Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:28:27
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Lễ hỏi gì chứ?” Nhạc Lam Sơn nịnh nọt , nụ cứng đờ, “Ngu Thương hiện tại mang họ Ngu, là của Ngu gia. Sau trưởng thành kết hôn, đương nhiên do Ngu gia quyền xử lý.”

Điền Nguyễn giơ tay khoát khoát, bảo Lộ Thu Diễm và Ngu Thương đang dậy xuống, : “Đây là chuyện đại sự cả đời, chúng tính cho rõ ràng.”

Ngu Thương nhíu mày: “Chuyện kết hôn còn quá xa……”

“Xa chỗ nào? Còn hai năm nữa liền đến tuổi kết hôn theo pháp luật. Đến lúc đó cho dù kết hôn, cũng thể đính hôn, làm giấy tờ . Lễ hỏi ít nhất cũng trăm triệu, ông thể lập tức lấy ?” Điền Nguyễn liếc mắt Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm: “…… làm gì.”

Trong lòng Điền Nguyễn, “con dâu” chỉ một Lộ Thu Diễm. Cậu lấy khí thế của gia chủ, trầm giọng : “Ngu gia chúng là gia đình giàu , tuy để tâm đến năm trăm vạn , nhưng lễ nghi cần thì thể thiếu. Nếu Nhạc tìm tới, miệng nhận Ngu Thương, cũng thể hiện chút thành ý.”

Nhạc Lam Sơn là một văn nhân chua chua, Điền Nguyễn dẫn dắt, : “Ngu phu nhân, ngài hiểu lầm chăng? Năm trăm vạn là để mua đứt quan hệ giữa và Ngu Thương, đồng thời giao Nhạc Thư Dạ cho các ngài. Sau chúng còn liên quan gì, tiền lễ hỏi thể do bỏ ?”

Điền Nguyễn lạnh lùng liếc gã một cái. Theo bên cạnh Ngu Kinh Mặc lâu ngày, cũng học vài phần khí chất của đối phương. Ánh mắt , giống như đang một con kiến.

Nhạc Lam Sơn lạnh đến rùng , giọng run run: “Tôi …… đúng ?”

Điền Nguyễn đáp: “Cũng hẳn là đúng.”

“Vậy……”

“Ít nhất cũng khiến rõ, bất luận là con trai con gái, trong mắt ông đều giống vô tình. Ông như một chịu trách nhiệm, như cũng yên tâm .”

“Cái gì?”

Điền Nguyễn thong thả dậy, : “Tôi sẽ nhận nuôi con gái ông. Từ bỏ ý định .”

Nhạc Lam Sơn sững sờ, đập bàn lên: “Vì ? Chẳng thích con bé ? Thương hại nó ?”

Điền Nguyễn : “Tôi tiểu thuyết còn nhiều hơn thơ chua ông . Cái thủ đoạn bắt cóc đạo đức , ông nên tỉnh . Lợi dụng lòng đồng cảm của khác để làm văn, khó trách đến giờ vẫn chẳng làm nên trò trống gì.”

“……”

Đả kích lớn nhất đối với một đàn ông trung niên theo đuổi văn nghệ, chính là chẳng ai , theo đuổi cái gọi là tự do nửa đời, cuối cùng vẫn tầm thường, chút thành tựu.

Nhạc Lam Sơn giơ tay run rẩy, môi mấp máy: “Cậu… ……”

Điền Nguyễn đắc ý : “Tôi làm .”

Lộ Thu Diễm khẽ: “Làm .”

Điền Nguyễn vểnh đuôi khỏi quán cà phê: “Con trai ngốc, thôi.”

Nhạc Lam Sơn đuổi theo, lải nhải khuyên can, khiến bọn họ đổi ý. Điền Nguyễn trực tiếp phất tay, bảo tiêu lập tức xông lên đè gã . Ngay đó, ba lên xe kéo dài, nghênh ngang rời .

Trong xe, mày Ngu Thương từ đầu đến cuối từng giãn .

Điền Nguyễn : “Ngu Thương, thấy rõ bộ mặt thật của Nhạc Lam Sơn , chuyện tiếp theo cần bận tâm nữa.”

Ngu Thương nhàn nhạt đáp: “Anh chuyện càng ngày càng giống cha .”

Điền Nguyễn sửng sốt: “Cha mùi gì? Bạc hà cam quýt ?”

“……”

Lộ Thu Diễm lười nhác khoanh tay: “Không mùi khoang miệng, là một loại khí chất.”

Điền Nguyễn thẹn thùng: “À.”

Nhắc đến Ngu Kinh Mặc, điện thoại của liền gọi tới.

Điền Nguyễn máy, dường như còn thể cảm nhận hương vị quen thuộc Ngu Kinh Mặc. Nghe khi nhớ ai đó, thứ đầu tiên hiện lên trong ký ức, chính là mùi hương.

“Anh ở sân bay, các em mua gì thì tiện đường mua, còn nửa giờ rảnh.” Ngu Kinh Mặc ngắn gọn.

“Bây giờ về Tô Thị?” Điền Nguyễn hỏi.

“Ừ. Vé máy bay đặt xong.”

“Em xem cần mua gì , chúng em lập tức tới.”

Cúp máy, Điền Nguyễn hỏi hai phía mua gì .

Lộ Thu Diễm: “Không .”

Ngu Thương: “Không.”

Điền Nguyễn: “Tôi mua chút đặc sản địa phương.”

Ven đường một cửa hàng bán đặc sản. Điền Nguyễn mua tương đậu, nước lẩu, thịt khô núi Thanh Thành, Thanh Thành, còn khăn tay thêu Thục.

Ngu Thương miệng mua, kết quả đặt hơn mười bình hoa sứ men tre trúc.

Lộ Thu Diễm thì mua chút thịt khô, gửi thẳng về nhà.

Chủ quán dịch vụ gửi bưu điện, nên lo mua nhiều. Ba thắng lợi trở về —— lẽ mua sắm thật sự thể nâng cao cảm giác hạnh phúc, ngay cả Ngu Thương trông cũng vui vẻ hơn ít.

Điền Nguyễn cầm khăn tay, tới sân bay liền đưa cho Ngu Kinh Mặc: “Trên thêu uyên ương hí thủy, giống như với em.”

Ngu Kinh Mặc gấp khăn tay cẩn thận, bỏ túi n.g.ự.c áo vest: “Ừ.”

Không cần cũng Ngu Thương và Lộ Thu Diễm đồng loạt dời ánh mắt chỗ khác.

Cộng thêm trợ lý Từ và bảo tiêu, mấy lên máy bay trở về Tô Thị.

Đến nơi hơn một giờ chiều. Quản gia gọi điện đồ ăn chuẩn xong.

Điền Nguyễn: “…… Sao sớm, em ăn máy bay .”

“Con đưa Lộ Thu Diễm về.” Ngu Thương đột nhiên .

Lộ Thu Diễm vội vàng từ chối: “Không cần , tự bắt taxi. Các mời khoang hạng nhất , tốn kém.”

Thấy Lộ Thu Diễm kiên trì, Ngu Thương cũng miễn cưỡng, y lên taxi mới lên xe nhà về trang viên.

Ba cha con cùng xe, dùng chính chiếc xe kéo dài ngày cưới của Điền Nguyễn. Không gian rộng rãi, còn tủ lạnh mini. Điền Nguyễn mở tủ lấy một chai nước khoáng ướp lạnh, vặn nắp uống hai ngụm liền tịch thu.

Ngu Kinh Mặc : “Nước lạnh cho dày, uống ít thôi.”

“Khát mà.”

“Uống nước thường.”

Điền Nguyễn âm thầm nghĩ, về nhà nhất định ăn hai cây kem.

Trong xe tràn ngập mùi tinh dầu gỗ nhè nhẹ. Tài xế lái xe định, gần như xóc. Ngu Kinh Mặc cầm điện thoại xử lý vài tin nhắn, thuận miệng : “Vụ kiện khó, thắng dễ.”

Ngu Thương rũ mắt: “Ừ.”

Trên máy bay, khi rõ đầu đuôi sự việc, Ngu Kinh Mặc nhanh chóng đưa quyết định —— khởi kiện, giành quyền giám hộ Nhạc Thư Dạ.

Vừa cần uổng phí năm trăm vạn, thể giải quyết dứt điểm.

Ngu Thương phát biểu ý kiến, chỉ : “Nghe theo sắp xếp của cha.”

Điền Nguyễn rành pháp luật, hỏi: “Nhạc Lam Sơn là cha ruột của Nhạc Thư Dạ, thật sự thể giành quyền giám hộ ?”

Ngu Kinh Mặc hiểu sơ lược về pháp luật, đáp: “Nhạc Lam Sơn là cha ruột sai, nhưng xét về huyết thống, Ngu Thương là trai của Nhạc Thư Dạ, cũng trách nhiệm giám hộ. Chỉ cần liệt kê bằng chứng mấy năm nay Nhạc Lam Sơn nghề nghiệp định, đủ năng lực nuôi dưỡng, quyền giám hộ tự nhiên sẽ chuyển sang Ngu Thương.”

Ngu Thương vẫn chỉ là học sinh.”

“Hắn đủ mười tám tuổi, tài sản tên nhiều, nuôi một bé gái thành vấn đề.”

Điền Nguyễn yên tâm: “Vậy kiện.”

Nhiều nhất tốn mười mấy vạn, đổi lấy quyền nuôi dưỡng Nhạc Thư Dạ, tránh xa cha cặn bã, thể chữa bệnh hơn, tiền đáng. Ít nhất rơi tay Nhạc Lam Sơn.

Chỉ là khi giành quyền nuôi dưỡng, Ngu gia thật sự thời gian chăm sóc —— ít nhất Ngu Kinh Mặc, Ngu Thương và Điền Nguyễn đều rảnh.

Giao cho bảo mẫu cũng yên tâm.

Khi Điền Nguyễn nêu vấn đề , Ngu Kinh Mặc suy nghĩ : “Có thể gửi nuôi danh nghĩa nhà chị ba. Bọn họ luôn thêm một đứa trẻ, chỉ là mãi mang thai.”

Điền Nguyễn: “Ngu Đề sẽ đồng ý ?”

“Trước hỏi thử.”

Chuyện lớn như , đương nhiên hỏi trực tiếp.

Khi xe về tới trang viên, Ngu Đề như cơn gió lao : “Chú út, chú nhỏ ~ trai ~ dâu ?”

Ngu Thương thản nhiên : “Muốn chị dâu thì tìm Ngu Tuấn.”

Điền Nguyễn: “Ngu Tuấn? Hắn bạn gái ?”

“Luôn , ba ngày đổi một .”

“……”

Ngu Đề rùng : “Em mới tìm , em chỉ một , chính là .”

Điền Nguyễn rảnh để ý NPC bên lề như Ngu Tuấn, từ túi lấy một chiếc khăn tay thêu cà chua đưa cho Ngu Đề: “Anh mang quà cho em, chúc em sự như ý.”

Ngu Đề vui mừng nhận lấy: “Cảm ơn chú nhỏ, vẫn là nhất, luôn nhớ mang quà cho em.”

Quản gia và hầu đồng loạt cúi chào: “Hoan nghênh , phu nhân và thiếu gia về nhà!”

Điền Nguyễn phất tay, như lãnh đạo thị sát: “Mọi vẫn khỏe chứ?”

Quản gia : “Đều khỏe.”

“Vậy là .”

“Có điều, Đỗ từng tới tìm phu nhân một , việc gì. Biết ngài ở nhà liền rời .”

“Anh cả con?” Điền Nguyễn kiểm tra điện thoại, “Hắn gọi cho con.”

“Có lẽ việc gì quan trọng.”

Chỉ thể nghĩ như . Điền Nguyễn quyết định lát nữa sẽ gọi cho Đỗ Hận Đừng.

Gần mười ngày hít thở khí trong lành của trang viên, gặp những gương mặt quen thuộc, Điền Nguyễn cảm thấy thiết vô cùng, lớn tiếng : “Má Lưu, chị Trương, quà con gửi bưu điện cho , hai ngày nữa sẽ tới.”

Má Lưu vẫn còn đeo tạp dề, hiển nhiên ban ngày bận rộn, : “Phu nhân thể trở về là vui lắm , còn mang lễ vật làm gì.”

Điền Nguyễn coi như cũng hiểu rõ các bà, lúc thích hợp cho chút ân huệ nhỏ, làm việc mới càng nhiệt tình —— giống như Ngu Kinh Mặc mỗi tháng đều tặng quà, mà mỗi đến buổi tối hôm đó, tình cảm giữa bọn họ cũng đặc biệt mãnh liệt.

Có thể thấy, bản tính con chính là thích tặng quà.

“Tiên sinh, phu nhân, bây giờ dùng cơm ?” Một hầu khác hỏi.

Ngu Kinh Mặc cởi áo khoác đưa cho hầu, với Điền Nguyễn: “Rửa tay .”

Móng vuốt của Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc cẩn thận xoa rửa một lượt. Bọt xà phòng dày đặc tràn từ kẽ ngón tay, dùng nước sạch xả ba mới lau khô. Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn lên những ngón tay thon dài trắng nõn của , : “Buổi tối, đôi tay là của .”

Điền Nguyễn liếc sào huyệt cự long, mặt lập tức đỏ lên, gật đầu: “Tay là của , miệng cũng là của .”

“Còn hoa hoa cũng là của .”

Điền Nguyễn xong, cả tê dại một trận, vội vàng hất tay chạy khỏi nhà vệ sinh —— thật đúng là hổ, ở bên ngoài còn kiềm chế , về nhà liền bắt đầu trêu chọc.

Quả nhiên đàn ông ngoài ba mươi như một đóa hoa nở rộ, tinh lực ở độ tuổi sung mãn nhất, thể tùy thời tùy chỗ nổi hứng.

Mà Ngu Kinh Mặc khi khỏi nhà vệ sinh, áo sơ mi trắng quần đen, sạch sẽ gọn gàng, khí thế trầm , trêu chọc phu nhân đến mức mặt đỏ tai hồng .

Điền Nguyễn đợi độ nóng mặt tan bớt, đầu liếc một cái. Đôi mắt màu nâu sẫm như hổ phách, ánh lên thủy quang lấp lánh, mang theo chút u oán khổ sở.

Ngu Kinh Mặc nắm tay , nghiêm túc : “Phu nhân, dùng cơm thôi.”

Trong mắt đám hầu, vẫn là một màn phu phu hòa thuận, tôn trọng như khách.

Ít nhất mặt Ngu Đề, Điền Nguyễn vẫn giữ thể diện chú nhỏ, ngay ngắn bên trái Ngu Kinh Mặc, ăn : “Ngu Đề, lâu ăn tay nghề của má Lưu nhỉ? Hôm nay cứ thoải mái ăn.”

Chủ yếu là Điền Nguyễn thoải mái cũng chẳng ăn bao nhiêu.

Ngu Đề : “Hôm nay em tới sớm, ăn sầu riêng tô và bánh khoai mài việt quất má Lưu làm .”

“Sầu riêng tô? Bánh khoai mài việt quất? Sao từng ăn??”

Má Lưu: “…… Phu nhân, đây là điểm tâm mới làm hôm nay, Ngu Đề tiểu thư nếm thử , để phần cho ngài .”

Điền Nguyễn gật đầu, đột nhiên hỏi: “Ngu Đề, em ăn sầu riêng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-188.html.]

Ngu Đề hiểu vì : “Ăn chứ, sầu riêng ngon mà.”

thế.” Điền Nguyễn liếc hai cha con ăn sầu riêng, “Sầu riêng ngon như , nó giống ba ba.”

“Nếu sầu riêng là ba ba, chúng khác gì chó?”

“…… Thôi, nữa, ăn cơm . Sườn chua ngọt má Lưu làm ngon, em ăn nhiều chút.”

Ngu Đề gật đầu.

Bữa trưa muộn trôi qua trong khí hòa thuận. Ăn xong, bốn ở phòng nhỏ uống .

Điền Nguyễn uống sơn tra. Cậu ăn nhiều, uống chút sơn tra giúp tiêu hóa —— cũng thể gọi là nước sơn tra.

Ngu Kinh Mặc tự pha , đưa cho Ngu Thương một ly, chậm rãi hỏi: “Ngu Đề, con một em gái ?”

Ngu Đề uống cùng loại nước sơn tra với Điền Nguyễn, cho nhiều mật ong vẫn khó uống. Nghe , động tác khựng , đồng t.ử chấn động: “Chú út, ý chú là cha con cũng giống chú Phát Đạt xuất quỹ, còn sinh một đứa con gái?”

“…… Không .”

“Buồn !” Ngu Đề đặt mạnh chén xuống, “Con cho con !”

Điền Nguyễn vội vàng ngăn : “Không cha em.”

Ngu Đề càng hoảng: “Vậy là em? Bà lén sinh con với khác?”

“Cũng em.”

“Vậy còn ai?” Ngu Đề mờ mịt, “Nhà em ngoài cha , làm sinh em gái.”

Ngu Thương xoa sống mũi: “Không sinh, là nhận nuôi.”

“Nhận nuôi?” Ngu Đề ngẩn một lúc, “À, nhận nuôi , làm em sợ c.h.ế.t. Vậy thì .”

“Vậy em ?”

“Muốn chứ! Tốt nhất là em gái giống búp bê Tây Dương, em thể trang điểm cho em .” Ngu Đề bắt đầu tưởng tượng, “Em sẽ mua cho em thật nhiều váy , chờ em lớn còn dạy em trang điểm.”

Điền Nguyễn nhớ ký ức đáng sợ ở đoàn ca kịch, lập tức : “Trang điểm thì thôi .”

Ngu Đề trừng mắt: “Kỹ thuật trang điểm của em tuy kém, nhưng còn gian tiến bộ!”

Ngu Kinh Mặc dứt khoát: “Nếu em thích em gái như , thưởng cho em một em gái. Không chỉ giống búp bê Tây Dương, mà còn ốm yếu, em che chở cẩn thận.”

Ngu Đề: “Trời rơi xuống một em gái Lâm, em nhất định sẽ bảo vệ em thật !”

Điền Nguyễn: “Họ Lâm cũng . Vậy em gái gọi là Lâm Tường . Tường trong tường vi, đồng âm với ‘cường’, mong em khỏe mạnh lớn lên.”

Ngu Đề nhẩm cái tên: “Lâm Tường thật . Em sắp em gái …… Bao giờ em gặp?”

“Chậm thì nửa năm, nhanh thì hai tháng.” Ngu Kinh Mặc ước lượng.

“Con gặp ngay lập tức, nghỉ hè con chơi cùng em !”

Sau đó Ngu Đề về nhà liền bắt đầu làm nũng lăn lộn, đòi gặp em gái sớm, nháo đến tận chỗ Ngu lão gia tử. Ban đầu Ngu lão gia t.ử chút hài lòng chuyện Thẩm Uyển Nguyệt và Ngu Thịnh Vượng nhận nuôi con gái, dù Ngu gia gia nghiệp lớn, thêm một là thêm một phần chia.

khi đó là em gái cùng cha khác của Ngu Thương, còn mắc bệnh m.á.u khó đông, thái độ ông liền mềm xuống, gọi điện chuyện ông cũng sẽ tận lực giúp, trong quan trường ông nhiều cách hơn.

Tiếp theo, chỉ cần chờ một lệnh triệu tập của tòa án gửi tới Nhạc Lam Sơn.

Điền Nguyễn cần bận tâm nhiều. Cậu gọi điện cho Đỗ Hận Đừng, hỏi: “Anh cả, mấy hôm em trại hè, tới tìm em ?”

Giọng Đỗ Hận Đừng bình tĩnh: “Ừ. Hạ Lan Tư chạy .”

“…… Lần cuốn bao nhiêu?”

“Bốn tỷ.”

“……”

Hai em gì, chỉ còn im lặng.

Một lúc , Điền Nguyễn hỏi: “Anh cả, giờ đang ở ?”

“Tô Thị.”

“Sao tìm ?”

“Anh tìm làm gì?” Đỗ Hận Đừng lạnh, “Tìm về để cuốn thêm tám tỷ?”

Điền Nguyễn hít sâu: “ bốn tỷ, thể bỏ qua như chứ?”

Đỗ Hận Đừng: “Coi như phí chia tay.”

“…… Anh cả, chúng đoạn tuyệt quan hệ, cho em bốn tỷ .”

“Nằm mơ.”

Điền Nguyễn trợn mắt, nhớ đối phương thấy, bất lực : “Anh cả, vẫn nên tìm Hạ Lan Tư . Anh tìm , sẽ thật sự biến mất.”

Đỗ Hận Đừng im lặng.

Điền Nguyễn hiểu: “Hắn vì chạy? Hai cãi ?”

Lần Hạ Lan Tư chạy là vì trong nhà còn ai, thể hiểu là tự hủy. Lần thì ? Không thể tự nhiên phát điên .

Đỗ Hận Đừng trầm mặc một lúc, : “Mấy hôm , bạn trai cũ đó của tới vay tiền, cho mượn.”

Điền Nguyễn: “………… Thì cả phát điên. Bạn trai cũ còn tìm vay tiền, cũng cho?”

“Chỉ hơn mười vạn. Nhà làm ăn thua lỗ, giúp một tay, nể tình cũ nên mới cho mượn.”

“Hạ Lan Tư ?”

“…… Hắn xem điện thoại . lúc bạn trai cũ nhắn tin mập mờ. Sau đó chạy, còn cuốn bốn tỷ.” Đỗ Hận Đừng , “Hạ Lan Tư thể vì chuyện mà ghen, rõ ràng là cố ý.”

Điền Nguyễn cũng cảm thấy Hạ Lan Tư đến mức ghen với một NPC tên tuổi. Lần bỏ nhà tám phần là phát bệnh cũ, “Hai đúng là nồi rách úp vung méo, trời sinh một cặp.”

Đỗ Hận Đừng: “Có thời gian châm chọc , bằng nghĩ xem thể .”

“Pháp.” Điền Nguyễn đoán, “Nếu tìm , sẽ Pháp.”

Nếu tìm thấy, tức là thật sự chia tay.

Đỗ Hận Đừng mấy ngày bình tĩnh cũng mơ hồ hiểu ý Hạ Lan Tư, chỉ là chuyện tiện với ngoài, : “Anh .”

Điền Nguyễn sợ đẩy cp BE, vội : “Anh cả, nhất định tìm . Trên đời ai hợp với hơn Hạ Lan Tư.”

Đỗ Hận Đừng cúp máy.

Điền Nguyễn cảm khái, kể chuyện cho Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc làm việc cực kỳ hiệu quả, buổi chiều còn tới tập đoàn họp, chiều tối về nhà báo, bình thản : “Hạ Lan Tư vốn luôn như , chỉ khác thích ứng , thích ứng khác.”

Điền Nguyễn: “Hoa càng thì gai càng nhiều. Mỹ nhân nhiều gai cũng bình thường.”

Ngu Kinh Mặc đặt báo xuống, : “Mỹ nhân?”

, Hạ Lan Tư ?”

“Không trong phạm vi thẩm mỹ của .”

“…… Thẩm mỹ đa dạng hóa, Ngu đồ cổ.”

Ngu Kinh Mặc ánh mắt lạnh nhạt, đường nét nghiêng mặt nhuộm ánh chiều tà, môi mỏng khẽ mở: “Lên lầu tắm rửa, giường chờ.”

Điền Nguyễn: “Em còn ăn cơm mà.”

“Anh đút cho em.”

“……”

Mọi món giàu dinh dưỡng, Điền Nguyễn đều đút một lượt.

Cơm nhiều, tay cầm xuể, miệng cũng căng cứng, hoa hoa càng là chịu đủ giày vò.

Ngu Kinh Mặc ôm trong lòng, hỏi: “Đồ cổ uy lực thế nào?”

Điền Nguyễn trả lời . Cậu cảm giác như tan thành nước, nhúc nhích nổi, chỉ khi Ngu Kinh Mặc lay động, mới phát tiếng nước khe khẽ.

Tiếng nước róc rách kéo dài, vang vọng giữa sơn cốc.

Cự long đùa giỡn sơn cốc, khi thì lượn vòng, khi thì thăm dò, khi thì va chạm.

Cho đến khi địa hình rung chuyển, bọt nước b.ắ.n tung, như nhấn chìm cả cự long.

Điền Nguyễn cầu xin, chỉ thể lật qua lật năm sáu lượt.

Uy lực đồ cổ, thật sự đáng sợ.

Khi Điền Nguyễn nổi nữa, mới hiểu thế nào là “hối hận”. Hai chân run rẩy, căn bản xuống nổi cầu thang.

Chỉ đành lén thang máy.

Không sai, trong trang viên thang máy, chỉ là ít dùng.

Thang máy xuống tầng đầu tiên tầng một mà là hầm rượu. Điền Nguyễn từng xuống xem, vì cửa sổ chỉ lỗ thông gió, cảm thấy ngột ngạt nên lập tức lên.

“Phu nhân, ngài thang máy?” Quản gia định lấy rượu, thấy cửa mở liền giật lùi .

Điền Nguyễn chậm rãi bước , giả vờ như chuyện gì: “Thỉnh thoảng con cũng lười một chút.”

Quản gia : “Phu nhân, mời dùng bữa sáng.”

Điền Nguyễn ăn sáng. Mấy ngày ăn sinh chiên, c.ắ.n một miếng cảm động suýt : “Vẫn là đồ nhà ngon.”

Má Lưu đau lòng: “Phu nhân trại hè một chuyến, nắng làm đen .”

Điền Nguyễn hoảng hốt: “Thật ??”

Tối qua soi gương phát hiện, nhưng góc khác sẽ sai.

Má Lưu: “Chỉ đen một chút thôi, ảnh hưởng đến mỹ mạo.”

Điền Nguyễn tin, chạy soi gương, bản màu da lúa mì trong gương, “A ——”

Có một kiểu đen gọi là: phơi mấy ngày, ngủ một giấc mới phát hiện.

Điền Nguyễn chấp nhận . Rõ ràng ngày nào cũng bôi kem chống nắng, da lạnh trắng của !

Buổi tối, Ngu Kinh Mặc tan làm về, liếc quanh: “Phu nhân ?”

Quản gia đáp: “Xin , phu nhân đen nên trốn gặp ai.”

Thực tế, Điền Nguyễn chỉ trốn, còn kéo kín rèm phòng khách. Chỉ cần tránh ánh sáng là thể trắng —— tin như .

Cốc cốc hai tiếng gõ cửa.

Điền Nguyễn thò đầu khỏi chăn: “Ai ?”

Ngu Kinh Mặc: “Là .”

Điền Nguyễn xuống giường mở khóa, trong phòng tối chỉ đôi mắt sáng lấp lánh: “Ngu , về .”

Ngu Kinh Mặc giơ tay bật đèn.

Điền Nguyễn vội ngăn: “Không !”

Ngu Kinh Mặc : “Anh xem thử em trắng chút nào .”

Điền Nguyễn lúc mới chịu bật đèn.

Ở trong tối lâu, đèn lớn mở, chói mắt nhắm . Một lúc , bàn tay lớn nâng mặt lên.

“Em trắng ?” Điền Nguyễn dám mở mắt.

Ngu Kinh Mặc dùng ngón cái vuốt môi mềm của , : “Trắng một chút.”

“Thật ?”

Ngu Kinh Mặc hôn : “Em sang Mỹ sẽ thấy, giàu đều thích phơi nắng cho đen.”

Điền Nguyễn: “ em Mỹ, em đen là .”

“Ai ? Em như phong tình dị vực. Anh mua cho em trang phục Đôn Hoàng, em mặc nhảy cho xem. Đêm nay còn thể bảy .”

“……”

Loading...