(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 29: Cảm Giác Như Đang Sống Đời Vợ Chồng Vậy

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:54:52
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Chiêu Lâm vẫn tiếp tục ở nhà Thiên Lý.

Thực nếu cố tình nghĩ là Tống Chiêu Lâm, thì chung sống cũng đến nỗi gượng gạo, vẫn giống như đây thôi.

... Chắc .

"Cậu hỏi ?"

Tống Chiêu Lâm đeo khẩu trang , một tay đút túi quần bên cạnh Thiên Lý, xong lầm bầm nhỏ giọng: "Mặc dù hỏi thì cũng chắc cho ..." Chiến đội cơ giáp ở bất kỳ quốc gia nào cũng là vũ khí hạng nặng, với phận như , quá nhiều chuyện cần giữ bí mật.

Thiên Lý vẻ đúng là chuyện hỏi, im lặng một lát: "Cậu thực sự dựa năng lực của chính để trở thành Tổng chỉ huy chiến đội cơ giáp ?"

Tống Chiêu Lâm đầu tiên là ngẩn , đó tức giận liếc Thiên Lý một cái: "Cậu ý gì đây, đang sỉ nhục sỉ nhục bố đấy?"

Mặc dù chắc chắn cũng nhiều thắc mắc giống Thiên Lý, nhưng dám hỏi thẳng mặt thì đầu tiên.

"Trước khi chính là Tống Chiêu Lâm, tuyệt đối tin tưởng trai đều dựa năng lực của để làm Tổng chỉ huy, và cũng tin tưởng phẩm hạnh của Tống tướng quân."

" chỉ trông đặc biệt đắn, đúng ?" Tống Chiêu Lâm ngắt lời Thiên Lý, nốt phần còn .

Thiên Lý im lặng một chút, : "Tôi như lắm ?"

Tống Chiêu Lâm trực tiếp hỏi đến ngẩn luôn — dĩ nhiên là ! Cực kỳ ! Chuyện còn cần ?!

khuôn mặt đờ đẫn của Thiên Lý, giật giật khóe miệng, nuốt ngược những lời định thốt trong, đổi giọng: "Cũng... cũng hẳn... chỉ là, lọt tai cho lắm."

Tống Chiêu Lâm bĩu môi: "Tôi tiếp xúc với cơ giáp từ nhỏ, mười mấy tuổi nghiệp trường quân đội, đó gia nhập chiến đội cơ giáp, thành tựu hiện tại của đều là do bản nỗ lực mà , chẳng liên quan gì đến ông cả."

Hắn khựng một chút, tiếp: "Nếu nhất quyết liên quan, thì chắc là do từ nhỏ ông huấn luyện như đối thủ , nên cảm ơn ông mới đúng."

Thiên Lý Tống Chiêu Lâm, khẽ "ồ" một tiếng — vô ý hỏi đến chuyện riêng tư của nhà , từ giọng điệu của Thiên Lý thể , A Chiêu khá ghét việc đem so sánh với cha . Có lẽ đối với những như họ, một cha với hào quang quá chói lọi cũng là một chuyện bi ai.

Cậu im lặng một lát, hỏi: " , trường quân đội của các khi nào khai giảng? Chẳng trong bản tin , hiện tại cục diện đang căng thẳng, bước tiếp theo cũng thể tiếp tục ở trường quân đội nữa chứ."

Tống Chiêu Lâm gật đầu, đó cảnh giác : "Cậu hỏi thế đuổi đấy chứ."

Thiên Lý đáp lời, Tống Chiêu Lâm đột nhiên thấy tủi — lúc Thiên Lý phát hiện phận thật của , tỏ ngạc nhiên như , trong lòng còn thầm mong đợi sẽ vì phận của thái độ khác một chút so với đây, ngờ vẫn cứ như ... vẫn cứ hờ hững như .

Cái tên Tống Chiêu Lâm đúng là chẳng tích sự gì.

Hắn nhịn bĩu môi: "Lịch trình thể cho , giữ bí mật."

Thiên Lý thấu hiểu gật đầu.

Chuyện của quân đội thể tùy tiện với khác, chiến đội cơ giáp luôn là vũ khí quan trọng của quốc gia, càng nên giữ bí mật, ngay từ đầu nên hỏi.

...

Ơ? Bây giờ đang Tổng chỉ huy chiến đội cơ giáp trưng dụng nhà ở ? Hắn ở nhà , thể cho khi nào sẽ rời ... Mặc dù với tư cách là công dân quốc gia C thì nên ủng hộ công việc của , nhưng chuyện xảy A Chiêu, khiến Thiên Lý cảm giác kỳ lạ.

Cứ thấy đang ăn vạ thì đúng hơn.

Thiên Lý cảm thấy định kiến về Alpha của tuy biến mất một tẹo, nhưng các loại định kiến khác đang tăng theo cấp nhân.

Tuy nhiên tin rằng hiện tại A Chiêu sẽ tùy tiện phát tình nữa, chính , "Chút tin tức tố của một Omega vị thành niên thể ảnh hưởng đến ", điều chứng tỏ trải qua huấn luyện kháng tin tức tố.

Quân nhân, đặc biệt là quân nhân thuộc tầng lớp cao cấp, đều sẽ tiến hành huấn luyện kháng tin tức tố. Bởi vì cả thế giới đều , là một Alpha thể khắc phục những điểm yếu khác, nhưng duy chỉ khi đối mặt với tin tức tố của Omega là sẽ bó tay chịu trói. Trong quân đội đa là Alpha, nếu kẻ địch lợi dụng điểm để tấn công bằng tin tức tố, nghiêm trọng thể trực tiếp dẫn đến việc quân tiêu diệt.

Phía quân đội nắm giữ mạch m.á.u an ninh quốc gia thể để mặc điểm yếu như cho khác nắm thóp, Tống Chiêu Lâm sinh trong gia đình quân nhân, chừng từ nhỏ huấn luyện tương tự .

Thiên Lý liếc một cái: "Yên tâm , chúng ký hợp đồng , khi cần rời sẽ đuổi ."

Tống Chiêu Lâm vui vẻ vươn tay ôm vai Thiên Lý: "Thật ! Thiên Lý, mà."

Thiên Lý theo phản xạ né tránh, nhưng Tống Chiêu Lâm chộp lấy cánh tay, định vùng , nghiêm giọng : "Cậu thương ?"

Thiên Lý xuống khuỷu tay theo bản năng, vết m.á.u thấm qua áo ngủ khô, nhưng lật cánh tay lên thì thấy một mảng lớn, đập mắt. Cậu tùy ý : "Không , băng bó ."

Tống Chiêu Lâm nhíu mày: "Thế , thương thì sớm chứ, hôm nay để giúp nấu cơm , cứ nghỉ ngơi ."

Thiên Lý vô cảm một cái: "Không cần, sợ đến lúc đó nuốt trôi."

"..." Thật , chính là thích Thiên Lý như thế , cho dù phận của thì vẫn đối xử với như — vẫn ghét bỏ như .

Hắn từ bỏ việc phản kháng.

Thiên Lý đẩy tay Tống Chiêu Lâm , hai cùng bước thang máy: "Đây chỉ là vết trầy xước nhỏ thôi, lượng m.á.u thì nhiều nhưng thực ảnh hưởng gì mấy."

Tống Chiêu Lâm "ồ" một tiếng: "Nếu chịu nổi thì nhất định đấy."

Hắn chằm chằm những con đang đổi phía thang máy một lúc, hỏi: "Thiên Lý, bữa trưa chúng ăn gì ?"

Sáng sớm bụng rỗng, ngay cả một ly cà phê cũng uống, còn chạy nhảy lâu như thế, bây giờ đói đến mức dán cả bụng lưng . Nhìn sang Thiên Lý, nghĩ Thiên Lý chắc cũng đói , chỉ là biểu hiện thôi — tin vận động nhiều như thế mà đói!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-29-cam-giac-nhu-dang-song-doi-vo-chong-vay.html.]

"Về nhà nấu cơm, làm thêm mấy món nữa."

Thiên Lý xong, đột nhiên đầu , ngập ngừng hỏi: "Cậu yêu cầu đặc biệt gì ?"

Tống Chiêu Lâm híp mắt : "Không , nấu cơm ngon như , nấu cái gì cũng sẵn lòng ăn."

Thiên Lý lập tức đầu , dùng gáy đối diện với , da gà nổi đầy đất — tên sến súa quá! Thật chịu nổi! Vị Alpha rốt cuộc là di truyền gen của ai mà thành thế ... Không ! Cứ tiếp tục thế , sẽ nhịn mà liên tưởng xem tướng quân Tống Nghị bình thường như !

Alpha đúng là Alpha, dù bao nhiêu công lao hiển hách thì cũng đổi sự thật họ là Alpha. Cậu phủ nhận năng lực của những , nhưng cũng thể quen với cảm xúc bộc lộ quá mức của họ.

... May mà cần sống chung với họ.

Tống Chiêu Lâm Thiên Lý đang thầm mắng , chỉ lùi phía một chút, chằm chằm cái cổ trắng ngần lộ ngoài cổ áo của Thiên Lý.

Thiên Lý giống như hầu hết các nhân viên công chức, để kiểu tóc ngắn quy củ, đuôi tóc mềm mại rủ xuống phía cổ, tóc đen càng làm nổi bật làn da trắng.

Hơn nữa, đó là vị trí của tuyến thể, Tống Chiêu Lâm ghé sát ngửi thử.

Hắn một hồi, cũng nghĩ đến cái gì, đột nhiên nheo mắt , bắt đầu tỏa thở đào hoa khắp . Ánh mắt quá mức nóng bỏng khiến Thiên Lý thấy kỳ quái, như gai đ.â.m lưng.

— Có thể đừng chằm chằm nữa ?!

"Này, Thiên Lý."

"...?"

Thiên Lý đầu , Tống Chiêu Lâm đột nhiên cúi , từ phía ghé sát tai , khẽ : "Lúc gặp nạn cứu một mạng, nhất định báo đáp ."

Những sợi tóc dài mảnh của rủ xuống chạm gáy Thiên Lý, giống như luồng thở khi Tống Chiêu Lâm chuyện, nhẹ nhàng và đầy trêu chọc.

Thiên Lý theo bản năng bước lên phía một bước, cố ý kéo giãn cách giữa hai : "Không cần ."

"Thế ! Tôi là kẻ vong ơn bội nghĩa!"

Tống Chiêu Lâm như một con vật cảnh giác chạy trốn khỏi , im lặng một lúc, đột nhiên : "Hay là thế , lấy báo đáp thấy ?"

"..." Đột nhiên phát thần kinh gì ?!

Hắn thấy Thiên Lý lên tiếng, bèn tiếp: "Ơn cứu mạng gì báo đáp, hiện tại một xu dính túi, nghĩ nghĩ ... chỉ bản là còn chút giá trị, chỉ thể lấy báo đáp thôi."

Thiên Lý đẩy đẩy gọng kính, đầu : "Cậu đang đùa với đấy ?"

"Không , là thật lòng đấy! Là nghiêm túc đấy!" Hắn đúng là thật lòng, Tống Chiêu Lâm mới xác định xong, thực sự theo đuổi Beta ... Hắn thích tin tức tố của , bấy nhiêu đó đủ để xác định .

Thiên Lý gật đầu: "Vậy để ..."

sẵn sàng bỏ sức lao động chân tay!" Tống Chiêu Lâm vội vàng ngắt lời khi Thiên Lý kịp hết câu — biểu cảm của Beta định , chắc chắn là từ chối .

Lúc thang máy đến tầng 12, một tiếng "đinh" vang lên, cửa thang máy mở , Tống Chiêu Lâm bước một bước, Thiên Lý lẳng lặng một cái, cũng theo — câu "trịnh trọng từ chối" đó liền cơ hội miệng.

Tống Chiêu Lâm quẹt mồ hôi trán, suýt chút nữa thì trợn trắng mắt — may mà lúc nãy phản ứng nhanh... Haiz, ngốc , khi chắc chắn thể theo đuổi Thiên Lý, thể những lời giống như tỏ tình thế , từ chối là hết cơ hội luôn đấy.

Dựa theo tính cách của Thiên Lý, một trăm phần trăm là sẽ từ chối!

Điểm là, hai họ hiện tại vẫn còn một bản "hợp đồng yêu đương" để duy trì quan hệ, vẫn thể từ từ theo đuổi.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Thiên Lý về đến nhà là bắt đầu chuẩn bữa trưa, để tâm đến chuyện nhỏ nhặt trong thang máy , nhưng Tống Chiêu Lâm thì khác, màn thăm dò nguy hiểm khiến như quả bóng xì , ủ rũ chút tinh thần.

Thiên Lý cho gạo nồi, khi bắt đầu nấu, thấy phòng khách vẫn im phăng phắc một tiếng động, từ trong bếp ló đầu , thấy Tống Chiêu Lâm đang cuộn tròn sofa, cả héo rũ, đang nghĩ cái gì.

_ Bảo là sẵn sàng bỏ sức lao động chân tay cơ mà? Tên chỉ định chờ ăn thôi ?

"A Chiêu!"

Tống Chiêu Lâm thấy tiếng của Thiên Lý, lập tức bừng tỉnh, về phía nhà bếp: "Sao thế?"

"Giúp cho Mai Mai ăn với."

Khi sai bảo lao động giá rẻ, Thiên Lý sẽ bao giờ nương tay — cho dù lao động là Tống Chiêu Lâm, cũng sẽ khách sáo.

Vị Alpha đây thế nào quan tâm, nhưng ở nhà , bất kỳ ai cũng lao động, lao động thì cơm ăn.

"Ồ..."

Tống Chiêu Lâm hề vẻ, luồn tay tóc gãi gãi vài cái, dậy khỏi sofa: "Con Mai Mai nhà thích , nào cho nó ăn cũng cào cho mấy nhát."

là mèo giống chủ, con mèo Thiên Lý nuôi cũng lạnh lùng y hệt...

Thiên Lý trở bếp: "Thu liễm cái tin tức tố của , làm nó sợ thì dĩ nhiên nó sẽ cào ."

Động vật cũng sợ tin tức tố của Alpha, Alpha càng lợi hại càng dễ khiến chúng cảm thấy hoảng sợ.

Tống Chiêu Lâm xổm ổ mèo đổ thức ăn bát, bộ lông đen bóng mượt của con mèo ánh mặt trời trông đặc biệt mắt. Hắn cho mèo ăn, tiếng thái rau trong bếp, đột nhiên tủm tỉm một — một nấu cơm, một cho mèo ăn, cảm giác như đang sống đời vợ chồng ...

Loading...