Anh không được thích em - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:41:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc cuống quít, Kiều Nam xoay , giả vờ như cắt ngang khi đang tìm sách, mặt còn mang theo vẻ kinh ngạc khéo đúng chỗ:
“Triệu Bác còn họp nửa tiếng nữa ? Nhanh xong ?”
“Kết thúc sớm.”
Thực là vì nhận tin nhắn của Triệu Bác, tới, để chờ quá lâu.
Bùi Tự đáp một câu, ánh mắt vô tình lướt qua kệ sách. Khi thấy folder lệch vị trí, lông mày khẽ động một cái, nhẹ, gần như thể nhận . Ánh mắt nhanh chóng , dừng Kiều Nam, mang theo ý vị khó đoán:
“Nam Nam đang làm gì?”
“Hơi chán, tìm sách thôi.”
Kiều Nam mắt , tránh sang bên cạnh kệ sách xuống sofa.
“Anh bảo Triệu Bác đưa em tới Tự Nam làm gì?”
“Chỉ là cùng em về nhà.” Bùi Tự , giọng điệu nhẹ nhàng, “Nam Nam cùng ?”
Câu hỏi , Kiều Nam trả lời .
Thực sáng nay Bùi Tự tới đón , trong lòng còn chút khó chịu mơ hồ.
, Kiều Nam liền ngẩng cằm, đỗi hợp lý:
“Không .”
Bùi Tự bật , dường như chẳng hề để tâm tới việc một đằng nghĩ một nẻo:
“Đi ăn tối về nhé?”
Kiều Nam lúc chỉ rời khỏi nơi càng nhanh càng , sợ ở lâu sẽ phát hiện manh mối, liền gật đầu liên tục:
“Vậy ăn lẩu đối diện , em đói .”
Bùi Tự ý kiến, cùng ngoài.
Kiều Nam phía , theo . Khi đóng cửa, Bùi Tự liếc về phía kệ sách một nữa, xác nhận folder đúng là động .
Để cẩn thận, phần lớn tập tranh và album đều chuyển tới Bạc Đình. Chỉ riêng quyển giữ trong phòng nghỉ, thỉnh thoảng lúc làm việc mệt mỏi sẽ lấy xem.
Kiều Nam hẳn là thấy .
Bùi Tự đóng cửa phòng nghỉ, thu sắc mặt, mỉm bước theo Kiều Nam.Hai tới tiệm lẩu mà Kiều Nam thích nhất trong trung tâm thương mại đối diện công ty.
Cuối thu đầu đông, Nam Giang se lạnh, nồi lẩu nghi ngút khói xua tan hết hàn ý.
Bùi Tự lo gắp đồ, Kiều Nam chỉ việc ăn, cay đến môi đỏ hồng.
Cậu uống một ngụm Coca lạnh, mới thấy miệng đỡ tê, đảo mắt :
“Sao ăn?”
Bùi Tự gắp miếng hoàng hầu chín tới đặt bát , chậm rãi:
“Dạo nóng trong.”
Một câu bình thường — nếu như dùng ánh mắt dính dính, nóng rực đó Kiều Nam khi .
Kiều Nam chậm nửa nhịp mới hiểu , tiếp lời, nhưng trong đầu hiện lên folder .
Cả ngày nghĩ mấy chuyện rối tinh rối mù, bảo nóng trong.
Cậu giả vờ hiểu, tiếp tục ăn lẩu, trong lòng nghĩ tới bức phác họa ở Bạc Đình. Cậu xác nhận suy đoán của .
“Sáng mai em hẹn Tiền Xuyên bọn họ b.ắ.n cung.Cũng gần Bạc Đình, tối nay em về Tân Giang, ở chỗ .”
Bùi Tự liếc một cái, mỉm đồng ý.
Ăn xong, hai trực tiếp về biệt thự.
Kiều Nam quen thuộc nơi như lãnh địa của , một vòng chọn phòng:
“Em ở phòng .”
Phòng chọn chéo góc với phòng ngủ chính của Bùi Tự, xa nhất.
Bùi Tự như liếc , coi như ngầm chấp nhận:
“Em chơi một lát, còn chút việc cần xử lý.”
Nói xong liền thư phòng.
Kiều Nam theo bóng lưng , cân nhắc xem kiếm cớ gì mới thể hợp lý thư phòng kiểm tra.
thực Bùi Tự thư phòng để làm việc. Anh mở kệ sách khóa mật mã, bên trong là từng folder xếp ngay ngắn, đ.á.n.h theo ngày.
Đầu ngón tay lướt qua những chiếc folder chỉnh tề, ánh mắt trầm xuống.
Kiều Nam xem, thì cứ để xem.
Dù sớm muộn gì cũng sẽ .
Bùi Tự hờ hững khép cửa tủ, liếc qua bức tường kính rèm che, thong thả bước ngoài.
Kiều Nam đang sofa chơi điện thoại, hướng khéo đối diện thư phòng.
Thấy Bùi Tự , dậy tự nhiên:
“Anh xong việc ? Em dùng máy tính một chút.”
Bùi Tự gần như phòng ở mấy chuyện . Kiều Nam gật đầu, đáp:
“Xong . Em dùng , tắm.”
Kiều Nam bình tĩnh thư phòng, cố ý đóng cửa.
Ngồi xuống bàn làm việc giả vờ thao tác một lúc, thấy tiếng cửa phòng ngủ chính đóng , mới dậy, định kiểm tra bức tường nối liền hai phòng.
ánh mắt kệ sách hé mở bên cạnh hút lấy.
Gỗ đen, folder xám, xếp ngay hàng, dán nhãn ngày tháng.
Giống hệt quyển thấy ở phòng nghỉ.
Tim Kiều Nam đập nhanh hẳn.
Cậu rút bừa một quyển. Khi thấy từng bức phác họa kẹp bên trong, trong lòng dâng lên cảm giác khó gọi tên.
Hồi hộp, rối loạn, hoang mang — nhưng sợ hãi trốn chạy, mà là cảm giác như từng thật sự hiểu Bùi Tự.
Nhớ tới câu từng : “Đây mới là con thật của .”
Kiều Nam chợt thấy mờ mịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-40.html.]
Cậu lật từng folder một cách máy móc, đến khi Bùi Tự lưng lúc nào cũng .
“Nam Nam đang nghĩ gì mà ngẩn ?”
Giọng trầm thấp vang lên bên tai khiến Kiều Nam giật , da gà nổi khắp lưng.
Cậu , thấy Bùi Tự gần, ánh mắt d.a.o động giữa và kệ sách.
May là folder đặt chỗ cũ. Bùi Tự lẽ vẫn chỉ nghi ngờ.
Đầu óc Kiều Nam xoay nhanh, bình tĩnh :
“Em nhớ quyển Phu nhân Hầu tước de Sade. Vừa nãy với Khâu Nhiên bọn họ về một tình tiết còn tranh luận, nên tìm kiểm chứng.”
“Ồ.”
Bùi Tự kệ sách một lúc, rõ tin , vẫy tay:
“Quyển đó mới xem, để bên .”
Anh xuống ghế da, kéo ngăn kéo:
“Ở đây.”
Kiều Nam tiến lên lấy, bất ngờ kéo lòng.
Lưng chạm bàn gỗ, phía là lồng n.g.ự.c ấm áp của .
Trong đầu Kiều Nam chỉ một ý nghĩ — phát hiện .
Cậu hoảng hốt giãy giụa:
“Anh làm gì ?”
“Nam Nam đều thấy .”
Bùi Tự siết chặt tay, cúi đầu cọ nhẹ bên cổ . Hơi ấm truyền qua lớp áo mỏng.
“Anh cố ý!”
Kiều Nam nghiến răng. Rõ ràng từ phòng nghỉ phát hiện, mà còn diễn cùng lâu như .
Bùi Tự khẽ:
“Nam Nam còn gì? Anh đều .”
“Anh buông em !”
“Còn một thứ, Nam Nam chắc kịp xem.”
Anh lấy điều khiển, nhấn nhẹ.
Bức tường trang trí bàn làm việc chậm rãi nâng lên, lộ gian phòng ngủ chính phía .
Đồng t.ử Kiều Nam co rút, cả sững sờ.
“Nam Nam sợ ?”
Bùi Tự chằm chằm biểu cảm của , ngón tay vuốt nhẹ theo đường nét gương mặt.
Kiều Nam lắc đầu.
Khi dự cảm, đến lúc xác nhận thật sự, còn gọi là sợ.
Bùi Tự , nhẹ nhàng c.ắ.n vành tai :
“Vậy Nam Nam thích vẽ em ?”
“Anh học phác họa từ khi nào?”
“Khoảng thời gian dạy kèm em.”
Khi Kiều Nam quyết định thi mĩ thuật, Bùi Tự tìm thầy, kèm văn hóa cho .
Phác họa là học từ khi đó.
Nhớ quãng thời gian lo luận văn dạy tới khuya, giọng Kiều Nam mềm :
“Biến thái.”
Bùi Tự khẽ, áp sát hơn:
“Thế gọi là biến thái ?”
Kiều Nam tiếp, vùng vẫy yếu ớt.
Cuối cùng chỉ còn thể bấu chặt lấy , thở gấp.
Bùi Tự hôn .
Cảm xúc dồn dập khiến mắt Kiều Nam đỏ hoe. Cậu c.ắ.n môi, chịu phát tiếng.
Bùi Tự hôn lên khóe mắt , giọng khàn thấp:
“Bây giờ thì ?”
Câu trả lời của Kiều Nam là mặt, c.ắ.n mạnh ngón tay .
Bùi Tự hít nhẹ một tiếng, càng thỏa mãn.
…
Cuối cùng, Kiều Nam mềm nhũn trong vòng tay .
Ý thức , nhận nhượng bộ, ngượng tức, cố rời khỏi vòng ôm.
Bùi Tự buông, cố chấp hỏi:
“Nam Nam thích ?”
Cảm nhận nguy hiểm, Kiều Nam đành c.ắ.n răng:
“Thích… ?!”
Giọng còn mang theo run rẩy.
“Như mới ngoan.”
Bùi Tự hài lòng ôm , về phía phòng tắm:
“Còn sức ? Muốn tự tắm để giúp?”
Kiều Nam đỏ mặt, đẩy trong:
“Em tự tắm!”