

Điền Nguyễn thì tài nào hiểu nổi, sáng sớm mà ăn hải sản cao cấp, chẳng lẽ là vì hàu sống… bổ dương? Không trách tinh lực của Ngu Kinh Mặc lúc nào cũng quá dư thừa.

Sự thật chứng minh, chỉ tinh lực dồi dào, mà lịch trình cũng vô cùng kín kẽ.

Vừa ăn xong, lập tức gọi điện cho trợ lý và thư ký riêng đến. Sau đó phòng quần áo.

Khi họ đến nơi, Ngu Kinh Mặc xong. Điền Nguyễn tình cờ ngang qua phòng đồ, liền thấy cảnh tượng hiếm , căn phòng làm rối tung, quần áo chồng chất như tiểu sơn, cà vạt treo lộn xộn khắp lưng ghế.

Điền Nguyễn sang đàn ông đang mặc âu phục màu nâu gỉ sắt, từ mái tóc, cổ áo đến giày da đều chỉn chu hảo, thật khó tin làm cả căn phòng rối loạn đến .

Bí thư sinh hoạt Tiểu Kha là một nữ sinh đeo kính đen, trông như mới nghiệp đại học, thấy Ngu Kinh Mặc thì hoảng sợ. cô làm việc nghiêm túc, phân loại gọn gàng, chỉ trong chốc lát sắp xếp căn phòng lộn xộn, khôi phục thứ về trật tự ban đầu.

Anne cũng đến, ôm chồng tài liệu tranh thủ thời gian đối mặt trao đổi với Ngu Kinh Mặc.

Cộng thêm cả trợ lý Từ, bọn họ liền mở một buổi họp ngắn mười phút ngay tại phòng khách.

Điền Nguyễn dám gần, sợ làm phiền họ…

“Phu nhân…” Tiểu Kha khẽ gọi như tiếng muỗi.

Điền Nguyễn rõ, , thấy vẻ mặt cô hoảng sợ, liền hỏi: “Có chuyện gì?”

“Cái … cái …”

“Cái gì?”

“Quần lót của ngài còn treo ngoài ban công, thu ạ?” Tiểu Kha đỏ mặt .

“A? Không, cần… cần thu.”

“Vâng. Ngoài , những thứ khác đều thu dọn xong, ngài thể kiểm tra .”

Điền Nguyễn phòng ngủ chính, quả nhiên thấy đồ đạc của xếp chỉnh tề giường, ngay cả cục sạc và dây cáp cũng phân loại gọn gàng. Chỉ là đồ của vốn nhiều, từng bỏ một cái ba lô là đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-33.html.]

“Không thiếu gì, cảm ơn.” Điền Nguyễn .

Tiểu Kha thở phào nhẹ nhõm: “Tốt .”

Điền Nguyễn bỗng nhiên thấy một chiếc hộp nhung đen nhỏ, cỡ lòng bàn tay, liền hỏi: “Cái là gì?”

Tiểu Kha đáp: “Không ạ, thấy ở đầu giường ngài.”

“?” Điền Nguyễn cầm hộp, định mở thì khựng . Nguồn gốc rõ, chẳng lẽ bên trong là ám khí?

Không thể trách đa nghi, trong một quyển đam mỹ cẩu huyết, các tình huống cẩu huyết vốn vô kể.

Tỉ như mơ thấy nam chính biến thành thái giám, một pháo hôi vì trộm con dấu mà té gãy chân, hoặc kẻ khác tham rẻ mua nhân sâm giả trúng độc mà c.h.ế.t…

Cho nên , ở thế giới , chuyện gì cũng thể xảy .

Điền Nguyễn run lên.

Tiểu Kha cũng run theo: “Phu nhân, ngài ?! Ngài phát bệnh ??”

Điền Nguyễn: “... Không .”

Cậu cố giữ bình tĩnh: “Cô xem, cái hộp đen , thể là… b.o.m ?”

Tiểu Kha lập tức hoảng hốt: “Nổ, nổ ? Tôi mới 25 tuổi, chẳng lẽ sắp c.h.ế.t?”

Điền Nguyễn nâng hộp bằng hai tay, từng bước dịch dần cửa: “Đừng sợ, hỏi một chút.”

“Vâng !” Tiểu Kha rưng rưng theo.

Tuy căng thẳng, nhưng Điền Nguyễn quá sợ, vì Ngu Kinh Mặc ở đây. Trong nguyên tác, Ngu Kinh Mặc chính là bàn tay vàng lớn nhất của Ngu Thương, thì tương lai huy hoàng của Ngu Thương.

Cho nên đoán, dù thật là bom… thì cũng là “bom vô hại”.

“Ngu .” Điền Nguyễn cẩn trọng bưng hộp đến.

Lúc cuộc họp kết thúc, Anne đang định dậy cáo từ, liền khựng khi thấy hành động kỳ quái của : “Phu nhân, chuyện gì ?”

Điền Nguyễn dừng cách Ngu Kinh Mặc một mét, nghiêm túc : “Em nghi ngờ, đây là bom.”

“……”

Ngu Kinh Mặc: “Bom?”

Trợ lý Từ nhịn : “Phu nhân, đây là món quà Ngu mua cho ngài ở châu Phi.”

Điền Nguyễn ngây .

Ngu Kinh Mặc bất đắc dĩ: “Em mở xem .”

Điền Nguyễn cẩn thận mở chiếc hộp nhung, lập tức ánh sáng lấp lánh làm chói mắt, bên trong là một viên hồng ngọc to bằng quả trứng chim bồ câu.

Viên đá sắc hồng thuần khiết như mã não, trong suốt óng ánh như cánh hoa hồng, cắt thành nhiều mặt, nổi bật rực rỡ nền nhung đen.

Điền Nguyễn kinh ngạc cầm lấy, xoay qua xoay mắt: “Tặng em ?”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Ừ.”

“Thứ … chắc đắt lắm?”

“Ở châu Phi rẻ hơn, chỉ mấy trăm vạn thôi.”

“……” Mấy trăm vạn mà gọi là rẻ?!

Trợ lý Từ hâm mộ : “Loại đá quý ở trong nước ít nhất cũng khởi điểm từ ngàn vạn. Hơn nữa tiền chắc mua , hiếm viên nào lớn thế .”

Điền Nguyễn kinh hãi: “Quý như ? Em dám nhận.”

Ngu Kinh Mặc: “Em còn dám kết hôn với , dám nhận một viên đá quý ?”

“……” Cũng lý phết.

Điền Nguyễn khẽ cong môi, đôi mắt cong cong: “Vậy tặng em, tức là của em thật ?”

Ngu Kinh Mặc chằm chằm thiếu niên xinh đang vui vẻ mặt, tâm trạng cũng dịu : “Đã tặng em, thì là của em.”

Bên cạnh, Anne mặt cảm xúc, chứng kiến ông chủ cùng phu nhân ân ái đến mức ngọt ngấy, nổi da gà: “Chắc chắn là đồ giả.”

Vừa xong, khí xung quanh lập tức trầm xuống.

Anne: “……”

Trợ lý Từ vội hòa giải: “Làm thể giả ! Tình cảm Ngu dành cho phu nhân, trời đất chứng giám, nhật nguyệt làm chứng, kinh thiên động địa quỷ thần khiếp sợ, sơn vô lăng thiên địa hợp nãi dám cùng quân tuyệt—”

Ngu Kinh Mặc cắt lời: “Các ngoài hết .”

Trợ lý Từ kéo Anne ngay, còn thuận tay hiệu với Tiểu Kha: “Tốt , quấy rầy Ngu và phu nhân thế giới hai .”

Người liên quan hết, căn phòng rộng lớn khôi phục yên tĩnh.

Điền Nguyễn cầm viên đá hỏi: “Thật đồ giả ?”

Ngu Kinh Mặc: “Em l.i.ế.m thử , hàng giả sẽ vị ngọt.”

Điền Nguyễn , thật sự đưa viên đá lên l.i.ế.m một cái, cẩn thận nếm: “Không ngọt, thật đó.”

Ngu Kinh Mặc bật : “Thế mà cũng tin .”

“……”

Ngu Kinh Mặc , giọng khẽ mang ý trêu: “Tôi thấy em mới là ngọt.”

Điền Nguyễn chọc cho đầu óc trống rỗng, chẳng còn phản ứng nổi.

Ngu Kinh Mặc liếc đồng hồ: “Còn 40 phút nữa là kiểm phiếu, em mang theo ? Tác nghiệp?”

Điền Nguyễn cất kỹ đá quý: “Em làm xong tác nghiệp .”

Ngu Kinh Mặc nhướn mày: “Nhanh thế, quả hổ là thứ hai.”

“Anh… chúng sắp ?”

“Los Angeles.”

“Hình như em hộ chiếu.”

“Tôi giúp em làm hộ chiếu tạm, đủ để qua .”

“Em cũng chẳng gì cần mang.”

“Vậy thôi.” Ngu Kinh Mặc dậy.

Điền Nguyễn phòng lấy ba lô, lúc ngoài thoáng thấy quần lót còn treo nửa khô ngoài ban công, cảm thấy hổ, vội chạy thu , nhét túi bên hông ba lô.

Hai cùng bước thang máy chuyên dụng xuống.

Thang VIP vốn hiếm , nhưng bên trong đang hai thiếu niên tranh cãi.

“… Có yêu thì thể đ.á.n.h game với khác ?” Lộ Thu Diễm bực bội, “Lý gì kỳ ?”

Ngu Thương: “Không .”

“Dựa cái gì?”

“Bởi tạm thời coi như ông chủ của .”

“Ông chủ thì quyền quản thế ? Đây là chủ nghĩa tư bản, vi phạm tình hình thực tế quốc gia !”

“…” Ngu Thương , “Dù cũng .”

Thang máy “leng keng” mở , Lộ Thu Diễm lập tức đẩy Ngu Thương . Cậu cao bằng đối phương, nhưng sức mạnh, khiến Ngu Thương đẩy sang một bên, theo phản xạ liền nắm lấy tay Lộ Thu Diễm.

Cảnh tượng khéo Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn trông thấy.

Điền Nguyễn: “……” Tổn thọ !

Loading...