(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 67: Buổi Sáng "nóng Mắt" Của Một Con Mèo

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:56:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lông Mai Mai đặc biệt mềm mại, khi tắm rửa sạch sẽ sấy khô, ôm ngủ cực kỳ thoải mái.

Tống Chiêu Lâm ôm Thiên Lý từ phía , đặt cằm đầu khẽ cọ xát, con vật nhỏ trong lòng bàn tay mềm nhũn, khiến buông .

Thiên Lý vô biểu tình chằm chằm tối tăm phía , hai chân buông thõng cánh tay Tống Chiêu Lâm.

... Tống Chiêu Lâm, thật sự là quá quấn .

Thiên Lý tung một cước đá văng xuống giường, nhưng nể tình hiện tại chỉ là một chú mèo nhỏ, đá cũng chẳng đau chẳng ngứa, mà Tống Chiêu Lâm cũng làm hành động gì quá đáng, quyết định tạm thời nhẫn nhịn sự xung động của .

Vừa nghĩ như , tay Tống Chiêu Lâm thuận theo bụng Thiên Lý vuốt xuống, chạm đến chân của .

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

“Meo!!!!”

Thiên Lý đột ngột , hướng về phía mặt Tống Chiêu Lâm cào mạnh một cái Tên khốn kiếp , đừng cậy thèm chấp mà ngày càng quá đáng!

Tống Chiêu Lâm quen với tiết tấu của Thiên Lý, định cào nên sớm né , còn thuận thế bắt lấy cái vuốt nhỏ của .

Thực Tống Chiêu Lâm quá dám phản kháng Thiên Lý lúc , bởi vì bây giờ quá nhỏ bé, ngay cả hình dáng con cũng , nếu bắt nạt quá mức, Thiên Lý chắc chắn sẽ thù dai.

... thể khống chế bản cho lắm, thôi thì cố gắng .

“Đừng kích động thế mà, Thiên Lý.”

Sau khi tránh móng vuốt của Thiên Lý, Tống Chiêu Lâm ôm chặt lấy , vùi mặt bụng nhỏ giọng lầm bầm: “Bây giờ em là một chú mèo mà, làm gì em , ôm một cái thì chứ.”

“Meo ngao...” Ôm cũng ! Hơn nữa tay để yên ! Tại sờ bụng !

Thiên Lý kêu dùng hai cái vuốt giẫm lên ngón tay Tống Chiêu Lâm, đối phương dường như cũng nhận hành vi của quá mức lưu manh, vội vàng lên tiếng dỗ dành: “Được , chạm chỗ đó nữa là chứ gì, cứ ôm thế thôi nhé.”

Nói xong, Tống Chiêu Lâm nhẹ nhàng vuốt ve chân của Thiên Lý như để trấn an, vuốt cho lớp lông đang dựng của xẹp xuống.

Thiên Lý mới tắm xong, mang theo mùi hương thanh mát của sữa tắm hương chanh, đặc biệt dễ ngửi. Tống Chiêu Lâm xong câu đó thì lên tiếng nữa, vùi mặt bụng Thiên Lý, nhắm mắt từ từ chìm giấc ngủ. Thiên Lý tiếng thở dài đều đặn áp sát bên , chút bất lực.

Hồi lâu , thở của Tống Chiêu Lâm ngày càng bình , vì lý do gì, mặt hiện lên một nụ đặc biệt an tâm. Thiên Lý mặt , trong đôi mắt xanh biếc lắng đọng một chút tình cảm vụn vặt, khiến thể thấu. Cậu chậm rãi vươn một cái vuốt , nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu Tống Chiêu Lâm, vỗ hai cái.

Tống Chiêu Lâm đôi khi cứ như một đứa trẻ ...

Một lúc , Thiên Lý cũng cảm thấy buồn ngủ, thế là dựa lòng Tống Chiêu Lâm từ từ ngủ . Sau khi Thiên Lý nhắm mắt, Tống Chiêu Lâm đột nhiên mở mắt , bàn tay vốn đang đặt nhẹ vai Thiên Lý chậm rãi nhấc lên, đặt một nơi khá nhạy cảm.

Tống Chiêu Lâm đương nhiên là ngủ, thở chú mèo quá mức đáng yêu, đặc biệt là Thiên Lý còn ngoan hơn mèo bình thường nhiều, suýt chút nữa thì ngủ thật, nhưng vẫn kiên trì giữ tỉnh táo. Sự thật chứng minh, ngủ gật vẫn cái lợi, nếu cũng chẳng thấy cảnh tượng của Thiên Lý.

Cảm giác của Thiên Lý đối với chắc chắn chỉ đơn giản là một chút nhỉ...

Tống Chiêu Lâm nhịn , chậm rãi ghé sát , khuôn mặt mèo đang ở gần , kìm lòng mà lén hôn một cái.

Hôn xong Tống Chiêu Lâm tự thấy cạn lời với chính , hôn một con mèo... Được , tuy rằng cảm giác cũng tệ, nhưng vẫn sớm ngày hôn Thiên Lý thật sự hơn.

Tống Chiêu Lâm vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng Thiên Lý, hôn một cái lên gốc tai , đó chống dậy.

Tống Chiêu Lâm khoác áo sơ mi lên , giường, ánh trăng hắt lên mặt , chiếu sáng một nửa khuôn mặt, nửa còn chìm trong bóng tối, khiến đường nét của càng thêm sâu sắc.

Sau khi ngủ dậy, đến bàn làm việc mở máy tính lên, màn hình máy tính phát ánh sáng xanh mờ ảo. Tống Chiêu Lâm vẫn luôn cho Thiên Lý , thực trong quân đội một hệ thống máy tính chủ thể tra cứu tất cả thông tin thuộc về cơ quan chính phủ, chỉ điều cần xin quyền truy cập. Hơn nữa hệ thống cần bảo mật, nếu Thiên Lý còn thức, Tống Chiêu Lâm thể sử dụng một cách quang minh chính đại như thế .

nên dùng danh nghĩa gì để xin đây... Quyền truy cập Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt khá là khó lấy.

Tống Chiêu Lâm suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng gõ xong lý do, đó gửi qua hòm thư bảo mật. Quân đội thực chất cũng từng hợp tác với Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt, việc quản lý tin tức tố trong nội bộ quân đội nghiêm ngặt hơn bình thường nhiều, khi làm nhiệm vụ cũng cần một loại t.h.u.ố.c đặc thù, nên đương nhiên qua với những đó.

Gửi xong email, Tống Chiêu Lâm giường, Thiên Lý vì đang ở trong cơ thể mèo nên khi ngủ say, bốn chi đều duỗi thẳng , để lộ cái bụng trắng nõn. Tống Chiêu Lâm nhịn phì , đó nhẹ nhàng ôm lòng. Chú mèo đen áp sát lồng n.g.ự.c trần trụi của Tống Chiêu Lâm, kêu hừ hừ vài tiếng, tỉnh mà tiếp tục ngủ tiếp.

Sáng sớm hôm , Thiên Lý đ.á.n.h thức bởi một tiếng còi vang dội và sắc nhọn, mở mắt thấy Tống Chiêu Lâm bên giường chuẩn mặc quần áo. Tống Chiêu Lâm vẫn còn cởi trần, ánh mặt trời chiếu từ phía tới, dát một lớp viền vàng lên bộ đường nét cơ thể , từ góc độ của Thiên Lý vặn thể thấy tấm lưng trần của .

Thiên Lý lộn một vòng bò dậy, trong chăn còn ấm hồi lâu, bỗng nhiên cảm thấy mặt nóng bừng cảm giác kỳ lạ gì thế ... Cảnh tượng ... thế nào cũng thấy giống... giống như...

“Thiên Lý, em tỉnh !”

Tống Chiêu Lâm thấy tiếng động phía , đầu đầy kinh hỉ nhào tới, ôm lấy Thiên Lý dùng sức cọ cọ: “Có làm em thức giấc ?”

“...” Đừng nữa, đừng thêm gì nữa, lời Tống Chiêu Lâm cũng giống như chuyện " đó" lắm đấy!

Thiên Lý cứng đờ để mặc Tống Chiêu Lâm bế lên, hai chân theo bản năng co cụm , mặt cũng sang hướng khác, né tránh sự tiếp xúc mật với Tống Chiêu Lâm.

... Cậu hiện tại vô cùng may mắn vì là một con mèo, cho dù mặt đỏ thành cái dạng gì cũng .

Tống Chiêu Lâm thấy Thiên Lý lời nào, bế dậy: “Ồ, , là tiếng còi báo thức bên ngoài làm em giật . Lần ngủ sẽ cho em đeo nút tai của .”

Mặc quần áo hả?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-67-buoi-sang-nong-mat-cua-mot-con-meo.html.]

Tống Chiêu Lâm Thiên Lý đang nghĩ gì, cởi trần đến bàn, mở máy tính lên. Hắn ôm Thiên Lý trong lòng, một tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve lưng , động tác cực kỳ thuần thục, hơn nữa một chút cũng thấy ngại ngùng. Hắn quả thực cao ráo trai hình chuẩn sai, nhưng mà... tên Tống Chiêu Lâm căn bản coi là con mà đối đãi , cứ thế cởi trần tới lui mặt , thấy gì bất ?

Thiên Lý kêu “meo meo” một tiếng thấp, mặt thèm Tống Chiêu Lâm, đối phương mặc kệ Thiên Lý leo lên cổ , bấm hòm thư xem thử, quả nhiên nhận phản hồi.

Tống Chiêu Lâm lầm bầm theo bản năng: “Nhanh ... Thế thì hôm nay thể qua đó .”

Việc xin phép tham quan còn phản hồi nhanh hơn cả xin quyền truy cập đặc biệt.

Thiên Lý túm lấy một lọn tóc dài bên tai Tống Chiêu Lâm, chậm rãi ló đầu , đó đối diện với màn hình máy tính nghi hoặc “meo” một tiếng, Tống Chiêu Lâm theo bản năng đưa tay vuốt ve một cái: “Ăn sáng xong sẽ đến Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt một chuyến, để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, em cứ ở trong quân đội , nơi tuyệt đối an , cho dù những đó phát hiện em nhập cơ thể một con mèo, bọn họ cũng dám đến đây cướp .”

Một đêm thời gian, cũng đủ để tên Bắc Cảnh Xuyên từ tỉnh lẻ về thủ đô nhỉ.

Tống Chiêu Lâm ở một phương diện sở hữu tư duy đường thẳng khiến cạn lời, nếu sự mất tích của Thiên Lý liên quan đến Bắc Cảnh Xuyên, chi bằng cứ trực diện đấu với , sẽ đặt “chiến trường” ở cái nơi nhỏ bé như tỉnh lẻ , lũ khốn mệnh lệnh từ cấp , đoạt cơ thể của Thiên Lý, đương nhiên là thông qua kênh chính quy sẽ nhanh gọn hơn.

Chỉ là những đều Thiên Lý là của , còn dám tay với chứ?

Còn cả tên khốn Bắc Cảnh Xuyên nữa, dám ở mặt mà ly gián, đ.á.n.h một trận thì khó mà nuốt trôi cơn giận .

Trọng tâm của Tống Chiêu Lâm sớm chuyển từ việc tìm cơ thể của Thiên Lý sang việc đ.ấ.m Bắc Cảnh Xuyên , nhận Thiên Lý khi sẽ đến Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt thì biểu hiện bất thường.

... Không Tống Chiêu Lâm là thật sự hiểu là thật sự sợ bọn họ, trực tiếp xông đại bản doanh của “kẻ địch” như mới chính là đ.á.n.h rắn động cỏ đấy!

Thiên Lý sốt ruột kêu meo meo liên hồi, bò tới bò lui vai Tống Chiêu Lâm, giật tóc , hy vọng thể mở máy tính , khuyên bảo.

Tống Chiêu Lâm hề ý định đó.

Hắn cái vuốt nhỏ của Thiên Lý cào đến ngứa ngáy, nhịn nhấc tay lên, tóm Thiên Lý từ vai xuống, ôm lòng cúi đầu hôn lấy hôn để: “Em làm gì thế, nỡ để ?”

“... Meo meo meo!” Cậu chỉ là nỡ bỏ mặc cơ thể của thôi ! Đó là cơ thể của đấy! Không phép một chút sơ suất nào! Có thể nghiêm túc một chút ... Còn nữa, bỏ cái mặt chỗ khác!

Tống Chiêu Lâm hôn cho đời xong mới chịu ngẩng đầu lên, vươn một ngón tay chọc chọc chóp mũi Thiên Lý: “Được , yên tâm , chỉ thám thính tin tức thôi, xem tên Bắc Cảnh Xuyên đúng như đoán là về trụ sở chính ...” Nếu về thì còn dễ , nếu về ... hừ hừ, cứ đ.á.n.h một trận .

... mặc quân phục của Chiến Đội Cơ Giáp dường như tiện đ.á.n.h cho lắm, mà mặc quân phục thì cổng Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt, thật khó xử lý.

Thiên Lý vùng vẫy thoát khỏi tay Tống Chiêu Lâm, đối phương cũng tâm trí bắt , tiện tay lấy sợi dây thun bàn buộc mái tóc dài thành kiểu đuôi ngựa cao, đó bắt đầu mặc quần áo.

Tống Chiêu Lâm liếc thấy Thiên Lý đang bàn chằm chằm , bèn thuận miệng hỏi: “Thiên Lý, bữa sáng ăn gì nào?”

“Meo ” Ăn cái em gái ! Nói chuyện chính sự !

“Muốn ăn bánh bao nước ... Không , bây giờ em là lưỡi mèo, sợ nóng lắm.”

“...” tài nào giao tiếp nổi với cái lũ nhân loại .

Tống Chiêu Lâm thể đường hoàng mang Thiên Lý đến nhà ăn, bèn lấy cơm ở nhà ăn mang về ký túc xá ăn.

Quản lý trong quân đội nghiêm ngặt, quân nhân cấp bậc như Tống Chiêu Lâm mới đặc quyền về ký túc xá dùng bữa riêng. Thực ở cấp bậc cũng sớm nên phân nhà công vụ , một ở một căn hộ, làm việc gì cũng thuận tiện hơn. ai bảo vẫn còn là một gã độc chứ, ký túc xá độc lập của quân đội đều ưu tiên phân cho những lập gia đình, vả cũng ở cùng khu với bọn họ...

Khi Thiên Lý còn đang ăn sáng, Tống Chiêu Lâm chuẩn xuất phát đến Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt.

... Tuy rằng đút cho Thiên Lý ăn, nhưng làm chính sự vẫn quan trọng hơn.

Tống Chiêu Lâm vẻ mặt đầy tiếc nuối vuốt ve lông Thiên Lý, nên cảm thấy bi ai là nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng chịu cúi đầu dùng lưỡi l.i.ế.m thức ăn như một con mèo thực thụ.

Phải nhanh chóng mang cơ thể của Thiên Lý về mới , bây giờ xem, sắp biến thành mèo thật .

Thiên Lý dùng sức rùng một cái, hất tay Tống Chiêu Lâm xuống Tưởng l.i.ế.m để ăn lắm chắc?! Chẳng qua là vì mỗi Tống Chiêu Lâm đút cơm đều đắn! Cậu thà tự ăn còn hơn!

“Thiên Lý, ăn nhiều nhé, nếu thuận lợi thì trưa sẽ về.”

“Meo.” Đưa cùng với...

“Không , thể mang em theo , bọn họ rốt cuộc làm gì, bảo vệ an cho em .”

“...” Xì.

Tống Chiêu Lâm là một thuộc phái hành động.

Không đúng, là siêu cấp phái hành động, viếng thăm Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt theo quy trình nội bộ, cho nên khi xuất trình giấy tờ, ai ngăn cản cả. Tống Chiêu Lâm trực tiếp tìm lãnh đạo để hỏi , đối phương cho Bắc Cảnh Xuyên mới về, hiện đang ở phòng thí nghiệm, định cử mời qua, nhưng Tống Chiêu Lâm từ chối.

Hắn biểu hiện hòa nhã dễ gần: “Tôi , đều bận, tự qua đó tìm . Chúng lắm.”

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, vị lãnh đạo hớn hở đồng ý.

Rất may mắn, Tống Chiêu Lâm đến lầu phòng thí nghiệm, liền thấy một gã trông giống Bắc Cảnh Xuyên từ trong cửa bước .

Tống Chiêu Lâm theo bản năng nắm chặt nắm đấm, đó trưng bộ mặt tươi , vẫy vẫy tay với đối phương: “Này, Bắc Cảnh chủ nhiệm.”

Loading...