(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 54: Sao Trên Người Tống Chiêu Lâm Lại Có Mùi Omega?
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:55:22
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ khi Tống Chiêu Lâm rời , thời gian trôi qua gần hai tháng, nhưng Hẻm Núi vẫn thêm tin tức gì truyền về, báo đài cũng nhắc tới nữa, họ dường như quên mất chuyện mấy chiến sĩ cơ giáp mất tích ở Hẻm Núi, trọng điểm của hiện giờ đặt quan hệ ngoại giao giữa hai nước A và C, bàn tán xôn xao về việc khi nào hai nước mới thể khôi phục hòa bình.
Thiên Lý trái cảm giác gì với những tin tức lan truyền mạng rằng hai nước thể khai chiến bất cứ lúc nào. Từ xưa đến nay, các quốc gia đều sợi dây lợi ích ràng buộc, trừ khi xuất hiện một loại lợi ích thể khiến hai nước vứt bỏ cục diện hòa bình hiện tại để tranh giành, nếu hai nước sẽ thể khai chiến. Hơn nữa giọng điệu tin tức, rõ ràng hai nước đạt một thỏa thuận ngầm nào đó ai .
Cậu chỉ hy vọng mấy chiến sĩ mất tích đừng lặng lẽ biến mất trong dòng thác lịch sử.
Tuy nhiên, con đều là sinh vật quên, chuyện mới trôi qua vài tuần thôi còn tăm gì nữa , nếu ai nhắc , chuyện sẽ sớm lãng quên thôi.
Đến lúc đó lẽ chỉ nhà của họ mới nhớ rằng những chiến sĩ từng tồn tại.
Trong lòng Thiên Lý thực chút may mắn, Tống Chiêu Lâm sinh trong nhà họ Tống, chứ một gia đình bình thường. Đến lúc đó cho dù trong những chiến sĩ mất tích Tống Chiêu Lâm, thì với tầm ảnh hưởng của nhà họ Tống, chuyện cũng sẽ kết thúc một cách lửng lơ như .
... Ít nhất họ cũng sẽ để Tống Chiêu Lâm biến mất một cách minh bạch.
Để họ xử lý chuyện , chắc chắn sẽ thích hợp hơn một ngoài quyền thế bối cảnh như , và cũng dễ dàng tìm cách giải quyết vấn đề hơn.
Thiên Lý tủ hồi lâu, vươn tay lấy một chai rượu từ trong một ngăn kính xuống. Trong chai rượu còn đầy nửa chai, chất lỏng trong chai ở nơi ánh sáng rõ ràng thì màu sắc gì, lẽ là do ánh sáng, cứ thấy chút thâm sâu. Thiên Lý uống rượu, chai chính là chai Tống Chiêu Lâm lăn lộn ăn vạ ở trung tâm thương mại đòi mua bằng , cảm thấy hình như cũng uống mấy , mà chỉ còn bấy nhiêu thôi. Thiên Lý theo bản năng lắc lắc chai rượu, bỗng nhớ , thời gian ở nhà khá nhiều, lúc làm, hóa Tống Chiêu Lâm ở nhà một thong dong như ?
Cậu đưa chai rượu ánh đèn, chất lỏng màu tối trong chai dần trở nên trong suốt.
Tống Chiêu Lâm thích loại rượu ... Nặng quá .
Thiên Lý còn nhớ phàn nàn ở trường quân đội uống rượu, bây giờ trường quân đội biến thành quân đội, kỷ luật sẽ chỉ càng nghiêm ngặt hơn, chắc chắn cũng uống . Bây giờ nghĩ , tên chắc chắn là để che giấu phận nên mới thuận miệng quân đội thành trường quân đội... lúc đó mà cũng hề nghi ngờ, Tống Chiêu Lâm hai mươi tư tuổi , nhưng mặt mũi chút non nớt, ngày thường làm việc trông cũng vững chãi, cho nên là học sinh quân đội, Thiên Lý căn bản hề nghi ngờ về phương diện tuổi tác.
Loại thể làm tổng chỉ huy của một quân đoàn?
Thiên Lý âm thầm dán cho Tống Chiêu Lâm cái mác “phần t.ử mạo hiểm cấp tiến”, càng cảm thấy nếu trong chuyện , thì chắc chắn cũng là do tự chuốc lấy.
...
vẫn hy vọng chuyện liên quan gì đến .
Thiên Lý nhận dường như cũng là một ích kỷ, khi nguy hiểm xảy , dù thế nào cũng hy vọng quen gặp chuyện.
Cậu thở dài, đặt chai rượu ngăn kính cũ, đẩy cửa tủ . Thời gian trôi qua lâu như , Thiên Lý cách nào lừa dối bản rằng sự sống c.h.ế.t của Tống Chiêu Lâm liên quan gì đến nữa, thời gian càng dài, càng cảm nhận sâu sắc, thực sự quan tâm đến sự sinh t.ử của Tống Chiêu Lâm.
“Ting.”
Điện thoại vang lên một tiếng, Thiên Lý hít một thật sâu, cầm điện thoại lên, thấy giao diện tin nhắn hiện lên một dòng.
Lại là Bắc Cảnh Xuyên.
Người gần đây còn gọi điện thoại cho nữa, chuyển sang dội b.o.m tin nhắn, là đột nhiên nghĩ thông suốt mắc thêm chứng bệnh gì khác.
Chắc là vế ...
Đã tan làm chứ? Tối nay uống cà phê thế nào? Sau uống với ở quán cà phê đó, liền yêu luôn .
Thiên Lý liếc tin nhắn đó một cái, ném điện thoại sang một bên — hôm nay chẳng cả, chỉ ở nhà thôi.
“Lại đây.”
Thiên Lý vươn tay về phía con mèo đen đang bệ cửa sổ, Mai Mai vẫy vẫy đuôi, nhảy lòng Thiên Lý. Con mèo đen lúc kiêu kỳ thì vẫn quấn , còn lúc kiêu kỳ lên thì cực kỳ đáng ăn đòn.
Thiên Lý sofa, một tay xoa xoa đầu Mai Mai, một tay chằm chằm bức tường mặt mà ngẩn — Tống Chiêu Lâm cái tên khốn kiếp , rốt cuộc còn về nữa , sẽ quên chuyện còn nợ một khoản tiền đấy chứ, nếu về, đòi ai khoản tiền đây.
Cái tên khốn .
“Ting.”
Điện thoại vang lên, Mai Mai trong lòng cũng nhịn mà vẫy đuôi một cái, Thiên Lý nhíu mày cầm điện thoại lên, vẫn là tin nhắn của Bắc Cảnh Xuyên gửi tới.
Bộ sách , tìm trọn bộ , ngoài gặp mặt một lát , tiện thể mang sách cho luôn.
Bắc Cảnh Xuyên đang đến những cuốn sách về thời kỳ Bạch Tháp mà nhắc tới . Bắc Cảnh Xuyên về phương diện trái hề dối, nhà đúng là lưu giữ một cuốn sách quý giá, Thiên Lý xem qua, nhiều cuốn là bản độc nhất vô nhị. Bản sở thích khá hẹp, duy chỉ hứng thú với lịch sử thời kỳ , theo Bắc Cảnh Xuyên xem kho sách nhà , vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện kho sách nhà thực sự phong phú, ấn tượng của về cũng chút đổi.
Tu dưỡng bản của Bắc Cảnh Xuyên hóa khác xa so với những gì thể hiện ngoài, thực sự là một học thức.
Thiên Lý lời mời , do dự một chút, cuối cùng vẫn từ chối: “Hôm nay tâm trạng, để hôm khác .”
Bắc Cảnh Xuyên bên thấy câu trả lời của Thiên Lý, nhất thời mừng lo, mừng là cuối cùng cũng tìm điểm thể khiến Thiên Lý hưng phấn, còn buồn là — lâu như , đừng là vùng quan hệ trung tâm của Thiên Lý, ngay cả tâm phòng của cũng phá vỡ , đến tận bây giờ vẫn dùng sách để dụ khỏi cửa... Ở một mức độ nào đó, thể là tiến triển bằng .
Haiz, chút mất kiên nhẫn .
Bắc Cảnh Xuyên tin nhắn , cảm thấy thể thêm nữa, nếu chắc chắn sẽ thấy phiền, thế là liền gạt chuyện của Thiên Lý sang một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-54-sao-tren-nguoi-tong-chieu-lam-lai-co-mui-omega.html.]
Lại là một buổi tối cô đơn, đêm nay ở cùng với mấy vật liệu thí nghiệm cho lắm, quyết định tìm chút kích thích. Cái Omega gặp ở quán bar thể hiện sự hứng thú cực lớn với , bỏ mặc hai ngày , hôm nay liên lạc với đúng là thời điểm .
Sự kết thúc của thời đại Bạch Tháp khiến nhiều Alpha nảy sinh cảm giác bất an mãnh liệt, cảm thấy đặc quyền của tước đoạt, nhưng đối với Bắc Cảnh Xuyên mà , thời đại bây giờ trái càng khiến như cá gặp nước. Thời đại sản sinh nhiều Omega đáng yêu và táo bạo, loại tra nam thích chơi trò chơi tình cảm như Bắc Cảnh Xuyên đương nhiên càng hứng thú với những như hơn.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Việc dùng tin tức tố để áp chế một chiều trái khiến cảm thấy vô vị.
Đôi khi thực sự thể định nghĩa con Bắc Cảnh Xuyên , học thức uyên bác, năng lực làm việc cực mạnh, trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học càng mệnh danh là “quỷ tài”, tên Bắc Cảnh Xuyên nhiều bằng sáng chế hàng đầu, thật, đều là thành quả của chính , trong những bằng sáng chế vài hạng mục là loại thể nâng tầm trình độ kỹ thuật nghiên cứu khoa học của Nhật Diệu.
Vậy mà con tồi tệ như thế.
“Alo? Là đây, Bắc Cảnh Xuyên. Em là Hàm Trà .”
Bắc Cảnh Xuyên ghế xoay, cả khuôn mặt ẩn trong bóng tối, khóe môi nhếch lên một độ cong bất cần đời.
“Haha, đương nhiên nhớ em chứ, tin tức tố của em đặc biệt như , quên cũng quên . Tối nay rảnh ngoài gặp mặt ?”
Giọng của Bắc Cảnh Xuyên bỗng trở nên chút trầm buồn: “Ồ, gia đình quản giáo em nghiêm khắc , thế thì em chắc chắn là một đứa trẻ ngoan , sẽ ngoài gặp nhỉ.”
Đầu dây bên gì, Bắc Cảnh Xuyên : “Nửa tiếng xe của sẽ đến chỗ em, gặp về.”
“Đương nhiên , cho dù em cho leo cây cũng cả, Alpha đợi Omega của chẳng là chuyện thiên kinh địa nghĩa ?”
Hắn bao giờ vì một nào đó mà từ bỏ cuộc sống giải trí của , huống hồ chỉ là một Beta còn câu tay.
Bắc Cảnh Xuyên như thế nào, Thiên Lý đương nhiên là , mà cho dù cũng chẳng quan tâm. Cậu đang định tắm, bỗng nhiên thấy bên cửa vang lên một hồi âm thanh kỳ lạ, Mai Mai vốn đang ngoan trong ổ cũng đột ngột thẳng dậy, đôi mắt to tròn chằm chằm cửa.
... Quả nhiên là ảo giác của , đúng là đang loay hoay với cái cửa nhà .
mà, thể nào, hệ thống an ninh của khu chung cư cùi bắp đến mức đó chứ.
Thiên Lý cũng thuộc loại gan , do dự một chút, về phía cửa, bao giờ sợ hãi những tên hung thủ đột nhập nhà, cùng lắm chỉ thấy phiền phức thôi.
Tay Thiên Lý còn chạm tay nắm cửa, khóa mật mã bỗng nhiên vang lên một chuỗi âm thanh thông báo êm tai — tên hung thủ mà bẻ khóa mật mã nhà ?!
Tay cứ thế khựng giữa trung, cánh cửa mặt dùng lực kéo , Thiên Lý ngẩng đầu, liền va một đôi mắt đen láy sáng rực.
“Thiên Lý!”
Thiên Lý còn kịp phản ứng đối diện ôm chặt lấy, cả đẩy trong cửa, con mèo đen ngửi thấy mùi vị quen thuộc, lập tức xù lông, cong lưng “meo ngao” một tiếng, cực kỳ lao lên cào cho vài cái.
tới rảnh để ý đến nó, đang bận ôm Thiên Lý xoay vòng vòng.
“Nhớ em c.h.ế.t !”
Người tới đương nhiên là Tống Chiêu Lâm.
Ngoài Thiên Lý , mật mã của ngôi nhà cũng chỉ Tống Chiêu Lâm.
Thiên Lý cả đều ngây dại, ban đầu cứ ngỡ xuất hiện ảo giác — đây là chuyện lành gì, hy vọng sở hữu loại tình cảm mãnh liệt như thế , nhưng đó cái “ảo giác” lao lên ôm chầm lấy , một chân đá văng cửa , ôm eo gọi tên .
Thiên Lý ngẩn hồi lâu mới chậm rãi phản ứng , tên đúng là Tống Chiêu Lâm thật...
đột nhiên về ?
Tống Chiêu Lâm giống như ôm một con gấu bông, ôm Thiên Lý trong nhà, Thiên Lý chỉ thể ép lùi từng bước, vịn vai Tống Chiêu Lâm, mặt , nhưng đối phương nhanh hơn một bước, ấn Thiên Lý trong sofa, cả đè lên, mặt cũng vùi sâu vai .
Tống Chiêu Lâm thực quấn , từ lúc thích Thiên Lý, hận thể hai mươi tư giờ mỗi ngày đều dính , nhưng như lắm, Thiên Lý chắc chắn sẽ thích, đành kìm nén bản .
thì khác, bọn họ bao lâu gặp chứ, cho dù Thiên Lý đ.á.n.h một trận, cũng ôm cho thật .
Thiên Lý đè sofa nhúc nhích , ngẩn một lúc mới tìm giọng của : “Anh, ...”
“Đừng gì vội!”
Tống Chiêu Lâm đột nhiên ngẩng đầu lên, ôm cúi đầu hôn mạnh một cái lên mặt Thiên Lý, đó đổi chỗ khác, hôn mạnh một cái lên trán , còn phát tiếng “MUA!” đầy khoa trương.
“... Này!” Cái tên khốn bao lâu cạo râu thế! Đâm mặt quá mất! Hơn nữa cũng là mèo, cần “hít” như chứ!
Tống Chiêu Lâm Thiên Lý đẩy một cái, nhưng vẫn hì hì, vươn tay nâng mặt Thiên Lý lên, dùng sức lớn bóp mặt , mạnh bạo hôn xuống — hôm nay giác ngộ đ.á.n.h c.h.ế.t , nhưng cho dù đ.á.n.h c.h.ế.t, cũng hôn cho đủ vốn mới c.h.ế.t!
“Ưm... ưm!”... Trên thiu ? Hôi quá!
Tống Chiêu Lâm vuốt ve đỉnh đầu Thiên Lý nghiêng đầu dùng sức mút mát môi , cưỡng ép l.i.ế.m trong: “Chỉ hôn một cái nhỏ thôi... , nhớ em lắm...”
Thiên Lý hôn đến mức sắp nghẹt thở, Tống Chiêu Lâm mới buông tay , Thiên Lý hít một thật sâu, định mắng , sắc mặt bỗng nhiên đổi — Tống Chiêu Lâm... mùi tin tức tố của Omega?