(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 40: Tống Chiêu Lâm Tuyên Bố: "chúng Tôi Đã Dọn Về Ở Chung!"
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:55:05
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Thiên Lý về đến nhà thì trời khá muộn, bước thấy Tống Chiêu Lâm bàn với tư thế quen thuộc, hai chân gác lên bàn, dùng một chân ghế để chống đỡ cơ thể.
Thiên Lý thấy vẻ mặt Tống Chiêu Lâm kỳ lạ, định mắng một câu đầy giận dữ, nhưng chỉ biến thành một cái liếc mắt lạnh băng.
Tống Chiêu Lâm thấy cuối cùng cũng chú ý đến , lạnh lùng hừ một tiếng: “Ôi chao, cuối cùng cũng chịu về đấy .”
Hừ, cái thái độ gì thế , chuyện cứ bóng gió.
“Sao? Mới ở nhà hai ngày thôi mà, chiếm tổ chim cúc ?”
Tống Chiêu Lâm nghẹn lời, dừng một chút mạnh mẽ đầu : “Hừ!”
... Tình huống gì đây, uống nhầm t.h.u.ố.c ?
Thiên Lý làm gì, cái kiểu chuyện bóng gió khiến thể đoán , cũng làm cảm thấy bực bội.
Tống Chiêu Lâm rốt cuộc là giấu lời trong một chuyện, hừ xong thấy Thiên Lý để ý đến , liền khẽ hất cằm, mắt cũng híp , vẻ hỏi tội: “Hôm nay chuyện vui vẻ với một mặc áo blouse trắng ?!”
Nói chuyện vui vẻ?
Thiên Lý thấy từ sững sờ một chút, định lắc đầu, thấy một từ khóa khác từ miệng mặc áo blouse trắng.
Hắn chẳng lẽ là Bắc Cảnh Xuyên?
“Hôm nay theo dõi đến trường ?”
Chiếc ghế m.ô.n.g Tống Chiêu Lâm đột nhiên rầm một tiếng rơi xuống đất, suýt chút nữa làm ngã nhào. Hắn ho khan một tiếng đầy ngượng ngùng, thẳng lưng nghiêm chỉnh: “Tôi chỉ là ngang qua, tình cờ gặp thôi.”
Thiên Lý hỏi ngoài làm gì mà thể tình cờ ngang qua trường học. như hình như sẽ dồn Tống Chiêu Lâm thế khó, khiến mất mặt.
Thiên Lý lạnh nhạt : “ , thấy sai, nào?”
“Cậu là bạn trai ?!”
Thiên Lý nhướng mày, Tống Chiêu Lâm lập tức bực bội cắt lời : “Được ! Tôi chúng là giả! đối ngoại thì bây giờ chúng là thật đúng ?! Cậu chú ý một chút đến hình ảnh chứ! Chuyện tình ái ảnh hưởng đến hình ảnh của cán bộ công chức, ?!”
Thiên Lý dùng ánh mắt ngạc nhiên Tống Chiêu Lâm: “Cậu dùng chuyện để uy h.i.ế.p ?” Cậu xong liền về phía bếp, Tống Chiêu Lâm thấy tình hình , vội vàng theo.
“Tôi ý uy h.i.ế.p , đây là thiện ý nhắc nhở! Thiện ý! Hiểu ?!”
Trời vì lo lắng cho sự an nguy của , theo dõi Thiên Lý đến trường, kết quả vì nhân viên nhà trường nên chặn một cách tàn nhẫn ở bên ngoài. Tống Chiêu Lâm thử vài định phá vòng vây dù là trèo tường chui lỗ, kết quả đều .
Trường quý tộc quả hổ danh là trường quý tộc, phòng thủ nghiêm ngặt, khiến tìm thấy chút sơ hở nào.
dù , Tống Chiêu Lâm vẫn tìm một nơi thể thấy Thiên Lý, nơi đó vặn thể thấy sân tập của học sinh. Hắn trèo lên một cái cây, xổm cây hai tiếng đồng hồ, chỉ để một buổi diễn thuyết.
Thiên Lý giảng thật, đặc biệt oai phong... Không, đó trọng điểm! Trọng điểm là buổi diễn thuyết một thằng đàn ông lạ mặt lên tán tỉnh! Tống Chiêu Lâm xổm cây mà tức điên lên... Cái thứ hổ , nhận đây là Beta đ.á.n.h dấu ?! Dấu tạm thời còn phai mà! Đây là chủ !
Thiên Lý mặt cảm xúc khẩy một tiếng, cắt ngang dòng hồi ức dần trở nên điên rồ của Tống Chiêu Lâm. Hắn hồn, phát hiện Thiên Lý thành thạo đeo tạp dề, đó vươn tay lấy thùng dầu ở cao trong tủ. Tống Chiêu Lâm phía , theo thói quen giơ tay giúp lấy xuống, đưa tay Thiên Lý. Cậu nhận lấy, đặt sang một bên.
Thiên Lý lấy một củ cà rốt trong tủ lạnh thái sợi, đó bật bếp, đổ dầu chảo nóng, thái thịt sợi.
Tống Chiêu Lâm lưng Thiên Lý một đoạn cổ trắng nõn lộ khi cúi đầu, nhịn nghiến răng thật c.ắ.n thêm một miếng nữa... c.ắ.n thật mạnh một miếng, nhất là thể đ.á.n.h dấu vĩnh viễn!
Ánh mắt Tống Chiêu Lâm quá đỗi nóng bỏng, chú ý cũng . Cậu nhíu mày, nhưng ngẩng đầu lên: “Cậu mà còn như thế nữa, sẽ tiêm cho một mũi t.h.u.ố.c ức chế đấy.”
Tống Chiêu Lâm bĩu môi. Hắn bóng lưng Thiên Lý thái rau càng càng thấy bực bội, liền nhẹ nhàng ghé sát gọi một tiếng: “Thiên Lý.”
Người gọi vẫn ngẩng đầu, chỉ dùng giọng mũi đáp: “Ừm?”
Tống Chiêu Lâm chớp chớp mắt, đột nhiên nhẹ nhàng hôn một cái lên gáy Thiên Lý nụ hôn như chuồn chuồn đạp nước, môi chỉ chạm nhẹ sợi tóc của Thiên Lý, thở tiếp xúc với da đầu , liền lập tức lùi . Nụ hôn đó cũng như gợn sóng mặt nước, từ từ tan , còn dấu vết.
Chiêu tưởng chừng như tự lừa dối khiến Tống Chiêu Lâm vui vẻ hẳn lên, nhịn nhếch môi, gáy Thiên Lý cũng cảm thấy vui ở đó một nụ hôn để , Thiên Lý hề .
Ồ, thể để , nếu nhất định sẽ chỉnh đốn một trận trò. Cách suy nghĩ của Thiên Lý giống bình thường, cái phản ứng vô thức thật sự khiến yêu hận.
Thiên Lý đương nhiên nhận hành động của Tống Chiêu Lâm, cảm thấy đang làm loạn ở gáy , đầu , phát hiện Tống Chiêu Lâm đang hì hì , mặt cũng điều gì khác thường.
... Chỉ là dựa quá gần thôi.
Thiên Lý khẽ nhíu mày, định gì đó, thì từ phía phòng khách đột nhiên truyền đến tiếng chuông điện thoại. Thiên Lý bàn tay dính đầy dầu mỡ vì thái thịt, chảo dầu đang dần sôi lên, khẽ hất cằm về phía phòng khách: “Phiền giúp lấy nó qua đây một chút, ?”
Tống Chiêu Lâm lập tức rộ lên: “Được thôi!”
Thiên Lý hai chữ đó của làm cho nổi hết da gà cần đáp ngọt ngào đến thế ? Hàm lượng đường cao quá !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-40-tong-chieu-lam-tuyen-bo-chung-toi-da-don-ve-o-chung.html.]
Tống Chiêu Lâm cầm chiếc điện thoại mà Thiên Lý vẫn đang gọi đến, màn hình hiển thị tên ghi chú của sư phụ. Thiên Lý liếc một cái, đột nhiên sững sờ, liền khắp nơi tìm thứ gì đó để lau tay. Tống Chiêu Lâm từ phía kéo cánh tay , nhấn nút đưa điện thoại đến bên tai Thiên Lý, hiệu cứ như là .
Thiên Lý do dự một chút, ghé mặt : “Sư phụ?”
Tống Chiêu Lâm thừa cơ đặt cằm lên vai Thiên Lý, một tay thuận thế ôm chặt lấy eo . Hai lập tức mật kẽ hở, cái ôm hệt như cái ôm từ phía mật nhất giữa các cặp tình nhân.
khi Tống Chiêu Lâm đặt cằm lên vai Thiên Lý, lập tức nổi cáu mới thành tâm thành ý định chấp nhận sự giúp đỡ của Tống Chiêu Lâm, ngờ tên khốn thừa cơ chiếm tiện nghi!
Thiên Lý đầu trừng mắt một cái thật mạnh: Buông tay !
Cậu , nhưng ánh mắt truyền đạt ý đó. Tống Chiêu Lâm bĩu môi với Thiên Lý, buông cánh tay . buông , cánh tay nhẹ nhàng chống lên bếp, tạo thành một gian nhỏ lỏng lẻo với cơ thể , vặn khoanh Thiên Lý trong. Sau đó, hiệu bằng chiếc điện thoại đang cầm trong tay với Thiên Lý, ý bảo mau chuyện.
Giọng sư phụ truyền đến từ ống , khiến Thiên Lý thể chuyển sự chú ý.
“Thiên Lý, buổi tiệc hôm qua của con chút vấn đề, vấn đề gì ?”
Thiên Lý sư phụ nhắc đến buổi tiệc Beta đó, sắc mặt liền khi trải qua chuyện như mà sắc mặt thể mới là lạ. Thiên Lý vốn để sư phụ chuyện , nên liền hàm hồ : “Không gì sư phụ, con thể gặp vấn đề gì chứ? Chẳng qua là thích cái kiểu xã giao bàn rượu của họ, nên bỏ về thôi.”
Vẫn thể xác định rốt cuộc là ai bỏ thứ gì rượu, Thiên Lý thậm chí cách nào rõ ràng cho sư phụ nên tránh xa ai một chút.
“Haizz, thế nữa , con đúng là quá tùy hứng. Con lớn thế , sớm muộn gì cũng học những thứ thôi. Bình thường bảo con tiếp xúc nhiều với bạn bè của con cũng chịu, còn tưởng con chê họ lớn tuổi, chủ đề chung với bọn trẻ con. Hôm qua phần lớn tham gia tiệc đều là cùng tuổi đúng ? Sao, tranh thủ chuyện t.ử tế ?”
Tống Chiêu Lâm một bên rõ mồn một, xong càng càng thấy tức giận sư phụ là , xảy chuyện thì nên điều tra kỹ càng chứ, Thiên Lý trải qua chuyện đáng sợ như mà.
Hắn khẽ liếc Thiên Lý một cái, bàn tay trộm chống bếp từ từ từ từ dịch chuyển về phía Thiên Lý vài , lộ vẻ gì thu hẹp phạm vi gian khoanh tròn Thiên Lý. Tống Chiêu Lâm làm những điều chút chột , liền chuyển ánh mắt lên trần nhà, như thể đang trợn trắng mắt, thực là dám bộ dạng Thiên Lý phát hiện.
Thiên Lý lúc tâm trạng quản , mặt cảm xúc dùng hai tay nâng d.a.o xúc thịt sợi thớt cho chảo dầu nóng, bắt đầu xào: “Có chuyện, nhưng nền tảng nghề nghiệp khác , tiếng chung, nên nhiều.”
Thiên Lý dừng một chút : “Sư phụ, đừng lo lắng chuyện con kết bạn nữa, bây giờ con đối tượng hẹn hò .”
Tống Chiêu Lâm Thiên Lý nhắc đến , cánh tay đó lập tức vòng lấy Thiên Lý, ôm chặt lấy . Thiên Lý ôm đến mức loạng choạng, nhíu mày đầu một cái, phá lệ ngăn cản.
Tề Học Duệ ở đầu dây bên im lặng một lúc, thở dài thật sâu: “ thấy hai đứa thật sự hợp...”
Tống Chiêu Lâm đến đây thì nhịn nổi nữa cái gì mà thấy hợp, chỉ là sư phụ, cha của Thiên Lý, tư cách gì mà can thiệp ở bên ai, hơn nữa... cho dù là cha của Thiên Lý cũng thể ngăn cản họ ở bên ! Họ là cặp đôi sắt đá! Cái kiểu hàn chặt thể tách rời !
Nghĩ đến đây, Tống Chiêu Lâm lười biếng lên tiếng: “Sư phụ, ông quá đấy ạ, thấy với Thiên Lý hợp mà.”
Thiên Lý đột nhiên lên tiếng làm giật , Tề Học Duệ cũng giật . Đầu dây bên im lặng một chút, ngạc nhiên : “Cậu là ai ?! Cậu... ở cạnh Thiên Lý?! Bây giờ là giờ tan làm ?”
Tống Chiêu Lâm trực tiếp cầm điện thoại từ tai Thiên Lý , áp tai . Thiên Lý hạ giọng cảnh cáo : “Tống Chiêu Lâm!”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Tống Chiêu Lâm gì, tay trái khoanh chặt Thiên Lý, tay giơ điện thoại lên : “Tôi là bạn trai của Thiên Lý, chúng dọn về ở chung .”
Thiên Lý ngờ tới sẽ làm chuyện , nhất thời ngây đó.
Tống Chiêu Lâm xong liền hướng điện thoại về phía chảo xào để trong điện thoại thấy tiếng: “Chúng đang nấu cơm đấy, sư phụ. Tài nấu ăn của Thiên Lý giỏi lắm, thời gian cứ thường xuyên đến nhà chơi, ăn bữa cơm, cũng làm quen một chút ạ.”
“...”
Hắn xong còn ghé mặt , nghiêng đầu nhẹ nhàng áp má vị trí thái dương của Thiên Lý: “Thiên Lý nhà chúng thật là vất vả .”
Không thật sự tin lời dối của , bên đột nhiên tách một tiếng cúp điện thoại. Thiên Lý tiếng cúp điện thoại gọi hồn về, tức giận đến cực điểm, tay dùng khuỷu tay thúc mạnh n.g.ự.c một cái, gào lên: “Tống Chiêu Lâm! Cậu cho thôi!”
Lần Thiên Lý tay nhẹ, Tống Chiêu Lâm tránh, thúc lùi một đoạn ngắn, như một cục kẹo da trâu cứng đầu, kiên trì dính lên, cánh tay cũng thuận thế ôm Thiên Lý chặt hơn, cả dính chặt lưng Thiên Lý.
Thiên Lý vô thức giãy giụa: “Buông ...!”
“Không!”
Tống Chiêu Lâm dùng hai cánh tay ôm chặt lấy Thiên Lý, cả mật kẽ hở dán chặt : “Đã là giả vờ làm yêu, chẳng là để sư phụ những lúc như thế ? Cơ hội trời cho để thành thật như thế mà bây giờ cho ông , đến lúc đó giải thích thì sư phụ còn tin ?”
“...”
Thiên Lý sững sờ một chút, đột nhiên im lặng, nhíu mày thở dài một . Tống Chiêu Lâm thấy bình tĩnh , định siết chặt cánh tay, Thiên Lý đột nhiên cúi đầu liếc một cái: “Buông tay.”
Tống Chiêu Lâm theo phản xạ điều kiện cũng buông tay , tiện miệng còn lẩm bẩm một câu: “Theo thì nên thừa thắng xông lên...”
Thiên Lý tắt bếp, múc cà rốt xào , lạnh lùng : “Đừng quá đáng.”
Tống Chiêu Lâm lập tức ngoan ngoãn, một lúc lâu , ghé sát hỏi một câu: “Rốt cuộc gì với cái mặc áo blouse trắng ?” Hắn quá xa nên căn bản thấy gì cả!
Thiên Lý đặt món ăn múc tay Tống Chiêu Lâm, mặt cảm xúc : “Không cho .”
“...”