Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 194
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:30:50
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Từ lầu xuống, gương mặt Điền Nguyễn vẫn còn hồng. Cũng may trời xế chiều, ánh đèn rực rỡ, chỉ cho rằng khí huyết sung mãn, tinh thần phấn chấn.
Mấy trong hội học sinh phận của Điền Nguyễn cũng nhận lời mời. Tạ Đường Yến đại diện ba tiến lên đưa lễ vật: “Điền Nguyễn, sinh nhật vui vẻ.”
“Cảm ơn.” Điền Nguyễn vô cùng bất ngờ. Cậu thích náo nhiệt nhưng ồn ào, bọn họ đến đúng là thêm hoa gấm.
Trên Ngu gia, từ hầu, vệ sĩ, thợ làm vườn, bác sĩ gia đình đều cùng tham dự bữa tiệc sinh nhật , ít nhiều đều gửi lời chúc. Má Lưu đặc biệt mua một miếng ngọc bình an khấu tặng cho Điền Nguyễn, ngượng ngùng : “Không đáng bao nhiêu tiền, phu nhân đừng chê. Chúc phu nhân năm năm bình an, tuổi tuổi dư dả.”
Điền Nguyễn lập tức đeo bình an khấu lên cổ, : “Lễ nhẹ tình nặng, cảm ơn má Lưu.”
Chị Trương tặng một chiếc lược gỗ đàn, : “Chúc phu nhân sự như ý, thể khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”
Điền Nguyễn lượt nhận lễ của hầu và vệ sĩ. Tuy đều là vật nhỏ, nhưng vô cùng thiết thực, : “Cũng chúc vận may liên tiếp, tiền đồ như gấm.”
Theo lời dứt, tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu. Ban nhạc mời biểu diễn trong đình viện, giai điệu du dương vang lên. Hoa và bóng bay màu phấn vàng đan xen, treo giữa những dải đèn vàng ấm, trời đầy trời, ánh nến lập lòe.
Đèn trang trí, đèn đường, đèn đá đều thắp sáng. Những chiếc bàn tròn phủ khăn trắng phấn xen kẽ hài hòa, hoa tươi tỏa hương, rượu và bánh ngọt phong phú.
Điền Nguyễn Ngu lão gia t.ử gọi trò chuyện, mặt Đỗ Đạm Nhân và Đỗ phu nhân khen ngợi một phen.
Đỗ phu nhân chút thất thần, liên tục về phía cổng trang viên, cau mày lẩm bẩm: “Hận Đừng còn tới?”
Dew cúi : “Để gọi điện cho đại thiếu gia.”
Đỗ phu nhân gật đầu.
Điền Nguyễn thấy, liền : “Đừng gọi, cả chắc đang cùng Hạ Lan Tư mây mưa lật úp, tình ý , làm hăng.”
Đỗ phu nhân: “……”
Ngu lão gia tử: “……”
Lời thật sự là thứ một lão nhân gia như ông thể ? Quá kích thích.
Đỗ phu nhân cố vớt vát danh tiếng cho con trai lớn, hờn dỗi : “Đứa nhỏ , năng lung tung cái gì.”
Điền Nguyễn vẻ mặt vô tội.
Đỗ Đạm Nhân : “Hận Đừng xong việc sẽ tới, cần sốt ruột.”
Đỗ phu nhân: “…… ông câm miệng.”
Đỗ Đạm Nhân vẻ mặt vô tội.
Sau khi trò chuyện xong với Ngu lão gia tử, khách sáo với cha Ngu Đề một lúc, Điền Nguyễn Ngu Phát Đạt mặt dày quấn lấy hỏi han.
“Tiểu Điền, Hải Triều ở trường học thế nào? Nó bao giờ với .”
Điền Nguyễn qua loa đáp: “Hải Triều thành tích , nhiều trong top mười khối.”
Ngu Phát Đạt gật đầu: “Vậy thì , nó Đức Âm là đúng……”
“Ai da, Nam Hoài Quất, uống rượu! Cậu còn thành niên!” Điền Nguyễn hốt hoảng chạy qua, nhân tiện thoát khỏi màn lải nhải của Ngu Phát Đạt.
Ngu Phát Đạt sắc mặt ngượng ngùng, Hải Minh Nguyệt liếc ông một cái, : “Đã bảo đừng tự chuốc nhục, tin em.”
“Anh còn vì Hải Triều.” Ngu Phát Đạt tự cho là tình cha như núi, kỳ thực chẳng khác gì một trò .
Bên , Nam Hoài Quất hiểu tước mất ly rượu vang đỏ, vẫn cứng miệng: “Tôi năm nay mười tám .”
“Cậu qua sinh nhật ?”
“…… Chưa.”
“Vậy thì đủ mười tám. Đợi qua sinh nhật mới uống một ly.” Điền Nguyễn xong, tự uống rượu vang đỏ, chậm rãi quanh, “Hải Triều ? Sao trông ?”
“Cậu vệ sinh.” Nam Hoài Quất nhấp một ngụm champagne.
“Vậy cùng?”
“Tôi làm gì?” Nam Hoài Quất ngạc nhiên, “Tôi mắc tiểu.”
Điền Nguyễn: “Cậu thể Hải Triều tiểu mà.”
Nam Hoài Quất: “…… biến thái, tiểu?”
Điền Nguyễn hạ giọng: “Cậu tò mò lớn cỡ nào ?”
Nam Hoài Quất sững : “Cậu mười tám.”
“Không tuổi, là kích cỡ.”
“Kích cỡ cũng mười tám.”
Điền Nguyễn trợn tròn mắt: “Nam Hoài Quất, ? Cậu ? Hay còn đo? Đo bằng cái gì??”
Nam Hoài Quất: “……”
Điền Nguyễn chấn động về phía m.ô.n.g Nam Hoài Quất, hình như cong hơn , là đánh, làm?
Nam Hoài Quất mặt đỏ bừng, ánh mắt hung hăng: “Anh đừng đoán bừa, chỉ thôi.”
“Cậu quả nhiên .” Điền Nguyễn u u .
“……”
Điền Nguyễn vỗ vỗ vai Nam Hoài Quất, trầm giọng: “Chúng đều là dũng sĩ đồ long.”
“?”
“Chúc sớm ngày cưỡi rồng bay lượn, mây mưa tung hoành.”
Nam Hoài Quất hiểu, tai và cổ đỏ rực như mây chiều, nhỏ giọng : “…… Đã cọ qua.”
“Hả? Cậu gì?” Điền Nguyễn hỏi .
Nam Hoài Quất lập tức lắc đầu: “Không gì.”
“Ăn trộm trái cấm ?”
“…… Không .” Cọ cọ chắc tính nhỉ?
Điền Nguyễn gật đầu, bày dáng vẻ trưởng bối: “Cậu còn nhỏ, tiếp xúc chuyện đó quá sớm sẽ ảnh hưởng phát dục.”
“Ảnh hưởng phát dục?”
“Ví dụ như… chít chít lớn .” Điền Nguyễn đau lòng .
Nam Hoài Quất run rẩy như lá khô: “Thật ?”
“Thật.”
Nam Hoài Quất nghĩ ngợi gật đầu: “Tôi .”
Điền Nguyễn hề , vô tình chôn cho Hải Triều một quả mìn nhỏ. Trong gần một năm đó, nó liên tục phát nổ.
Một chiếc Rolls-Royce khiêm tốn mà xa hoa chạy cổng trang viên. Điền Nguyễn từ xa thấy, định nhanh chân chạy tới thì một bàn tay to giữ .
“Phu nhân , em quên mất chồng ?” Giọng Ngu Kinh Mặc mát lạnh, nhưng trong đêm hè mang theo sự dịu dàng khó hiểu.
Điền Nguyễn chủ động khoác tay , lấy một quả đào từ đĩa trái cây đặt lên môi mỏng xinh của Ngu Kinh Mặc: “Không quên.”
Ngu Kinh Mặc há miệng c.ắ.n quả đào, nhai chậm rãi. Vị ngọt thanh xen chút hương hoa quả lan nơi đầu lưỡi, khóe môi cong lên: “Ừ.”
Điền Nguyễn ngọt ngào , quên mất xung quanh.
Cho đến khi Đỗ Hận Đừng và Hạ Lan Tư tới, mỗi ôm một hộp quà.
Đỗ Hận Đừng : “Sau sinh nhật cứ hai tự tổ chức là , khác chỉ cần gửi quà về.”
Điền Nguyễn tưởng tượng cảnh đó, bất ngờ thấy cũng tệ.
Ngu Kinh Mặc : “Được.”
Hạ Lan Tư ngáp một cái: “Vậy càng tiện, chúng khỏi cần tới.”
“, hai cứ tiếp tục làm.” Điền Nguyễn thuận miệng đáp.
“……”
Vì mỗi dự tiệc, Hạ Lan Tư và Đỗ Hận Đừng đều là “làm xong một trận” mới đến? Hạ Lan Tư cũng khó hiểu, chẳng lẽ đây là phong cách sân riêng của ?
“Sinh nhật vui vẻ.” Đỗ Hận Đừng nhét cả quà của lẫn Hạ Lan Tư tay Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn suýt ôm nổi: “Trời, nặng thế, cả tặng em vàng đặc ?”
“Mở xem là .” Đỗ Hận Đừng .
Điền Nguyễn hào hứng đặt hộp quà lên bàn tròn, dời ly rượu sang bên, đầy mong đợi mở ——
Bên trong là một cái đầu bằng thạch cao cực lớn.
Điền Nguyễn: “……” Hơn nữa còn là gương mặt của chính .
Đỗ Hận Đừng: “Nghệ thuật vô giá, hy vọng em thích.”
Điền Nguyễn gượng: “Anh cả, Trung Quốc chúng thịnh hành cái .”
Đỗ phu nhân tới, thấy bức tượng thạch cao cũng hài lòng: “Hận Đừng, con tặng thứ ?”
Đỗ Hận Đừng : “Đừng vội, cái chỉ là cái đầu. Bên trong còn giấu đồ, đập là .”
Điền Nguyễn: “Anh em tự đập đầu thạch cao của chính ?”
“Không đập cũng , đồ bên trong trị giá mấy trăm vạn.”
Điền Nguyễn lập tức thi triển quyền cước: “Chỉ là một cái đầu thạch cao nho nhỏ thôi, xem em —— ha! Hắc! A……”
Hai nắm đ.ấ.m giáng xuống, tượng thạch cao vỡ, ngược nắm tay nhỏ của Điền Nguyễn thương, trầy da, rịn tia máu.
“Hu hu hu, Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc nắm lấy cổ tay , cau mày : “Ai bảo em tay đập thạch cao?”
Đỗ phu nhân đau lòng thôi, : “Thấy m.á.u kìa! Hận Đừng, con tặng cái gì linh tinh , làm tay Tiểu Nguyễn thương . Bác sĩ, bác sĩ !”
Bác sĩ gia đình xách hộp sơ cứu chạy tới, sát trùng cho Điền Nguyễn, dán băng cá nhân.
Ngu lão gia t.ử chống gậy run rẩy tới: “Có chuyện gì ? Cháu dâu ngoan của làm thế? Bị thương ? Ai làm!”
Tin lan mười truyền trăm, chẳng mấy chốc đều vây .
Ngu Đề la to: “Ái chà! Chú nhỏ chảy m.á.u tay , mau dán băng cá nhân!”
Mọi : “……”
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm định lên tiếng quan tâm, lời đến miệng liền tan mất.
Ngu Thương quen cảnh , bình thản : “Bình thường thôi.”
Lộ Thu Diễm: “Ở cái nhà , đúng là ‘tra tấn’ đủ kiểu.”
Đỗ Hận Đừng, kẻ quen làm mục tiêu chỉ trích bình tĩnh với Điền Nguyễn: “Búa nhỏ ở trong hộp, trời tối quá nên em thấy.”
Điền Nguyễn dùng bàn tay dán băng lấy chiếc búa nhỏ, thịch thịch thịch nện lên tượng thạch cao.
Bức tượng lập tức vỡ nát, bên trong lộ một “kho báu” nho nhỏ. Vàng bạc lấp lánh trộn lẫn với mảnh thạch cao vỡ, ánh đèn chói mắt đến hoa cả mắt.
“Oa ——” Điền Nguyễn cảm thấy thương cũng đáng. Những dây chuyền vàng, vòng tay vàng, nhẫn vàng, mặt dây chuyền vàng, vòng tay nạm ngọc… đủ để bù đắp tổn thương nhỏ bé trong lòng .
“Cảm ơn , cả.”
Đỗ Hận Đừng giữ nụ mỹ: “Không cần khách sáo, em trai.”
Quà của Hạ Lan Tư là một bức tranh, chân dung và Ngu Kinh Mặc, vẽ giống đến mức hảo. Chỉ điều tư thế … chỉ thích hợp treo trong phòng ngủ. Điền Nguyễn liếc một cái liền vội che , sợ khác thấy.
Tiệc sinh nhật tiếp tục. Điền Nguyễn một câu “Mọi ăn ngon uống ”, ôm vàng trốn . Thiếu một chút thôi cũng sẽ đau lòng c.h.ế.t mất.
Trong phòng ngủ, khi đang nhét vàng hộp đầu giường, đột nhiên thấy một tiếng nổ vang, ánh sáng ngũ sắc chiếu rọi lên gương mặt.
Nghi hoặc, Điền Nguyễn ngoài cửa sổ. Trong khoảnh khắc, pháo hoa rực rỡ như đàn tinh linh nhỏ, lấp lánh múa lượn trong màn đêm.
Cậu bước tới bên cửa sổ, khu đình viện pháo hoa. Chỉ hơn trăm , nhưng ấm áp và náo nhiệt —— ngay cả lúc kết hôn, cũng từng hòa thuận như .
Gia đình như ý, cẩn trọng ôn hòa, bình tĩnh quyết đoán, cũng trêu mèo chọc chó. Trăm kiểu nhân sinh, trăm dạng con . Điền Nguyễn dám thích họ, nhưng lúc , cảm thấy… họ đều .
Mọi đều .
“Cất kỹ bảo bối của em ?”
Khi Điền Nguyễn đang tìm kiếm bóng dáng Ngu Kinh Mặc, phía vang lên giọng trầm thấp, rõ ràng.
Cậu đầu . Ánh pháo hoa phủ lên gương mặt nghiêng mềm mại, căn phòng tối mờ, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Ngu .”
Ngu Kinh Mặc bước tới, : “Anh cũng cất kỹ bảo bối của .”
“Bảo bối của ?”
Ngu Kinh Mặc mặt , mắt phượng khẽ hạ, hôn nhẹ lên trán : “Ừ, bảo bối của .”
Điền Nguyễn : “Vậy cất kỹ ?”
“Ừ.”
Khi pháo hoa tàn, rượu bánh cũng vơi hơn nửa, lục tục cáo từ. Đình viện dần yên tĩnh, hầu thu dọn đồ ăn thừa, vệ sĩ hộ tống khách rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-194.html.]
Điền Nguyễn bất giác sinh cảm giác an tâm. Chỉ cần ở bên Ngu Kinh Mặc, sợ gì cả.
Chủ trạch yên tĩnh càng hiện rộng lớn. Điền Nguyễn nắm tay Ngu Kinh Mặc, : “Thì nhà chúng lớn như .”
Ngu Kinh Mặc cố ý chậm hơn một bước, để kéo tay : “Năm hôm nay, vẫn thể lấp đầy.”
Điền Nguyễn lắc đầu: “Để . Em còn nghĩ xong sinh nhật năm sẽ tổ chức thế nào. À đúng , sinh nhật tháng , tổ chức ?”
“31 tuổi, định tổ chức.”
Điền Nguyễn ha ha: “Hóa Ngu cũng lo lắng tuổi tác ?”
Ngu Kinh Mặc mỉm : “Chưa đến mức lo. Chỉ là giữ thời gian , chờ em đuổi kịp.”
“Vậy đuổi mười năm.”
“Lâu ?”
“Mười năm trôi nhanh lắm.” Điền Nguyễn , “Chỉ cần vai chính xuất hiện, thời gian trôi nhanh như tàu vũ trụ.”
“Cũng thể dừng ở một khoảnh khắc.” Ngu Kinh Mặc bước nhanh hai bước, cùng đặt chân lên bậc thang cuối cùng, “Nếu , hy vọng dừng ở đêm nay, lúc ở trong cơ thể em. Như chúng sẽ vĩnh viễn rời.”
Điền Nguyễn: “……”
“Được ?”
“Không . Em còn học, còn thi cử, còn nghiệp.”
Đêm đó, dù thời gian dừng , nhưng Ngu Kinh Mặc cho Điền Nguyễn một thời gian dài đến mức đủ cho cả đời con cháu.
Sau khi thỏa mãn và dễ chịu, mới ôm tắm.
vẫn kết thúc.
Ngu Kinh Mặc lấy mấy món đạo cụ quà tặng, từng món một cho Điền Nguyễn thử.
“Thứ em cho ?” Hắn cầm quả cầu rỗng hỏi.
Điền Nguyễn: “…… Đâu cũng , nhưng thể cùng lúc!”
Thế là Ngu Kinh Mặc dùng sợi tơ buộc quả cầu, treo lên Điền Nguyễn như chuông cổ mèo.
Điền Nguyễn khẽ động, bi thép bên trong leng keng vang lên.
Quả cầu tham lam, lập tức móng vuốt mèo đẩy sâu trong bình thủy tinh hồng nhạt.
Ngu Kinh Mặc vươn tay bắt, bi thép theo bình lay động kêu leng keng càng rõ.
Hắn nắm sợi tơ, dù kéo quả cầu , nhưng thể giật qua giật .
Qua hồi lâu, quả cầu vẫn chịu .
Cuối cùng, Ngu Kinh Mặc thả “cự long” ngậm lấy quả cầu, quyết tâm bắt nó.
quả cầu quá trơn, chịu ló đầu , cự long chỉ thể quẫy loạn, làm bình thủy tinh chao đảo, sóng cuộn nước dâng.
Cuối cùng, bình thủy tinh rung mạnh, quả cầu làn sóng lớn cuốn trôi.
Cự long thuận thế ngậm lấy, kéo quả cầu ướt sũng khỏi miệng bình, leng keng leng keng, một tràng âm thanh lanh lảnh.
Điền Nguyễn dựa trong hang ổ đầy châu báu của cự long, ngủ yên lành.
Trong mơ vàng óng ánh, cả xe tải tiền mặt. Cậu bơi trong biển tiền, vớt lên một cái là vòng vàng, to ngớt.
Cười , phát hiện biến thành một con Tì Hưu.
“Tôi cần Tì Hưu lỗ đít!” Điền Nguyễn hét lên tỉnh dậy.
Ngu Kinh Mặc đang mặc quần áo, kinh ngạc : “Cái gì?”
Điền Nguyễn: “…… Cái gì cái gì?”
Ngu Kinh Mặc mơ mộng kỳ quái, : “Ngủ thêm chút nữa, làm.”
“Mấy giờ ?”
“9 giờ 15 sáng.”
“À……” Điền Nguyễn trần nhà, “Ngu , nếu em biến thành Tì Hưu, sẽ làm ?”
Ngu Kinh Mặc trả lời đúng chất thương nhân: “Nếu xác suất 0.1%, thì trong phạm vi cân nhắc của .”
“Nếu… nếu thôi mà.” Điền Nguyễn làm nũng.
Ngu Kinh Mặc thở dài: “Còn làm nữa, dĩ nhiên là nuôi em cho trắng trẻo mập mạp. Tiện thể… làm cho em một cái lỗ đít.”
“Ừ!” Điền Nguyễn gật đầu, “Em làm một con Tì Hưu lỗ đít, nhớ cho kỹ.”
Ngu Kinh Mặc hiểu những ý nghĩ bay bổng trong đầu từ . Hắn cài xong cúc áo sơ mi, nhét vạt áo quần, vòng eo săn chắc và bờ vai rộng phác họa rõ nét. Cúi , hôn lên trán thanh niên một nụ chào buổi sáng, : “Dậy ăn chút gì , bốn giờ chiều về.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn theo tiếng: “Ngu tái kiến.”
Cậu Ngu Kinh Mặc rảnh ăn bữa sáng chính thức, một ly cà phê đen kèm một cái sandwich là đủ đối phó, liền bổ sung : “Anh nhớ ăn trưa cho đàng hoàng.”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc cửa, nhẹ nhàng khép .
Điền Nguyễn giường chơi điện thoại, tiện thể học thuộc mấy từ vựng, cẩn thận một cái trôi qua hơn hai tiếng. Quản gia tới gõ cửa, nhắc nhở: “Phu nhân, đến giờ ăn trưa .”
“Con xuống liền.” Điền Nguyễn vội vàng bật dậy, mười lăm phút đồ, rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi, xuống lầu ăn bữa trưa sớm.
Quả nhiên, Ngu Thương cũng ở nhà, hẳn là mua quà cho Lộ Thu Diễm.
Điền Nguyễn thì chuẩn sẵn quà cho Lộ Thu Diễm từ sớm. Cậu cũng thật sự bó tay với đứa con trai , cứ nhất định đợi đúng ngày sinh nhật mới mua quà, nếu mà tặng Lộ Thu Diễm năm phần học bạ thì đúng là buồn .
Trong nguyên tác, Ngu Thương tặng Lộ Thu Diễm món quà gì nhỉ?
Điền Nguyễn uống tổ yến hồi tưởng. À, là trọn bộ 《3 năm thi đại học 5 năm thi thử》.
“…… Rất đúng phong cách của Ngu Thương.”
Má Lưu đặt một chiếc hộp nhỏ mặt Điền Nguyễn, : “Phu nhân, sinh nhật Lộ thiếu gia , đây là chút lòng thành, nhờ phu nhân chuyển giúp ?”
“Được chứ.” Điền Nguyễn đáp.
“Phu nhân mở xem thử , đây cũng là một khối bình an khấu, làm từ thủy tinh Đông Hải, gọi là lục u linh.”
Điền Nguyễn mở hộp , sắc xanh lục u uẩn quả thật tràn đầy sinh khí, : “Thủy tinh xanh thể chiêu tài tụ bảo, hợp với Lộ Thu Diễm. Má Lưu, sẽ thích.”
Má Lưu vui mặt: “Vậy thì . Lộ thiếu gia là đứa trẻ , tay đó d.a.o cứa trầy một chút, chỉ nó để ý, còn giúp bôi thuốc.”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Má Lưu tay má cũng thương ? Chúng đúng là đồng bệnh tương liên.”
“Người vẫn , tai nhỏ chắn họa lớn, đôi khi chịu chút thương tích cũng là chuyện .” Má Lưu kinh nghiệm.
“Thật ? Vậy con trẹo chân thương, cũng là tai nhỏ chắn họa lớn?”
“ là như thế, một thành ngữ gọi là gì nhỉ……”
“Bỉ cực thái lai?”
“ đúng đúng, chính là bỉ cực thái lai. Phu nhân còn nhiều ngày phía , chút t.a.i n.ạ.n nhỏ, khó khăn nhỏ, đều là để mài giũa thôi.”
Điền Nguyễn gật đầu, chợt nghĩ đến cuộc đời Lộ Thu Diễm cũng như . Tuổi thiếu niên rơi vũng bùn, chà đạp ngừng; tuổi thanh niên thương giải nghệ, cuộc sống lang bạt khắp nơi; cùng Ngu Thương gương vỡ lành, vận mệnh mới dần dần lên, sự nghiệp và ước mơ của riêng .
Nghĩ tới đây, Điền Nguyễn quyết định tự chuẩn thêm một món quà, một chiếc vòng tay vàng. Lộ Thu Diễm hiện tại khó khăn như , giúp bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu.
Khó khăn lắm mới cơ hội tặng quà, chắc Lộ Thu Diễm sẽ từ chối nhỉ?
Điền Nguyễn nghĩ kỹ , nếu Lộ Thu Diễm dám từ chối chiếc vòng tay vàng của , sẽ lăn lộn đầy đất, ép buộc đối phương nhận.
“Con trai, con đang ở ?” Điền Nguyễn gọi điện.
Ngu Thương: “Ở trung tâm thương mại.”
“Ba cho con , Lộ Thu Diễm ngoài thích tiền , còn thích tiền.”
“…… Cần .” Ngu Thương thể trực tiếp đưa tiền, Lộ Thu Diễm sẽ nhận.
“Con thật ngốc.” Điền Nguyễn .
“……”
Bầu trời đột nhiên sấm rền cuồn cuộn.
Điền Nguyễn lập tức sửa lời: “Con thật thông minh, thông minh tuyệt đỉnh! Lộ Thu Diễm còn thích ôm gấu bông, loại bí mật con cũng , đúng là quá thông minh, hổ là con trai của ba.”
Ngu Thương: “? Tôi .”
Điền Nguyễn nhẹ nhõm thở . Làm ba nhỏ thật dễ, lỡ con trai một câu là sét đ.á.n.h ngay.
Thu dọn xong xuôi, Điền Nguyễn mang theo quà của tìm Lộ Thu Diễm.
Hôm nay Lộ Thu Diễm vẫn như thường lệ làm việc tại khách sạn hoa viên quốc tế Macchiato. Hôm nay y giúp đỗ xe, mà nhân lúc ngày nghỉ đông khách, sang nhà ăn bưng mâm, kiếm thêm chút tiền.
Khi Điền Nguyễn tới, nhà ăn kín chỗ, đúng là thời điểm thích hợp để tặng quà.
Lộ Thu Diễm bưng rượu tới một bàn, thoáng liếc thấy Điền Nguyễn, nhưng để ý, rũ mắt hỏi khách cần tỉnh rượu .
Khách cần, y liền lấy xô đá và chai vang đỏ, lắc nhẹ vài cái, dùng đồ mở chai xoay chậm rãi. Sau tiếng “bộp” khi nút bần bật , y thong thả, vững vàng rót rượu bình gạn thủy tinh.
Động tác thuần thục, giống như làm cả trăm .
Nữ khách mỉm , hào phóng cho tiền boa, coi như thù lao ngắm trai .
Điền Nguyễn chờ Lộ Thu Diễm phục vụ xong bàn , lập tức tiến lên đưa quà: “Lộ Thu Diễm, sinh nhật vui vẻ!”
Nhà ăn vốn yên tĩnh tao nhã, lên tiếng, đều thấy.
Có vỗ tay: “Sinh nhật vui vẻ.”
Liên tiếp là những lời chúc phúc từ xa lạ.
Lộ Thu Diễm tâm trạng phức tạp, : “Ra bếp .”
Điền Nguyễn: “Cậu cầm quà , mở xem thử.”
Lộ Thu Diễm đành mở hộp quà, bên trong ngoài một chiếc đồng hồ còn một chiếc vòng tay vàng to chói mắt, “…… Cái vòng đeo .”
Điền Nguyễn lập tức cầm vòng tay, định đeo tay y: “Đeo mà, thử xem.”
Lộ Thu Diễm đẩy tay : “Không đeo , tự mang về .”
“Đeo , thử xem .”
“Không cần……”
“Lộ Thu Diễm, đây là quà sinh nhật của .”
“Quá đắt, nhận.”
“Cậu thật sự nhận?”
“Ừ.” Lộ Thu Diễm còn đang nghĩ cách từ chối, thì chợt thấy mặt đột ngột lăn xuống đất.
Điền Nguyễn lăn kêu: “Cậu nhận vòng tay vàng của , là yêu a a a……”
Lộ Thu Diễm: “……”
“Chúng còn là bạn bè ? Một cái vòng tay vàng mà so với tình bạn còn bằng rác, đến rác cũng cần, giữ thứ làm gì, chi bằng ném !” Điền Nguyễn giả bộ định quăng vòng tay.
Lộ Thu Diễm thẳng , nhúc nhích.
“? Lộ Thu Diễm, thật sự sẽ ném đó!”
Lộ Thu Diễm mặt , đối diện mấy chục ánh mắt đang chằm chằm xung quanh, : “Tôi quen .”
“…………”
Chiêu mà tác dụng, Điền Nguyễn sững sờ.
Cậu còn đang ngơ ngác thì Lộ Thu Diễm kéo dậy, lôi về phía cửa nhà ăn.
Điền Nguyễn cả lộn xộn, tới liền đụng Ngu Kinh Mặc đang .
“Ngu ?”
Ngu Kinh Mặc hạ mắt phượng, đ.á.n.h giá hai , đặc biệt là bàn tay Lộ Thu Diễm đang nắm vạt áo Điền Nguyễn.
Lộ Thu Diễm lập tức buông tay: “Chú, như ngài thấy .”
Ngu Kinh Mặc tỏ thái độ, ánh mắt dừng quần áo bẩn thỉu của Điền Nguyễn, mái tóc rối tung, và chiếc vòng tay vàng trong tay : “Giải thích.”
Điền Nguyễn: “…… em, em ép Lộ Thu Diễm nhận hối lộ.”
“Bắt cùng tang vật.” Ngu Kinh Mặc lấy chiếc vòng tay vàng, ném lòng Lộ Thu Diễm, “Bồi thường.”
Lộ Thu Diễm: “……”
Có Ngu Kinh Mặc lên tiếng, Lộ Thu Diễm dám nhận, chỉ thể miễn cưỡng thu “tang vật” .
Điền Nguyễn lúng túng. Mất mặt ngoài thì coi như xảy , nhưng để Ngu Kinh Mặc thấy thì khác, hình tượng nam sinh trung học thuần khiết rạng rỡ của tan vỡ.
Ngu Kinh Mặc xoáy tóc đỉnh đầu thanh niên, chỉ một cái, ngoan ngoãn giữa đầu, bên trong chứa vô ý tưởng kỳ quái: “Đi rửa sạch .”
Hắn nắm tay thanh niên, nhặt con mèo nhỏ bẩn thỉu mang về.
Điền Nguyễn thấy Ngu Kinh Mặc trách mắng, liền nhảy cẫng lên định ôm: “Ngu ~”
Ngu Kinh Mặc đè mặt : “Không rửa sạch, chạm .”
Điền Nguyễn: “……”