Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 210
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:37:06
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Chu Cố vốn đối với lời Điền Nguyễn chỉ hừ mũi coi thường. Gã mười lăm, mười sáu tuổi theo Kỳ Phong, mấy chuyện từ lâu quen đến chai sạn, tới kỹ xảo gì cao siêu, nhiều năm trôi qua, gã và Kỳ Phong quá rõ ràng về cơ thể của , cũng chẳng còn bao nhiêu nhiệt tình.
Mỗi khi Kỳ Phong nổi giận, cũng chỉ gã chịu đựng nổi.
“Chỉ ?” Chu Cố cao gần bằng Điền Nguyễn, vóc gầy mảnh, quần áo mỏng nhẹ, ngũ quan thanh tú, khi nhướng mày tự nhiên mang theo một vẻ phong tình khó .
Điền Nguyễn hùng hồn : “Không sai, phòng trung thuật của thể là ai sánh kịp.”
Chu Cố tin, : “Cậu mới kết hôn với Ngu Kinh Mặc hơn một năm thôi mà?”
“Chuyện dùng thời gian để đo, mà là thiên phú.” Điền Nguyễn hạ giọng, ghé sát tai Chu Cố, nơi vách tai, truyền mấy thứ kinh nghiệm tiện quá phô trương, “Tôi cho chiêu phòng trung thuật đầu tiên, mặc đồ thì gầy, cởi đồ thịt.”
“?”
“Quần áo của tôn dáng, cởi áo khoác , quần đổi sang loại ôm sát hơn một chút, làm nổi bật m.ô.n.g vểnh.”
“……”
Chu Cố mấy hứng thú, gã làm nghề đó.
Điền Nguyễn như thấu suy nghĩ của gã, tranh thủ châm dầu lửa: “Chẳng lẽ Kỳ Phong mãi mê luyến kẻ khác? Người khác uyển chuyển thừa hoan, ghen ?”
Chu Cố thờ ơ : “Quen .”
Điền Nguyễn: “Chẳng lẽ chỉ vì một mà rung động, chỉ lên giường với ?”
“……”
Điền Nguyễn đúng kiểu tố chất bán hàng đa cấp, giọng thần thần bí bí: “Buộc thứ đó của , sớm muộn gì một ngày, cả đều là của . Chỉ thể vì mà động.”
Chu Cố , trầm ngâm hồi lâu, : “Tôi tin , nhưng sẽ bái làm sư phụ.”
Điền Nguyễn hào sảng đáp: “Truyền đạo thụ nghiệp là bổn phận của làm thầy. Tôi cầu báo đáp, chỉ cần , , đều .”
Chu Cố đương nhiên hiểu mục đích của Điền Nguyễn, chuyện coi như đôi bên cùng lợi. Nếu gã thể trói Kỳ Phong thì tất cả đều vui; còn nếu , đêm nay Điền Nguyễn cũng khó thoát.
Ai thể yêu ở bên kẻ khác? Chu Cố tự nhận thánh nhân, gã cũng .
Sẽ ghen, sẽ đau lòng, sẽ phát điên. Còn giả vờ như để tâm.
“Anh bộ phận gợi cảm nhất cơ thể con là ở ?” Điền Nguyễn nghiêm túc đ.á.n.h giá Chu Cố, vóc dáng cao thấp, eo thon chân dài m.ô.n.g cong, dáng .
“Ngực, mông?” Chu Cố đưa đáp án phổ biến.
Điền Nguyễn lắc tay, lộ một đoạn cổ tay thon gầy trắng nõn, xương tay rõ nét, da là những đường mạch xanh tím mảnh mai uốn lượn.
Không hiểu , ánh mắt Chu Cố dừng ở đó, như thứ gì đó hút lấy.
“Là cổ tay và mắt cá chân.” Điền Nguyễn .
Cậu bừa. Mỗi Ngu Kinh Mặc nắm tay , đều thích dùng ngón cái vuốt nhẹ mặt trong cổ tay, nơi mạch m.á.u ấm nóng, thỉnh thoảng còn cúi đầu hít nhẹ.
Lại như mỗi sáng khi xong việc, Ngu Kinh Mặc giúp mang tất, tay luôn nán ở mắt cá chân lâu, lúc nắm giống như đang nâng một khối ngọc như ý, thỉnh thoảng cúi xuống hôn nhẹ.
Chu Cố là làm văn, đối với mấy điểm ái hiểu nhanh: “Cổ tay và mắt cá chân thông với tứ chi, khống chế hai chỗ , coi như khống chế cả . Quả thật gợi cảm.”
Điền Nguyễn: “Cho nên, để lộ .”
Chu Cố làm theo, xắn tay áo và ống quần lên: “Như ?”
“Cởi tất.” Điền Nguyễn lẩm bẩm dặn dò thêm mấy câu, cho đến khi cánh cửa gõ mạnh.
Là giọng Kỳ Phong đầy mất kiên nhẫn: “Hai ở trong đó vụng trộm yêu đương ? Lâu , phân cũng kéo xong chứ?”
Chu Cố mở cửa: “Anh, Điền Nguyễn táo bón.”
Điền Nguyễn: “……”
Kỳ Phong liếc Điền Nguyễn đầy ghét bỏ: “Rửa sạch .”
Điền Nguyễn cố nhịn, cố gắng coi như thấy câu “lấy oán trả ơn” của Chu Cố: “Tôi bắt cóc, căng thẳng nên táo bón.”
“Kéo xong ?”
“Chưa, còn kéo.” Vì sự trong sạch của cái m.ô.n.g , Điền Nguyễn đành cược cả thể diện.
Sắc mặt Kỳ Phong càng thêm chán ghét. Không ngờ một thiếu niên trắng trẻo sạch sẽ như táo bón, gã lập tức mất hứng. ánh mắt dừng Chu Cố, bỗng nhận theo nhiều năm nay, tối nay gì đó giống.
Cụ thể giống chỗ nào, Kỳ Phong , chỉ là cơ thể thành thật. Gã , ôm lấy Chu Cố: “Đi, ăn cơm.”
Chu Cố mỉm .
Điền Nguyễn theo .
Kỳ Phong dừng bước, hai vệ sĩ áo đen chặn Điền Nguyễn . Kỳ Phong đầu : “Kéo xong mới ăn.”
Điền Nguyễn: “……”
Không cho ăn cơm nếu vệ sinh xong, còn đạo lý gì nữa?!
Không là tức , bụng Điền Nguyễn đau lên, chật vật chạy WC đóng cửa .
Ba phút , uể oải . Bữa tối ăn, bữa sáng và trưa ăn bao nhiêu đều xả sạch, còn chút “tồn kho” nào.
Điền Nguyễn mở cửa, hai vệ sĩ như thần giữ cửa: “Tôi đói, ăn cơm.”
Một đưa cho một thùng mì gói và một bình nước sôi.
Điền Nguyễn trợn mắt: “Kỳ Phong ăn gì mà cho ăn mì gói?”
“Có ăn là .” Vệ sĩ , “Loại con tin như , đều bỏ đói ba ngày, đ.á.n.h thêm ba ngày, bảo gì cũng .”
Với mức độ biến thái của Kỳ Phong, chuyện đó đúng là gã làm . Điền Nguyễn thức thời, cầm mì gói tự pha ăn tạm.
Vừa ăn, bỗng nhớ tới điện thoại.
Điền Nguyễn lén lấy điện thoại . Bình thường trong tình huống điện thoại tịch thu, nhưng của vẫn còn, chỉ thể Kỳ Phong chẳng sợ báo tin.
Ở buổi giao lưu sách, điện thoại để chế độ im lặng. Giờ tắt im lặng, lập tức mấy tin nhắn ting ting đổ .
Có bạn học, Ngu Đề, còn Lộ Thu Diễm và Ngu Thương.
Điền Nguyễn lập tức mở khung chat của Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc: Đã định vị vị trí của em, chờ thêm hai tiếng.
Ngu Kinh Mặc: Nếu thật sự gặp nguy hiểm, ưu tiên bảo bản .
Ngu Kinh Mặc: Đừng sợ, dù chuyện nhất xảy , vẫn yêu em.
Điền Nguyễn ngẩn .
Trong khoảnh khắc, đủ loại cảm xúc chua ngọt đắng cay dâng lên, hợp thành một dòng nước lũ suýt làm vỡ tuyến lệ. Cậu hít mũi, ngửi thấy mùi mì gói.
Trong mùi thức ăn nồng nàn đó, dường như còn lẫn một thở gỗ trầm ấm dịu.
Mì gói thể mùi , chỉ là ảo giác của thôi.
Cậu nhịn nước mắt, hai ngón cái gõ loạn bàn phím.
Điền Nguyễn: Ngu , em , đang ăn mì gói.
Điền Nguyễn: Anh yên tâm, em sẽ tự bảo vệ .
Điền Nguyễn: Em cũng yêu /hoa hồng
Gần như cùng lúc gửi , tin nhắn hồi đáp tới.
Ngu Kinh Mặc: Chỉ cho em ăn mì gói?
Điền Nguyễn: Ừm, lâu ăn, cũng khá ngon.
Ngu Kinh Mặc: Đợi , nhiều nhất hai tiếng, sẽ đến bên em.
Điền Nguyễn: Ừm.
Chỉ vài câu ngắn ngủi, lòng Điền Nguyễn lập tức định . Chỉ cần kéo dài thêm hai tiếng, thể an về bên Ngu Kinh Mặc.
Vệ sĩ áo đen bỗng mở cửa, cau mày: “Ai cho dùng điện thoại?”
Điền Nguyễn cái bàn phủ đầy bụi, nước mì gói bốc lên lờ mờ: “Kỳ Phong chứ ai. Anh tịch thu điện thoại , quản ?”
Vệ sĩ hừ lạnh: “Cậu dám báo cảnh sát, đừng trách bọn .”
“Thì các cũng sợ cảnh sát.” Điền Nguyễn hút một ngụm mì, dày trống rỗng an ủi, “Tôi sẽ báo. Các dừng ở đây tức là cảnh sát tạm thời tới , đúng ?”
Vệ sĩ lạnh: “Coi như thông minh.”
Nơi chỉ là chỗ tạm trú, xung quanh là đất hoang rộng lớn, chỉ vài hộ nông dân. Ngay cả đồn công an gần nhất cũng chạy xe một tiếng mới tới.
Điền Nguyễn: “Vậy thì việc dùng điện thoại ảnh hưởng gì. Ăn mì gói, xem video giải trí chút mà cũng cấm, thà nhảy lầu cho .”
“Im , ăn nhanh lên.” Vệ sĩ khó chịu , “Ăn xong thì rửa mông, phòng Kỳ .”
“……” Điền Nguyễn im lặng, trong lòng tính toán. Nếu gì bất ngờ, tối nay Chu Cố hẳn sẽ câu Kỳ Phong.
Rượu cũ đựng bình mới, dù rượu nhạt, nhưng gói bọc thì Kỳ Phong vẫn bỏ mỹ nhân sẵn .
Điền Nguyễn ăn mì, thành thạo mở khung chat với Lộ Thu Diễm, gọi video.
Đầu bên nhanh chóng bắt máy. Lộ Thu Diễm hình như tắm xong, giường, tóc khô, vẻ mặt chán chường: “Gọi gì , nhắn tin cũng trả lời —— đang ở ?”
Phía Điền Nguyễn là bức tường cũ nát, giấy dán tường bong tróc rủ xuống, đầy bụi bặm, thành căn cứ cho mạng nhện. Một góc tranh Tết cũ kỹ run rẩy trong gió, cửa kính mục nát kêu cót két.
Nếu là phim kinh dị, đây đúng chuẩn hiện trường nhà hung.
Mặt Điền Nguyễn còn bằng cái thùng mì gói, mắt mở to hút mì, điện thoại dựa tường, hờ hững : “Tôi bắt cóc, đang ăn mì gói.”
Lộ Thu Diễm: “…………”
Điền Nguyễn: “Ngày mai thứ hai, thể học muộn. Vệ sinh lớp quét giúp , làm cho .”
Lộ Thu Diễm thể tin: “Đây hiệu ứng đặc biệt chứ?”
Điền Nguyễn thở dài: “Tôi cũng mong là hiệu ứng. Sao mấy chuyện xui xẻo cứ nhằm chứ.”
Ở một ý nghĩa nào đó, Lộ Thu Diễm bỗng nhiên chút bội phục Điền Nguyễn. Xác suất nhỏ như bắt cóc thế , mà Điền Nguyễn thể gặp đến hai . “Đệt, Ngu Thương cho ?”
Điền Nguyễn nghĩ một lúc, : “Hắn lẽ cũng .”
“Anh là ba nhỏ của , bắt cóc mà ?”
“Ngu là . Ngu Thương cũng chẳng giải quyết gì, cũng thể hổ khu chấn động, bắt Kỳ Phong và Chu Cố cùng quỳ xuống dập đầu nhận cho .”
“Là Kỳ Phong bắt cóc ?” Thần sắc Lộ Thu Diễm nghiêm túc hẳn lên, “Đừng ăn, nhỡ nơi bỏ t.h.u.ố.c thì …”
Điền Nguyễn đột ngột khựng : “Không thể ? Mì gói tự tay mở, tự tay pha mà.”
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Điền Nguyễn đau buồn bỏ dở nửa tô mì gói.
Lộ Thu Diễm: “Anh đói thì ăn khí .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-210.html.]
Điền Nguyễn: “… Cảm ơn, ăn nhiều khí .”
Hai trò chuyện hơn mười phút, bỗng nhiên thấy bên ngoài động tĩnh lớn. Điền Nguyễn áp sát cửa định thì vệ sĩ áo đen chặn . vẫn qua khe hở ——
Chu Cố đang Kỳ Phong lôi , dường như còn trượt ngã cầu thang, lông mày nhíu chặt.
Kỳ Phong bế ngang , trực tiếp về căn phòng cuối cùng, cũng chính là căn bên cạnh phòng giam Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn kịp thời khép kín khe cửa, tránh “cầm thú” thấy.
Mà Kỳ Phong dường như quên mất còn Điền Nguyễn. Sau khi ôm Chu Cố phòng, gã đá mạnh đóng sầm cửa, bắt đầu làm một cách hung ác.
Động tác lớn, tiếng rên rỉ của Chu Cố thỉnh thoảng vọng .
Điền Nguyễn trợn tròn mắt.
Hai vệ sĩ áo đen dường như quen với cảnh , chép miệng vài tiếng, vẫn tận tụy canh cửa phòng Điền Nguyễn, gian hỏi: “Bỏ rơi , cũng hầu hạ Kỳ ?”
Điền Nguyễn âm u : “Tôi các cùng hầu hạ Kỳ .”
“……”
Như thể nghĩ đến cảnh tượng đó, hai vệ sĩ đồng loạt rùng , hung dữ : “Lão t.ử là trai thẳng!”
Điền Nguyễn cố tình làm họ buồn nôn: “Chẳng trách phái các tới trông . Nếu các thích nam, thấy xinh thế chắc chắn kìm , sẽ Kỳ Phong b.ắ.n c.h.ế.t mất.”
Nói xong liền “rầm” một tiếng đóng cửa, còn khóa trái cho đỡ cô đơn.
Điền Nguyễn áp điện thoại tường, kích động đến mức mặt ửng đỏ: “Lộ Thu Diễm, thấy ? Bọn họ dữ dội thật đó.”
Lộ Thu Diễm: “… còn tâm trạng chuyện giường chiếu của khác ?”
“Rảnh thì cũng là rảnh, thì uổng.” Điền Nguyễn lạc quan . Hiện tại chuyện với Lộ Thu Diễm thế nào cũng sẽ xảy chuyện quá đáng. “Hơn nữa Chu Cố là do một tay dạy dỗ.”
“?? Ý gì?”
Điền Nguyễn ngượng ngùng, nhưng giấu nổi tự hào: “Tôi chỉ dạy chút phòng trung thuật thôi, mà nhanh thế thể vận dụng .”
“Phòng trung thuật?” Lộ Thu Diễm đầu đến, lập tức tra thử.
“… Đỉnh thật.”
Điền Nguyễn hì hì: “Sau với Ngu Thương cần dùng, cũng dạy cho.”
“Cút.”
Lộ Thu Diễm tức đến mức cúp video, nhưng sợ Điền Nguyễn xảy chuyện, đành lướt qua, tiếp tục tán gẫu.
Còn tâm trí Điền Nguyễn bay tận mây xanh, từ tiếng kêu của Chu Cố mà đ.á.n.h giá phòng trung thuật tiến hành đến mấy thức ——
Thức thứ nhất: mặc đồ trông gầy, cởi đồ thịt. Thực chất là câu dẫn nửa kín nửa hở, dùng điểm hấp dẫn nhất để thắp sáng đôi mắt của kẻ si mê.
Thức thứ hai mới là cao trào, nửa ôm tỳ bà nửa che mặt.
Ví dụ bình thường rụt rè, hổ, đến bước thì tiến một bước, lùi một bước, tạo cảm giác kéo căng mập mờ.
Sau khi câu , thức thứ ba là trọng yếu nhất. Nếu bình thường dám buông thả, thì lúc mở , càng nhiệt tình như lửa, càng dâm đãng, tiếng kêu càng lớn, d.ụ.c vọng chinh phục của đàn ông càng mạnh.
Thực tiễn mới sinh chân lý, tất cả đều là Điền Nguyễn tự trải nghiệm…
Còn từ thức thứ tư trở , đa phần là sáng tạo về tư thế. Những động tác bình thường dùng tới, như duỗi thẳng chân, trồng chuối, 69, đều thể.
Điền Nguyễn từng với Chu Cố: “Đàn ông một khi phát tình thì chỉ là động vật dựa bản năng. Chỉ cần cho chút mồi, sẽ nhanh, chuẩn, tàn nhẫn mà c.ắ.n chặt. chỉ cần ngừng giãy giụa, sẽ thấy vô vị.”
Đương nhiên, đây cũng là bài học đẫm máu.
Mỗi Điền Nguyễn giãy giụa dữ dội hơn, sẽ làm đến tàn nhẫn hơn.
Cho nên ngoan ngoãn, Ngu Kinh Mặc thỏa mãn, tự nhiên sẽ buông tha.
Ngược , chỉ cần Chu Cố còn “thành thật”, thì Kỳ Phong sẽ càng hứng thú.
“Hắc hắc hắc.” Điền Nguyễn tiếng bên , định bật một bài nhạc tiếng Anh trợ hứng thì phát hiện điện thoại chỉ còn 10%.
“C.h.ế.t c.h.ế.t … sạc …”
Không mang sạc, cũng pin dự phòng. Điền Nguyễn mượn vệ sĩ áo đen , chỉ thể tắt video, nhắn tin: Lộ Thu Diễm, chờ trở về.
Lộ Thu Diễm: ?
Điền Nguyễn: Chỉ cần , sẽ về .
Lộ Thu Diễm: Tôi chờ trở về.
Điền Nguyễn: Thôi, câu giống lập flag. Cậu vĩnh viễn là con dâu yêu của .
Lộ Thu Diễm: Cút.
Điền Nguyễn: Cậu bảo cút tức là sẽ cút / cảm động
Lộ Thu Diễm: ……
Tiếng động bên cạnh kéo dài suốt một tiếng đồng hồ, mà pin điện thoại Điền Nguyễn cũng cạn sạch. Trước khi màn hình tắt hẳn, gửi cho Ngu Kinh Mặc tin cuối: Ngu em hết pin , Kỳ Phong với Chu Cố đang làm chuyện hận thù, tới ngay chắc chắn sẽ thấy bọn họ trần truồng! Mau tới!
Ngu Kinh Mặc: … Không xem.
Tin Điền Nguyễn thấy, điện thoại tự động tắt.
Ngu Kinh Mặc: Chờ, xem m.ô.n.g em.
Ục ục ục, bụng Điền Nguyễn kêu. Cậu bắt đầu nhớ Ngu Kinh Mặc đại lừa… , là cơm.
Mùa xuân đến . Hôm qua má Lưu còn sẽ đào rau dại làm bánh xuân cho ăn.
Điền Nguyễn buồn bực: “Nhà nghèo đến mức đào rau dại ?”
Má Lưu : “Trên núi nhiều rau dại lắm, đào thì khác đào hết. Ngài thấy , mấy phụ nhân chân núi, mỗi ngày gánh cả sọt mang xuống.”
Điền Nguyễn từng thấy cảnh đó. Dù cả ngọn núi là của Ngu Kinh Mặc, cũng từng cấm khác lui tới, chỉ cần khu trang viên là .
Hơn nữa T.ử Vân Quan núi, đương nhiên cần tới dâng hương.
Điền Nguyễn nhớ lâu đây, cũng từng đào rau dại. Khi đó nghèo, tiền, tự đào về nấu. Có ăn trúng độc, tiêu chảy ba ngày liền… từ đó dám đào nữa.
Nếu bắt, tối nay ăn bánh xuân .
Điền Nguyễn ủ rũ màn hình đen ngòm. Không “thời gian”, còn chờ bao lâu mới cứu.
Tóm quá một tiếng.
Cậu chấn chỉnh tinh thần, bắt đầu tự tổ chức một tiết “hoạt động ngoại khóa”: Bị bắt cóc thì tự cứu thế nào.
Đừng , bọn họ thật sự từng học qua.
Giáo viên trói Ngu Thương , để làm mẫu cách cởi dây và thoát . Ngu Thương rành các loại nút thắt, chút võ, cả quá trình gọn gàng mắt, nhận tràng vỗ tay lớn. Khi đó Điền Nguyễn nghĩ: khoa học.
Trước hết, kẻ bắt cóc chỉ dây thừng.
Dưới họng súng, cách nhất là khiến đối phương thả lỏng cảnh giác. Đạn mắt, một phát là hủy cả đời .
lúc đang c.h.ử.i thầm, giáo viên bổ sung: “Nếu chênh lệch thực lực quá lớn, thì từ bỏ giãy giụa, chờ nhà nộp tiền chuộc.”
Quả nhiên, mỗi bắt cóc, Điền Nguyễn chỉ thể chờ cứu. Việc thể làm là giảm thiểu tổn thương.
Không tiền, còn đánh, thì chỉ lỗ chồng lỗ.
Điền Nguyễn lượng sức, nhắm mắt lắng động tĩnh bên cạnh, .
“Nhanh ?” Cậu lắc đầu, “Mỗi Ngu đều mấy tiếng. Kỳ Phong , một tiếng xìu.”
Vừa dứt lời, cửa sắt bật mở, phát tiếng ầm chói tai.
Điền Nguyễn giật , , là Kỳ Phong, quần áo xộc xệch.
Giữa mày mắt gã tràn đầy d.ụ.c sắc, khóe môi nhếch lên, môi mỏng phun lời lạnh như rắn: “Chiêu dương đông kích tây của quả thật cao tay.”
Lông tơ Điền Nguyễn dựng , lùi một bước: “Đại ca, gì , hiểu.”
“Dùng Chu Cố giữ chân , để động đến .” Kỳ Phong chậm rãi tiến tới, giày da giẫm lên sàn gỗ mục phát tiếng kẽo kẹt, “Cậu thông minh, nhưng tự cho là thông minh.”
Điền Nguyễn nắm chặt điện thoại, nịnh: “Chu Cố ? Hắn thích như .”
“Hắn đương nhiên .” Kỳ Phong . “ làm thế chỉ khiến càng hưng phấn.”
“… ” Quả nhiên là đại phản diện, suy nghĩ biến thái hơn thường.
Kỳ Phong áp sát: “Chu Cố làm những thứ đó, là từng làm Ngu Kinh Mặc? Không tệ, thích. Cho nên, làm một .”
Điền Nguyễn: “Ha ha, làm. Anh nghĩ đang từ chối quyến rũ?”
Kỳ Phong dồn đến cửa sổ. Gió lạnh tràn , thổi tung mái tóc, che khuất gương mặt thanh niên.
“ . Dù giãy giụa thế nào, trong mắt , cũng chỉ là quân cờ.”
Ai quan tâm suy nghĩ của quân cờ?
Điền Nguyễn thể lùi thêm, nhét điện thoại túi quần, thong dong : “Tôi từng làm quân cờ, quân cờ nên chịu sự sắp đặt thế nào. nếu chỉ coi là quân cờ, thì sai .”
“Ồ?”
“Không bằng coi là một chậu châu báu. Có , sẽ hàng tỷ lợi nhuận, điều kiện là nâng niu chậu châu báu đó.” Điền Nguyễn ngẩng mắt gã .
Kỳ Phong rũ mắt, thấy ngón tay run rẩy, bật : “Cậu lắm, nhưng trong lòng vẫn sợ làm gì .”
Điền Nguyễn: “Tôi sợ. Tôi ghê tởm ọe—” Cậu đầu, thật sự khan mấy tiếng.
Kỳ Phong: “……”
Gã đột ngột bóp cổ Điền Nguyễn: “Đừng rượu mời uống thích uống rượu phạt.”
Điền Nguyễn giơ đôi tay còng, giữ lấy cổ tay gã . Dưới ánh đèn mờ và đêm tối lạnh lẽo, đôi mắt sáng rực: “Kỳ Phong, dám giữ mãi ?”
“Có gì dám—” Chưa dứt lời, thanh niên mặt đột nhiên dùng lưng đập vỡ mảnh kính còn sót , kéo tay gã nghiêng ngoài.
Kỳ Phong lập tức giữ lấy khung cửa, kéo Điền Nguyễn trở .
Điền Nguyễn nâng gối, đá mạnh chỗ hiểm của gã .
“……” Mặt Kỳ Phong tím tái, buông tay.
Điền Nguyễn chỗ bám, rơi từ cửa sổ tầng ba xuống, khi rơi còn kịp đá Kỳ Phong thêm một cái.
Sắc mặt Kỳ Phong kinh hãi, nhưng giây , điểm đỏ nhắm thẳng gã . Bản năng nguy hiểm quen thuộc khiến gã như sói dựng lông, lập tức quỳ sụp lăn né đạn.
Tiếng s.ú.n.g vang lên dồn dập, như thổi bay cả nóc nhà.
Đêm nay bỗng chốc náo loạn.
Trước mắt Điền Nguyễn nổ tung pháo hoa, là pháo hoa thật, che lấp tiếng súng.
Cậu rơi một vòng tay ấm áp, rộng lớn. Chóp mũi ngửi thấy mùi gỗ mát lạnh quen thuộc, ảo giác.
Mắt ướt nhòe, khàn giọng gọi: “Ngu …”
Ngu Kinh Mặc nhanh chóng đưa xe chống đạn. Vệ sĩ đạp ga, xe lao vút . Đạn b.ắ.n kính và xe, pháo hoa phủ kín bầu trời đêm.
Ngu Kinh Mặc cúi xuống, hôn Điền Nguyễn.