Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 192

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:29:57
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sau tiệc sinh nhật của Đỗ phu nhân, Điền Nguyễn cầm permit, tức là giấy phép lên đường. Trước đó chỉ luyện xe trong trang viên, đây là đầu tiên tự lái xe ngoài, khó tránh khỏi chút căng thẳng.

Ngu Kinh Mặc đích ở ghế phụ, vững vàng như Thái Sơn, : “Thân gia tính mạng của đều trong tay em.”

Điền Nguyễn nắm c.h.ặ.t t.a.y lái: “…… Ngu , đừng làm em sợ.”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Thế gian vạn vật, chỉ cần nhanh là thể phá, riêng lái xe thì .”

Điền Nguyễn gật đầu. Chiếc xe cổ màu rượu vang sậm giống như một ông lão ngoài thất thập, chậm rãi chạy con đường núi.

May mà đường núi ở đây bằng phẳng rộng rãi, góc cua lớn, với mới học lái xe cũng quá khó. Dần dần, Điền Nguyễn tìm cảm giác, tay chân phối hợp nhịp nhàng, mắt thẳng phía , luôn chú ý tình hình giao thông.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của thanh niên, Ngu Kinh Mặc hạ cửa sổ xuống, để gió biển thổi , mang theo hương cỏ cây nồng đậm, bên tai là tiếng chim hải âu vang vọng.

“Lái tệ.” Ngu Kinh Mặc khen.

Khóe môi Điền Nguyễn cong lên, nhưng vẫn dám liếc sang bên cạnh, sợ bỏ lỡ tình huống quan trọng nào đó: “Đương nhiên , em là do Ngu dạy mà.”

Mấy ngày , huấn luyện viên lộ bản tính nóng nảy. Lúc ai, gã mắng Điền Nguyễn thương tiếc, nghĩ rằng Điền Nguyễn hiểu. Điền Nguyễn chỉ là mắng đến đờ , chứ hiểu.

Sau khi lái xe về, Điền Nguyễn liền cáo trạng với Đỗ phu nhân.

Huấn luyện viên còn cãi chày cãi cối, gã chỉ Điền Nguyễn vài câu, thành mắng c.h.ử.i .

Dew : “Trong xe camera hành trình, mở xem là ngay.”

Huấn luyện viên: “……”

Có lẽ gã cũng ngờ một chiếc xe luyện tập camera hành trình. Sau khi sự việc bại lộ, gã chỉ thể nén giận xin , cầu xin cho thêm một cơ hội.

Đỗ phu nhân hỏi: “Là cho ông cơ hội mắng con trai , mắng ?”

Dew trực tiếp tiễn khách.

Vốn dĩ Đỗ phu nhân định tìm cho Điền Nguyễn một huấn luyện viên khác, nhưng Ngu Kinh Mặc : “Con dạy em .”

Điền Nguyễn vui mừng khôn xiết. Cậu phát hiện Ngu Kinh Mặc thật sự là một lãnh đạo, một dạy học cảm xúc vô cùng định. Đừng bề ngoài lãnh đạm, nhưng mỗi giảng giải đều từ sâu cạn, hóa phức tạp thành đơn giản.

Cho dù Điền Nguyễn hiểu, Ngu Kinh Mặc cũng từng tỏ thái độ khó chịu, chỉ : “Em nghĩ xem.”

Không nghĩ thì thôi, dù cũng chuyện lớn.

Lái xe cũng . Khi Điền Nguyễn chở Ngu Kinh Mặc đ.â.m thẳng gốc cây lớn, Ngu Kinh Mặc hề tức giận, thậm chí còn : “Em đang chơi xe va chạm ?”

Khi học lái xe biến thành chơi đùa, thứ dường như dễ dàng hơn nhiều.

Gió biển thổi nhẹ, bãi cát vàng óng xa xa hiện mắt.

Điền Nguyễn chạy qua chạy mấy vòng để tìm chỗ đỗ xe, nhưng dường như bãi đỗ chuyên dụng, đều tùy tiện đỗ ven đường.

“Đỗ ở đây.” Ngu Kinh Mặc chỉ khe trống giữa hai chiếc xe.

Điền Nguyễn: “…… thấy với tay nghề của em, thể lái sát ?”

“Vậy chạy lên phía xem thử.”

Có lẽ do thời tiết , khu vực đông nghịt , xe đỗ san sát. Trên bãi cát vàng, những chiếc ô đủ màu sắc như nấm mọc lên. Du khách da màu khác thong thả tận hưởng bãi biển miễn phí.

Chạy thêm một đoạn nữa là thị trấn, xe cộ qua như mắc cửi. Điền Nguyễn dám liều lĩnh, chiếc xe cổ vẫn chậm rì rì như rùa bò.

Dọc đường ít tiếng còi thúc giục, nhưng chiếc xe nào dám vượt sát. Dù chiếc xe cổ già, nhưng lớp sơn bóng loáng, một chiếc lốp xe cũng trị giá mấy chục vạn. Người hiểu xe đều đây là “lão gia” thực thụ.

Khi Điền Nguyễn chọn chiếc xe , Đỗ Hận Đừng từng do dự, với Đỗ phu nhân: “Mẹ, đây là chiếc xe con thích nhất.”

Đỗ phu nhân : “Cho nên mới để em trai con lái. Con thể tặng cho nó chiếc xe con thích .”

Đỗ Hận Đừng: “…… Khi nào con tặng nó?”

Đỗ phu nhân ngạc nhiên: “Hận Đừng, đến một chiếc xe con cũng nỡ ?”

“…… Nó thích thì cho nó.” Đỗ Hận Đừng sang Điền Nguyễn, “Loại xe từ thập niên 70–80 , chắc em thích ?”

Hai mắt Điền Nguyễn sáng lên: “Anh cả đúng là gu, tặng em chiếc xe thế .”

Đỗ Hận Đừng: “……”

chiếc xe cổ liền thuộc về Điền Nguyễn. Đương nhiên chỉ lái ở đây, nếu vận chuyển về nước chi phí quá cao. Dù kỳ nghỉ thường xuyên về về, một chiếc xe riêng cũng tiện.

Sau hơn một giờ “rùa bò”, Điền Nguyễn cuối cùng cũng chở Ngu Kinh Mặc đến cửa tiệm đồ bơi.

Cả chặng đường an , thông suốt.

Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm.

Ngu Kinh Mặc giúp tháo dây an : “Tắt máy, rút chìa khóa.”

Điền Nguyễn xuống xe, ngửi thấy mùi gia vị kho nồng đậm. Trước cửa tiệm hai cô gái đang chọn trứng luộc trong nước , tranh luận quả nào to hơn. Nghe tiếng xe, họ đầu , che miệng, mắt mở tròn xoe.

“Hi~” Điền Nguyễn bước xuống từ ghế lái, tự cho là ngầu mà chào hỏi.

ánh mắt hai cô gái đều dán chặt lên Ngu Kinh Mặc, thì thầm với . Cuối cùng, cô bên trái, một mỹ nữ bikini vóc dáng bốc lửa bước , lấy điện thoại từ khe ngực, : “Soái ca, cho em xin phương thức liên lạc ?”

Điền Nguyễn mở to hai mắt.

Ngu Kinh Mặc liếc một cái, nắm tay , : “Chúng kết hôn.”

Hai mỹ nữ cầm trứng luộc trong nước bỏ , tức tối ăn trứng lớn tiếng lẩm bẩm: “Thế giới điên , soái ca đều kết hôn với đàn ông.”

Điền Nguyễn lớn tiếng đáp : “I’m sorry!”

“……”

Nghe thấy động tĩnh, Lộ Thu Diễm hai tay đút túi quần đùi, ngầu ngầu bước . Thấy Ngu Kinh Mặc, y rút tay bắt tay: “Chú, hai tới?”

Điền Nguyễn hài lòng . Chỉ cần Ngu Kinh Mặc ở đây, Lộ Thu Diễm sẽ điều hơn, mỉa mai : “Cậu xem đây là cái gì?” 

Cậu tựa tay lên chiếc xe cổ, tạo dáng.

Lộ Thu Diễm hề d.a.o động màn khoe khoang : “Bọ cánh cứng.”

“…… Đây là xe cổ. Tuy giống bọ cánh cứng thật.”

Trong tiệm còn khách, là một cặp tình nhân trẻ, đang dùng vốn toán học ít ỏi của để thách thức chỉ IQ hơn hai trăm của Ngu Thương.

“Ồ, 2+2=6, chúng tổng cộng sáu món quà tặng.” Chàng trai .

“Yes, sáu món.” Cô gái phụ họa.

Ngu Thương : “Các đúng là sáu món quà tặng, bao gồm trứng luộc trong nước và bánh bao hấp.”

“No, bao gồm trứng luộc trong nước . Chúng thích ăn trứng luộc trong nước , thể thiếu. Thế , cho chúng bốn quả trứng, những món quà thể bớt hai món.” Chàng trai đầy tự tin.

Ngu Thương giật giật thái dương, giải thích cho bọn họ: “Những phần quà , mỗi hai món, cộng là bốn món, thêm trứng luộc và bánh bao hấp, tổng cộng là sáu món.”

Cặp tình nhân bẻ ngón tay đếm, “Oa, hình như chúng thật sự tính sai .”

Ngu Thương vững vàng gật đầu.

“Thật sự thể tặng thêm hai quả trứng luộc ? Chúng thích ăn, ngon kiểu giống như ăn đồ ma pháp .”

“Xin , mỗi chỉ tặng một quả trứng luộc và một cái bánh bao hấp.”

“Như keo kiệt quá, bọn hai mà.”

“Hai thì hai quả trứng luộc , đủ ăn.”

“Không , bạn trai ăn khỏe lắm, nên cho thêm một quả.” Cô gái trong cặp tình nhân .

Chàng trai gật đầu: “ , ăn khỏe như voi, một quả trứng luộc bé tí thế , nhai một cái là hết.”

Ngu Thương nhịn nữa: “Nếu thật sự ăn trứng, thì tự ăn trứng của .”

Hai ban đầu còn phản ứng kịp, đến khi hiểu thì lập tức c.h.ử.i ầm lên.

Điền Nguyễn say sưa : “Cuối cùng cũng chỉ mắng.”

Một phút , cặp tình nhân tức giận lao tới, phía là hai vệ sĩ cầm gậy sắt, mặt đỏ tai hồng đuổi theo , nam thì chửi, nữ thì hét, vệ sĩ gõ gậy đe dọa.

Điền Nguyễn kịp thời né sang một bên, từ xa xem màn kịch hài , thấy Ngu Thương mặt đen như gỗ, đơ tại chỗ.

Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Trên đời 90% đều là kẻ ngu, học cách bao dung.”

Ngu Thương: “……”

Điền Nguyễn vốn đang , thì do dự hỏi: “Ngu , em thuộc 10% còn ?”

Ngu Kinh Mặc: “Em là một phần vạn.”

“?”

“Trong một triệu cũng tìm như em.”

“Như em… là thế nào?”

Ngu Kinh Mặc mỉm đầy ẩn ý: “Chỉ hiểu, nhưng diễn đạt bằng lời.”

Điền Nguyễn hiểu.

con trai lớn và con dâu của đều mùi cẩu lương. Ngu Thương mặt cảm xúc hỏi: “Cha, cha tìm con việc gì ?”

Ngu Kinh Mặc: “Không việc gì, ba nhỏ của con đưa cha hóng gió, tiện đường ngang qua đây.”

“Ồ.”

Điền Nguyễn liền đỗ xe ở đó, lấy ván lướt sóng và đồ bơi từ ghế , : “Tôi với ba lướt sóng, các ?”

Lộ Thu Diễm : “Tôi , còn bán trứng luộc .”

Điền Nguyễn cũng lo lắng cho tuyến cốt truyện của bọn họ, ý chí thế giới cực kỳ cẩu, khi tham gia thì công thụ chính càng nhanh thiết hơn.

“Vậy , đợi các bán xong cùng lướt sóng.” Điền Nguyễn tiện thể đồ bơi trong tiệm, cầm kem chống nắng với Ngu Kinh Mặc, “Ngu , giúp em thoa lưng với.”

Ngu Kinh Mặc liếc lưng : “Da em trắng lắm.”

“…… Trắng cũng thoa, nhỡ cháy nắng thì .”

Động tác của Ngu Kinh Mặc thuần thục, lúc thoa kem chống nắng giống như đang vuốt ve.

Điền Nguyễn chạm đến tê dại một chút, khó chịu : “Ngu , đừng sờ em.”

Tay Ngu Kinh Mặc khựng , như chuyện gì: “Anh sờ em lúc nào?”

“Anh… nhanh lên chút.”

“Không nhanh , chỉ lúc nước rút lên đỉnh cao trào mới nhanh.”

“……” Điền Nguyễn chỉ thoa kem chống nắng thôi mà mặt đỏ bừng.

Ra khỏi tiệm, Lộ Thu Diễm mở miệng : “Mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ ?”

Điền Nguyễn chỉ tay lên mặt trời: “Có thái dương công công chiếu thẳng , đỏ mới lạ.”

Ngu Kinh Mặc kẹp hai tấm ván lướt sóng, một lớn một nhỏ, đeo kính râm, sải chân dài về phía biển.

Điền Nguyễn lon ton chạy theo, vòng tới vòng lui bên cạnh , cuối cùng nhảy lên lưng Ngu Kinh Mặc, ôm chặt lấy.

Ngu Kinh Mặc một tay đỡ m.ô.n.g : “Quả nhiên là cưỡi ngựa, lên xe là quen tay.”

Điền Nguyễn lập tức diễn trò cưng mà kiêu: “Giá, giá!”

Ngu Kinh Mặc lớn.

—— Một tháng , Điền Nguyễn buộc về nước.

Thời gian trôi nhanh như nước chảy, Điền Nguyễn chỉ cảm thấy kỳ nghỉ còn kịp tận hưởng thì kết thúc. Đỗ phu nhân cùng về nước, bác sĩ điều trị chính sức khỏe của bà chuyển biến , chỉ cần đầu đông , vấn đề lớn.

Đỗ phu nhân : “Đều nhờ tiểu Nguyễn hơn một tháng nay bầu bạn, ngày nào cũng vui vẻ.”

Lời sai. Đỗ Đạm Nhân và Đỗ Hận Đừng tuy trở về, nhưng ngày nào cũng bận đến cuồng, thường xuyên bay khắp nơi thế giới, hiếm khi ở bên bà lâu.

Cũng trách đó Đỗ phu nhân cảm thấy tình cảm với chồng phai nhạt, lâu ngày gặp mặt, nhạt mới lạ. Chỉ Đỗ Đạm Nhân tự cho rằng vẫn đang yêu say đắm.

Sau khi Điền Nguyễn đến, Đỗ phu nhân bên cạnh, ngày nào cũng tinh thần sảng khoái, ngớt. Lòng thoải mái, tự nhiên khỏe .

Máy bay hạ cánh xuống Tô Thị lúc hơn hai giờ sáng.

Điền Nguyễn yên tâm để Lộ Thu Diễm về nhà giờ , cố gắng mời y ở trang viên Ngu gia một đêm. Lộ Thu Diễm ở chung với Ngu Thương mấy ngày quen, nên từ chối.

Đỗ phu nhân , bảo bối út của bà đang tác hợp cho Ngu Thương và Lộ Thu Diễm.

hiền hòa hai : “Đều là đứa trẻ , đều .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-192.html.]

Điền Nguyễn tiêm phòng : “Mẹ, Ngu Thương và Lộ Thu Diễm nhất định sẽ ở bên , phản đối chứ?”

“Mẹ phản đối làm gì?”

“Một là cháu ngoan của , một là con nuôi của .”

“Có . Nếu con kết hôn với Kinh Mặc, thì nó còn là cùng bối phận với , con gọi nó một tiếng chú.”

“……”

“Các con kết hôn thì nó tự nhiên hạ bối phận. Tiểu Lộ nếu kết hôn với Ngu Thương thì cũng hạ bối phận, đều là chuyện nhỏ, đáng nhắc tới.”

Điền Nguyễn thầm nghĩ, còn gọi Ngu Kinh Mặc là cha , một tiếng chú đúng là chẳng đáng gì.

Mọi vội vàng trở về trang viên. Đỗ phu nhân tất nhiên về căn biệt thự bà mua ở đây, chính là căn “nhỏ xinh tinh tế” trong lời bà, ở khu Kim Ngọc Mãn Đường, cách trang viên chỉ mười phút.

Điền Nguyễn : “Mẹ về nghỉ , mai con qua thăm , giúp thu dọn đồ.”

Đỗ phu nhân dịu dàng: “Được. Con cũng ngủ sớm một chút.”

“Vâng.”

Nửa đêm, hầu trong trang viên chỉnh tề như sắp trận. Quản gia đích kiểm tra dung mạo từng , gật đầu : “Kỳ nghỉ phu nhân ở nhà, các quá lơi lỏng. Giờ bọn họ trở về , làm ?”

Người hầu đồng thanh: “Vì Ngu gia cúc cung tận tụy, vì phu nhân c.h.ế.t cũng từ!”

“Khẩu hiệu của chúng là?”

“Chăm chỉ làm việc tiền tiêu, lười biếng chểnh mảng chỉ kêu than! Vì vinh hoa ngày mai, sợ đồ ngốc đương gia! làm việc cho , cần cù mới thể mỗi ngày nhai ngon!”

Quản gia vỗ tay đôm đốp: “Thuộc làu, !”

Tiếng hô vang trời, Điền Nguyễn còn trang viên thấy: “…… Chúng lạc ổ đa cấp ?”

Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc.

Đèn lớn chiếu rọi chiếc xe dài, trong ánh mắt mong đợi của , chủ nhân cuối cùng cũng về nhà.

“Hoan nghênh hoan nghênh! Nhiệt liệt hoan nghênh phu nhân, thiếu gia thiếu phu nhân về nhà!” Người hầu đồng thanh.

Điền Nguyễn: “……”

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn: “So với Đỗ gia cũng kém.”

Lộ Thu Diễm: “Học trò giỏi hơn thầy.”

Ánh đèn ngũ sắc bật sáng, chiếu chân họ, chẳng khác gì sàn nhảy.

Ngu Kinh Mặc chỉ lạnh lùng hai chữ: “Hồ đồ.”

Quản gia như tổng quản trong cung, suýt nữa thì quỳ xuống, vội vung tay hiệu, tắt hết đèn: “Tiên sinh phu nhân đường mệt mỏi, bữa ăn khuya chuẩn xong.”

Điền Nguyễn nghĩ một chút, “ đường mệt mỏi” là chỉ máy bay cộng xe ?

Ngu Kinh Mặc : “Tôi và phu nhân cần.”

Ngu Thương hỏi Lộ Thu Diễm: “Ăn chút ?”

“Không, ngủ.”

“Ừ.”

Bữa ăn khuya ai động tới, tiện cho hầu.

Má Lưu Ngu gia thói quen ăn khuya, nên thông minh hầm tổ yến, giữ nguyên liệu , chuẩn ngày mai trổ tài.

Điền Nguyễn ngủ một mạch đến trưa, cố ý đảo giờ, thuận theo tự nhiên.

Ngu Thương và Lộ Thu Diễm cũng ngủ đến lúc mới dậy, cùng ăn một bữa trưa thịnh soạn.

Lộ Thu Diễm ăn cơm xong liền chuẩn về nhà. Ngu Thương : “Vừa ghé trường một chuyến, tiện đưa .”

Điền Nguyễn tò mò hỏi: “Cậu đến trường làm gì?”

“Chuẩn đón mới.”

“Đón mới……” Điền Nguyễn chợt phản ứng , “Ngu Đề khai giảng là lên lớp mười đúng ?”

“Ừ.”

“Thời gian trôi nhanh thật.” Điền Nguyễn cảm khái, “Chớp mắt một cái, con bé lớn .”

Đuôi mày Ngu Thương khẽ nhướn, “Em quen nó cũng mới một năm thôi.”

Điền Nguyễn : “Dù chỉ một năm, nhưng cũng là em nó lớn lên. Em còn chuẩn quà cho nó nữa, giờ gọi nó qua đây luôn. Không , em gặp , để lát nữa . Ngu , làm ?”

Ngu Kinh Mặc khoác áo, chỉnh đồng hồ, “Em làm mà trông cũng bận.”

Điền Nguyễn: “……” , bận như thế?

Bận lo Đỗ gia, bận lo Ngu Đề, bận lo cặp vai chính công thụ, còn tranh thủ quan tâm ông xã của nữa.

Ngu Kinh Mặc bước tới, hai tay nâng mặt , hôn nhẹ lên khóe môi: “Đợi về.”

Mọi suy nghĩ trong đầu Điền Nguyễn lập tức tan biến, đầu óc trống rỗng gật đầu: “Ừ, em chờ về.”

Hai cha con rời , Điền Nguyễn sắp xếp suy nghĩ, tiên gặp Đỗ phu nhân.

“Bô bô bô bô…… Mẹ tạm biệt.”

Sau đó gọi Ngu Đề tới.

“Bô bô bô bô…… Ngu Đề tạm biệt.”

Rồi gọi điện cho Ngu Thương.

“Bô bô bô bô…… Tạm biệt.”

Tiếp theo là Lộ Thu Diễm.

“Bô bô bô bô…… Ngày mai tìm chơi.”

Quản gia hỏi đống quà hơn một tháng tích góp nên xử lý thế nào.

Điền Nguyễn: “Bô bô bô bô……”

Cả buổi chiều, miệng Điền Nguyễn lúc nào ngơi nghỉ, kết quả là thành công “bốc hỏa”, chảy m.á.u mũi.

Điền Nguyễn hoảng hốt, nhét giấy xoay mũi: “Bô bô bô bô, ăn đồ tráng dương !”

Bác sĩ gia đình đến xem: “Phu nhân chỉ là nóng trong.”

Miệng khô lưỡi khát, Điền Nguyễn ừng ực uống liền hai cốc nước, im bất động.

Buổi tối Ngu Kinh Mặc trở về, thấy chính là một phu nhân thương tàn.

“Mới nửa ngày gặp, em tự hành hạ thành thế ?” Ngu Kinh Mặc Điền Nguyễn sofa, phủ đầy trái cây, buồn bất đắc dĩ.

Điền Nguyễn chỉ uống nước mà còn ăn nhiều trái cây để hạ hỏa, đến mức ăn nổi nữa, đành đặt trái cây lên , : “Em đang hấp thụ linh khí trái cây.”

“Em là mèo tinh thỏ tinh?”

Điền Nguyễn trả lời, chỉ yên.

Ngu Kinh Mặc cởi áo khoác, tới mặt . Thanh niên gầy gò, trông như chỉ cần một quả táo cũng đủ đè nhúc nhích, “Đáng thương thật.”

Điền Nguyễn mở to đôi mắt màu nâu sẫm như hổ phách, lấp lánh .

Ngu Kinh Mặc quỳ một gối, đưa tay thử trán : “Chỉ là nóng trong, sốt là .”

Điền Nguyễn tham luyến cọ lòng bàn tay rộng lớn : “Ngu , em về nóng trong? Có khắc em ?”

“Ai?”

Điền Nguyễn nghĩ một lát: “Gần đây vai ác nào xuất hiện, chắc chắn là kẻ âm thầm hại em.”

“Bệnh hoang tưởng tái phát .”

Trên đời ở nhiều vai ác như , mà cho dù , Ngu Kinh Mặc cũng đủ sức giải quyết 99%, chẳng đáng lo.

Điền Nguyễn : “Không , chờ tới sinh nhật Lộ Thu Diễm sẽ một tiểu vai ác xuất hiện.”

“Dạng gì?”

“Một …… hẳn là phản diện. Không , nhưng gây trở ngại cho cặp vai chính, thì cũng hẳn ý .”

“Hảo tâm làm chuyện ?”

, chính là kiểu đó. Độc giả ghét.”

“Em ghét ?”

“Không hẳn.”

Ngu Kinh Mặc mấy quan tâm đề tài , hỏi: “Em tự dậy ?”

“Được.” Điền Nguyễn gồng bụng dậy nửa chừng ngã phịch xuống, “A…… Chân nhúc nhích nổi.”

“Đè hai mươi cân chuối lên đùi, em đúng là tàn nhẫn.”

“……má Lưu! Sao cho con chuối nặng thế ?”

Má Lưu lau tay chạy : “Sao cơ? Chuối ? Không phu nhân hấp thụ linh khí trái cây , trái cây càng nhiều thì linh khí càng mạnh.”

Điền Nguyễn tê liệt.

Ngu Kinh Mặc bật , bế Điền Nguyễn lên.

Những ngày đó, Đỗ phu nhân bận rộn chuẩn sinh nhật cho Điền Nguyễn. Ý bà là làm lớn, nhưng Điền Nguyễn ồn ào. Đây là sinh nhật đầu tiên trong đời , chỉ ở bên những quan trọng.

Đỗ phu nhân tôn trọng ý kiến , chỉ trang trí trang viên và chọn món ăn.

Quản gia ghi chép từng hạng mục, đến khi máy tính xong thì phát hiện chỉ riêng những thứ Đỗ phu nhân tiêu đến hàng chục triệu. Không dám tự quyết, ông hỏi Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Quản gia yên tâm, về sắp xếp.

Điền Nguyễn trơ mắt trang viên ngày càng hồng phấn: “……”

Đỗ phu nhân còn đích chọn một bộ mỹ phẩm tông hồng cho Điền Nguyễn, : “Dù con trời sinh xinh , cũng nên học trang điểm.”

Điền Nguyễn: “………… Mẹ ơi, con là con trai, con gái.”

Đỗ phu nhân sững : “Nam thì trang điểm ?”

“Được thì , nhưng con trang điểm.”

“Mẹ , dạy con.”

Kết quả là Điền Nguyễn biến thành phiên bản trẻ của Đỗ phu nhân, mặc đồ của bà, chẳng khác gì song sinh.

Ngu Kinh Mặc về đến nhà, hai “Đỗ phu nhân”, trầm mặc.

Điền Nguyễn: “…… Ngu , surprise?”

Ngu Kinh Mặc: “Chỉ kinh, hỉ.”

Điền Nguyễn dùng bông tẩy trang lau sạch mặt, đưa bộ mỹ phẩm cho Ngu Đề. Ngu Đề vui mừng khôn xiết, rõ ràng hợp gu mấy thứ hồng hồng hoa hòe .

Đến ngày sinh nhật Điền Nguyễn, cả nhà họ Ngu đều tới. Lần gần nhất đông đủ như khi kết hôn mà tới bái phỏng, cùng đến “dằn mặt”.

Giờ thì trừ Ngu Nhị mặt, những khác đều đủ cả, ai nấy đều treo nụ hảo. Bao gồm cả vợ của Ngu Phát Đạt và Ngu Tuấn.

Đây là đầu Điền Nguyễn tiếp xúc trực tiếp với Ngu Tuấn. Vị NPC bên lề hiếm khi lễ phép: “Chú nhỏ, sinh nhật vui vẻ.”

“Cảm ơn.” Điền Nguyễn nhận quà, khá nặng, mở thì thấy là một chiếc túi nam đắt tiền.

Ngu Tuấn lạnh lùng liếc Ngu Phát Đạt và Hải Minh Nguyệt: “Nếu chú nhỏ mời bọn họ, thì càng .”

Điền Nguyễn : “Tôi mời, họ tự đến.”

Ngu Tuấn lạnh: “Hừ, đúng là hổ.”

“Không hổ?”

“Tức là cần mặt mũi.” Ngu Đề chen giải thích.

“……”

Điền Nguyễn hứng thú để ý đời sống của Ngu Phát Đạt và Hải Minh Nguyệt, dưa thối, đáng nhai . Cậu cửa kiễng chân ngóng, cuối cùng cũng thấy Hải Triều và Nam Hoài Quất, một màn kịch mới sắp mở.

Bữa tiệc sinh nhật , cùng nhiều, cùng … bốc hỏa.

Điền Nguyễn: “Úc gia!”

Loading...