Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-04-03 03:04:34
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Bệnh viện phòng VIP tuy , nhưng tiện nghi chung quy vẫn thoải mái bằng ở nhà. Điền Nguyễn tắm rửa xong, phát hiện dép lê chân một chiếc lớn một chiếc nhỏ, còn tưởng là đổi với Ngu Kinh Mặc, kết quả kỹ mới phát hiện dép lê của Ngu Kinh Mặc còn lớn hơn nữa, giống như cái thuyền con.
Ngu Kinh Mặc cũng phát hiện, trực tiếp bóp lấy nách , ôm khỏi dép lê, : “Người khác mang , cần dùng.”
Điền Nguyễn mặc áo tắm dài, chân trần giường, đợi dép lê mới nên chẳng thể .
Cậu hộp sữa bò bàn với ánh mắt mong chờ: “Ngu , em uống sữa bò.”
Ngu Kinh Mặc: “Ban ngày còn uống đủ ?”
“…… Là sữa bò, là bò chắc?”
Ngu Kinh Mặc bật , lấy sữa bò đưa cho : “Có lạnh, ủ cho ấm .”
Dùng thể làm ấm sữa bò , chỉ là mất thời gian. Ngu Kinh Mặc đặt hộp sữa lên cơ bụng , khóe mắt liếc thấy thanh niên đang chằm chằm, khỏi cong môi: “Em cũng làm cái hộp sữa bò ?”
Điền Nguyễn lớn mật đưa tay sờ lên cơ bụng rõ từng khối của Ngu Kinh Mặc, rắn chắc mà đàn hồi khiến yêu thích buông tay, “Em chỉ sờ thôi, ý kiến ?”
Ngu Kinh Mặc nhẹ: “Không. Chỉ là…… sức lực thể mạnh hơn chút, giống vuốt mèo con , ngứa.”
Điền Nguyễn cào một cái.
Cơ bụng rắn chắc quả nhiên run lên, Ngu Kinh Mặc thở dài một : “Anh cái cột cho mèo cào nhà em.”
Điền Nguyễn biện luận đầy lý lẽ: “Anh bình thường cũng cào em như .”
“Cào em?” Ngu Kinh Mặc liếc xuống bụng nhỏ phẳng lì của thanh niên, “Em cơ bụng ?”
“…… em sẽ tập cho .” Điền Nguyễn cào thành trảo, “Anh còn đùa bỡn m.ô.n.g em đấy.”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc động động, ánh mắt mang ý : “Phải ?”
“ .”
“Ừm.”
Cửa phòng bệnh gõ vang, Điền Nguyễn lập tức thu tay , lưng về phía cửa, nghiêm chỉnh.
Ngu Kinh Mặc một tiếng: “Vào .”
Mao Thất đặt dép lê xuống, đó im lặng ngoài, cố gắng làm đến mức tồn tại như .
Ngu Kinh Mặc cầm dép lê, cúi giúp Điền Nguyễn mang : “Vẫn lớn, nhưng siêu thị bệnh viện chỉ cỡ của nam thôi.”
Điền Nguyễn cử động mấy ngón chân: “Có mang là .”
Ngu Kinh Mặc sắc mặt trầm: “Bệnh viện của mà qua loa như . Xem quản lý đồ dùng sinh hoạt hằng ngày nghiêm. Nếu giám thị đến kiểm tra, chắc chắn sẽ vấn đề.”
Điền Nguyễn đầu “ viện”, : “Em viện đều tự mang đồ dùng.”
“Đó là phòng bệnh thường. Phòng bệnh cao cấp thì trang đầy đủ đồ dùng sinh hoạt, đó là tiêu chuẩn cơ bản.”
Ngu Kinh Mặc đến cửa sổ, gọi cho Ngu Thương, rõ tình huống: “Rảnh thì kiểm tra một lượt, cái gì cần thì , cần phạt thì phạt. Bệnh viện nơi thể qua loa.”
Ngu Thương: “Con hiểu.”
Điền Nguyễn thầm nghĩ, đến bệnh viện mà cũng đụng trúng chuyện công việc, đúng là hết . Ai bảo hai cha con nhà đều là kiểu cuồng công việc như trong nguyên tác.
Ngoài công việc, thứ duy nhất thể khiến bọn họ “cuồng”, chính là làm trái nghĩa của chữ “hận”.
Vai chính công thụ trong nguyên tác chỉ cần ở cạnh , liền như củi khô gặp lửa, bùng bùng dứt.
Mà lúc làm việc, Ngu Thương luôn công tư phân minh, xử lý đấy chuyện lớn nhỏ. Tính cách lãnh đạm xa cách khiến khác từng hoài nghi lãnh cảm, .
Cho đến khi công khai với Lộ Thu Diễm, cả công ty chấn động.
Cảnh tượng quen ?
Không sai, Ngu Kinh Mặc từng như thế một .
Hiện tại, là lúc Ngu Kinh Mặc xử lý xong công việc riêng. Ở thời gian , và Điền Nguyễn ở cạnh , đương nhiên là chẳng thể kiềm chế.
Điền Nguyễn đỏ mặt đến gần, bóng dáng cao lớn tuấn mỹ cạnh giường, liền như ngọn núi ngọc sập xuống.
Từ ánh mắt sáng rực, đến chiếc cổ thon, xương quai xanh nhô , cơ n.g.ự.c cơ bụng ẩn áo ngủ tơ đen, vai rộng eo thon, đôi chân dài thẳng tắp, tất cả đều gợi đến mức chịu nổi.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Ngu Kinh Mặc nâng nhẹ chiếc cằm tinh xảo của thanh niên, cúi mắt kỹ. Gương mặt thanh niên đẽ, môi hồng răng trắng, làn da trắng như trứng gà bóc, véo một cái là in dấu.
Thân thể gầy mảnh dễ lưu dấu vết, mà cũng mau biến mất.
Khiến Ngu Kinh Mặc chỉ yêu thương , lặp lặp ngừng.
Ngu Kinh Mặc cúi hôn lên đôi môi mềm ướt , mang theo hương bạc hà cùng vị cam. Dần dần, khuấy đảo trong khoang miệng, cướp đoạt lấy vị ngọt lan tràn.
Vị ngọt , cứ thế từ trong khoang miệng lan khắp .
Ngu Kinh Mặc một tay dễ dàng nâng lấy eo hẹp gầy của thanh niên, ấn n.g.ự.c , hung hăng mà hôn.
Điền Nguyễn động tác của làm cho ngã xuống chăn bông mềm mại, cánh tay vòng lấy cổ Ngu Kinh Mặc, dây dưa khó rời.
Lại là một đêm tình cảm mãnh liệt thiêu đốt.
bởi vì làm đến bước cuối cùng, Ngu Kinh Mặc d.ụ.c cầu bất mãn, cọ xát ít .
Điền Nguyễn vốn nên ngủ ở giường phụ, kết quả là ngủ trong lòng n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc đến tận khi cảm giác bình minh.
Khi mở mắt , phát hiện Ngu Kinh Mặc đang vuốt đầu , giọng khẽ: “Dậy ?”
Điền Nguyễn bỗng nhớ đang ở , a một tiếng bật dậy: “Quần, quần của em ?”
Ngu Kinh Mặc buồn đưa quần từ đầu giường cho , nhưng đột nhiên cánh tay cứng đờ: “Tê rần .”
Điền Nguyễn là do ngủ đè lên, chột xoa tay : “Nếu hai mỗi ngủ một bên thì sườn giường cũng đủ , làm gì bắt em lên ?”
Ngu Kinh Mặc thở dài: “Anh vai rộng, ngủ nghiêng chỉ tổ sái cổ.”
“…… Cũng đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-147.html.]
Chờ Ngu Kinh Mặc đỡ tê, Điền Nguyễn tự mặc quần. khi kéo quần lên kêu a một tiếng.
“Sao ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn cúi đầu chân , mặt trong đỏ một mảng, nước mắt trào : “Đều là hại.”
Ngu Kinh Mặc liếc một cái, sớm chuẩn nên lấy t.h.u.ố.c mỡ trong ngăn kéo đầu giường , nắm đầu gối , bôi t.h.u.ố.c cho : “Lần đừng như nữa.”
“Đồ lừa đảo, đại lừa đảo.” Điền Nguyễn xem như hiểu chút tính Ngu Kinh Mặc, chuyện làm gì hứa hẹn gì, tới lúc là kiêng nể gì mà làm.
Ngu Kinh Mặc cong môi: “Xin .”
Điền Nguyễn may mắn hôm nay là chủ nhật, nghỉ một ngày là đủ, ngày mai vẫn thể học.
Như hẹn đúng thời gian, ăn cơm xong, nhóm bác sĩ tới thăm khám, viện trưởng cũng đến, làm một kiểm tra đơn giản cho Ngu Kinh Mặc : “Ngu tổng thể vấn đề, hôm nay thể xuất viện.”
Ngu Kinh Mặc bình thản: “Đa tạ.”
“Ngài khách khí, đây là trách nhiệm của chúng .”
Viện trưởng hỏi: “Ngu tối hôm qua ngủ ngon ?”
“Ngon.” Ngu Kinh Mặc thừa, công việc theo nguyên tắc, trừ nhà thì thiên vị ai.
Việc xuất viện chuẩn cũng đơn giản, đồ nhiều, thu dọn nhanh.
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Anh định thẳng đến tập đoàn, còn em?”
Điền Nguyễn yên tâm: “Tất nhiên là cùng .”
“Ừm.” Ngu Kinh Mặc tâm tình , “Em thể phòng nghỉ mà nghỉ.”
Vừa đến thang máy, quản gia chạy đến, xin : “Thật xin Ngu , đường kẹt xe, đến muộn.”
“Không muộn.” Ngu Kinh Mặc đưa túi cho ông, “ lúc để ông đón Ngu Thương về.”
“Tiên sinh phu nhân về ?”
“Đến công ty.”
Quản gia thêm, dẫn đường đến phòng bệnh Ngu Thương, gõ cửa: “Thiếu gia, Lộ thiếu gia, các dậy ?”
Chốc lát, Ngu Thương tự mở cửa: “Thu dọn xong .”
Quản gia lễ độ : “Vậy thôi.”
Điền Nguyễn tò mò quá, nhịn hỏi: “Các thật sự nhớ chuyện khi trúng độc nấm ?”
Lộ Thu Diễm bước tới tùy tiện chào: “Chú thím, tạm biệt.”
Điền Nguyễn: “……”
Xác định , vai chính thụ miệng độc kiểu chắc chắn là tạc mao.
Đã tạc mao thì nhất định còn nhớ rõ hết!
Điền Nguyễn miễn cưỡng : “Nhân sinh cứ chậm rãi, đây cũng xem như một trải nghiệm thú vị.”
Lộ Thu Diễm: “Nhân sinh chậm rãi, con còn là đầu tiên chú thím.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Thương mặt đổi: “Cha, ba nhỏ, con với Lộ Thu Diễm .”
Điền Nguyễn tức giận: “Đi thong thả khỏi tiễn! Nghịch tử, nghịch con dâu!”
Bỗng ngoài cửa sổ tiếng sét đánh.
Điền Nguyễn lập tức đổi nét mặt tươi : “Con trai, Lộ Thu Diễm, hai đứa về nhớ nghỉ ngơi, uống nhiều nước tiểu cho khỏe, như ba mới yên tâm nha. Ba tiễn hai đứa ~”
Ngu Thương và Lộ Thu Diễm mặt vô biểu tình, nhân sinh chậm rãi, đây là đầu họ thấy trở mặt nhanh .
Quản gia ân cần ôm bao lớn bao nhỏ mở đường.
Đột nhiên một chiếc xe lăn từ một phòng bệnh lao .
Quản gia kịp dừng bước, bao lớn bao nhỏ liền đè hết lên : “…… A, thật xin , ngài chứ?”
Ông nhanh chóng nhặt đồ, “Thật thất lễ, vô cùng xin .”
Người nhíu đôi mày , ngẩng đầu sang thì sững : “Ngu Kinh Mặc?”
Ngu Kinh Mặc biểu tình đổi: “Xin chào.”
Điền Nguyễn: “?”
Lộ Thu Diễm lập tức lộ biểu tình ăn dưa.
Chỉ cần vai chính ăn dưa, nhất định dưa để ăn. Quả nhiên, thanh niên xe lăn tự động khơi mào kịch tính, nhẹ giọng : “Gần 5 năm… , 6 năm gặp?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ, dạo sống ?”
Người hai chân : “Anh xem giống sống ?”
“Tàn tật?”
“…… .”
“Sao thế?”
“Tai nạn xe cộ.”
“Bệnh viện khoa chỉnh hình , thể yên tâm trị liệu.”
Thanh niên , ánh mắt tối : “Tôi , đây là bệnh viện Ngu gia. Tôi đến đây chính là thử vận may… xem gặp .”
Ngu Kinh Mặc im lặng.
Trong đầu Điền Nguyễn vang lên đinh một tiếng, liền níu tay Ngu Kinh Mặc, cố ý hỏi: “Chồng ơi, là ai ?”
Ngu Kinh Mặc liếc thanh niên bên cạnh đang ghen lộ rõ, khóe mắt mang ý , trở tay đan mười ngón tay .