(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 20: Màn Chào Sân Thất Bại Của Chuyên Gia Tình Yêu
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:54:41
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tác giả: Ngư Yêu
Sáng sớm tinh mơ, lúc Thiên Lý còn tỉnh ngủ, cảm thấy một thứ gì đó ấm nóng, thở đang dí sát cổ , khiến ngứa. Cậu đột ngột mở mắt , liền thấy gương mặt điển trai của A Chiêu đang dí sát mặt , thiếu chút nữa dọa Thiên Lý c.h.ế.t khiếp.
Cậu hít một thật sâu, giọng chút run rẩy: “Anh đang làm gì …”
A Chiêu chống hai tay hai bên Thiên Lý, vẻ mặt thu , ánh mắt đào hoa chằm chằm: “Anh đang định gọi em dậy, còn đang phân vân nên hôn để đ.á.n.h thức em thì hơn.”
“…” Lên cơn thần kinh gì thế?!!!
Thiên Lý A Chiêu làm cho ghê tởm đến nổi hết cả da gà, ngẩn một lúc lâu mới nhớ giao kèo tối qua, đành lạnh mặt đẩy : “Cảm ơn, cần , đồng hồ sinh học của sẽ tự động đ.á.n.h thức đúng giờ.”
A Chiêu đột nhiên đưa tay ôm lấy Thiên Lý, ghé sát tai , nhắm mắt hít một thật sâu: “Trên em một mùi hương…”
“Cậu ăn một mũi tiêm ?” Thiên Lý lạnh lùng : “Tôi vẫn còn đồ dự phòng đây, tiêm thẳng cho liều PVPⅠ-1 luôn nhé?”
“…”
A Chiêu bĩu môi: “Sao mà hung dữ thế.”
“Buông tay.”
Bây giờ chút hối hận với quyết định của lúc , là quá võ đoán ?! Hợp tác với Alpha đúng là tự tìm việc vui cho mà.
A Chiêu thấy sắc mặt Thiên Lý , đành buông .
Lúc đầu xông phòng ngủ của Thiên Lý đúng là cho một màn đ.á.n.h thức “tràn ngập khí yêu đương”, nhưng gò má nghiêng của Thiên Lý lúc ngủ say, đột nhiên nhớ tới mùi hương ngửi Thiên Lý tối qua, bèn nhịn mà ghé sát ngửi cho kỹ.
Lúc ngủ Thiên Lý đeo kính, trông khác xa so với dáng vẻ ban ngày của .
Ngủ trông cũng ngoan ngoãn đấy chứ.
A Chiêu cảm thấy bình thường đeo kính thể sẽ thoải mái, lông mi quá dài, chắc chắn sẽ quét mắt kính. Nói đến đây cảm thấy kỳ lạ, tại Thiên Lý chọn đeo kính, rõ ràng thể chọn loại kính áp tròng mỏng như sương, loại kính áp tròng đó tạo khúc xạ thông qua một lớp màng tinh thể vật liệu mới, đeo như đeo, Thiên Lý giàu như , lẽ mua nổi.
A Chiêu ngửi mùi hương đó Thiên Lý, đúng là một mùi tin tức tố nhàn nhạt, tiếc là quá nhạt, thậm chí còn dễ dàng mùi sữa tắm che lấp, A Chiêu hít hà một lúc lâu cũng ngửi gì.
“Phiền ngoài , quần áo.”
A Chiêu ở cửa dừng một chút: “Em để ở đây xem ? Các cặp đôi thật sự đều ăn chung ở chung, ở với em để tập làm quen.”
“Cút ngoài!”
Cùng với giọng giận dữ của Thiên Lý, A Chiêu một chiếc gối ném khỏi cửa phòng, lưng về phía cửa, khẽ cong môi, nhỏ: “Anh thật đấy.”
Thiên Lý sửa soạn xong xuôi bước khỏi phòng, ngửi thấy trong khí thoang thoảng mùi thơm ngọt của thức ăn, bất giác về phía nhà bếp. A Chiêu tay bưng một chiếc đĩa bước , mái tóc dài xõa tung, nụ rạng rỡ: “Mau rửa mặt , nấu cơm xong .”
Thiên Lý nghi ngờ liếc một cái: “Sớm ?”
“Quy tắc của là ngủ sớm dậy sớm ?”
Thiên Lý gật đầu: “Anh nhớ rõ đấy.”
Nói xong liền phòng vệ sinh rửa mặt, Thiên Lý vốc mấy vốc nước lạnh lên mặt, ngẩng đầu chằm chằm trong gương bắt đầu ngẩn ngơ.
–Chuyện xem mắt thật sự làm sầu c.h.ế.t .
Trên đời mấy ai thể ép Thiên Lý làm chuyện , nhưng sư phụ là một trong đó, đặc biệt là khi tự làm giới thiệu… Thiên Lý thể nể mặt.
Sư phụ luôn lo lắng cuối cùng sẽ cô độc đến già, nên đặc biệt hy vọng sớm thành gia lập nghiệp. Thiên Lý ý của , cũng sẽ thẳng với rằng là theo chủ nghĩa kết hôn… cho nên buổi xem mắt hôm nay bắt buộc , còn ăn mặc thật để .
Thôi… cứ mặc vest .
Lúc Thiên Lý từ phòng vệ sinh , A Chiêu đang bưng đồ lên, bày sẵn bát đũa cho hai , đang gắp đồ trong đĩa bát của mỗi .
Thứ bày là một món cắt thành hình trụ, bọc trong rong biển, trông giống như kimbap, nhưng phần giữa màu hồng, hình như xay nhuyễn, bên trong là gì…
Thiên Lý thấy động tác dọn cơm bày bát đũa của chút lóng ngóng, khỏi lo lắng – A Chiêu hẳn là một thiếu gia phận địa vị thấp, chuyện nấu nướng làm thật ?
Cậu chút hối hận vì cho phép A Chiêu sử dụng nhà bếp của , cảm thấy tên Alpha cho nổ tung nhà bếp trong lúc ngủ là may mắn lắm .
Tối hôm qua về đến nhà, A Chiêu đói bụng, dùng nhà bếp nấu cơm, Thiên Lý buồn ngủ chịu nổi nên đồng ý. Cũng cả đêm làm món ăn khuya nào … nhưng trong mơ cũng thấy tiếng nổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-20-man-chao-san-that-bai-cua-chuyen-gia-tinh-yeu.html.]
Nghĩ đến đây, Thiên Lý vội vàng vòng qua A Chiêu chạy bếp xem, bên cạnh Thiên Lý, cầm đĩa khó hiểu: “Làm gì thế?”
–Nhà bếp vẫn còn nguyên vẹn, y như lúc ngủ dậy, Thiên Lý thở phào nhẹ nhõm.
Cậu đầu A Chiêu, mặt cảm xúc : “Anh rốt cuộc dùng mấy dụng cụ nhà bếp , nấu thì đừng cố.”
A Chiêu bật : “Ai ? Chẳng làm đây ? Nấu cơm khó .”
Hắn nhón một miếng hình trụ trong đĩa đưa đến bên miệng Thiên Lý, há to miệng : “A–”
Thiên Lý dọa cho giật , bất giác ngửa , ánh mắt dán chặt thứ đó: “Lấy … ưm!”
Cậu còn hết lời A Chiêu nhét miệng, tay nhẹ nhàng nâng cằm Thiên Lý, ép ngậm miệng , đồng thời dứt khoát rút ngón tay khỏi miệng .
Thiên Lý kinh ngạc , A Chiêu quen thói l.i.ế.m những hạt cơm và phần sốt màu hồng dính ngón tay, lẩm bẩm: “Anh nếm thử thấy ngon mới cho em ăn, em là đầu tiên ăn cơm nấu đấy, đừng điều như chứ.”
Thiên Lý ngậm cái thứ lạnh ngắt rõ là gì trong miệng, đột nhiên chạy nhà vệ sinh, hướng về phía bồn cầu há miệng nôn ọe – tên Alpha ngốc [bíp] ! Cho ăn cái thứ quái quỷ gì !
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
A Chiêu thấy phản ứng của Thiên Lý mạnh như , cũng ngẩn với đầu ngón tay – nôn thế? Hắn chỉ tán tỉnh bình thường thôi mà.
A Chiêu còn nghĩ thông, Thiên Lý từ nhà vệ sinh vỗ một phát gáy: “Anh làm cái gì !”
A Chiêu bưng đĩa đầu : “Cậu đ.á.n.h mà còn hỏi làm gì ?”
“Anh nhét cái thứ linh tinh gì miệng thế! Với , ai cho làm bữa sáng.” Còn đ.á.n.h … đ.ấ.m nát cái đầu ch.ó của là may lắm , bình thường Thiên Lý sẽ bao giờ tùy tiện cho những thứ làm từ cái gì, còn trông xí như miệng .
Thiên Lý lạnh lùng liếc A Chiêu một cái, tự bếp, cầm lấy tạp dề giũ mạnh một cái, tư thế là làm bữa sáng.
“…Chẳng là sẽ giặt quần áo nấu cơm để trừ nợ ?” A Chiêu đặt đĩa xuống, theo Thiên Lý: “Anh là làm .”
Thiên Lý liếc một cái, đập hai quả trứng bát đ.á.n.h tan, cắt mấy lát thịt hộp cho : “Không cần, đợi trả tiền.”
“Tiền cũng sẽ trả mà!”
A Chiêu thấy cái vẻ keo kiệt của liền tức giận, khoanh tay một bên, Thiên Lý cũng thèm để ý, tự phết dầu lên chảo. A Chiêu nhịn hỏi: “Này, nên phối hợp với tạo khí yêu đương chứ, thể chống cự như , sư phụ của chỉ cần liếc mắt là thấu ngay.”
Thiên Lý dùng đũa gắp miếng thịt hộp nhúng trứng đặt lên chảo, khẩy một tiếng: “Ăn cái thứ lạnh ngắt rõ là gì của mà gọi là khí yêu đương ? Anh tưởng là đồ ngốc chắc.”
Thịt hộp cho chảo phát tiếng “xèo” một tiếng giòn tan, khiến A Chiêu nhịn mà trong chảo.
…Thơm thật.
chỉ thất thần một lúc, lập tức hồn: “Anh làm là cơm cuộn cá ngừ, thấy trong tủ lạnh của em nhiều cá ngừ hộp, còn ít cơm, nên lấy dùng, thấy ăn cũng ngon mà.”
–Thế , cứ thế dùng rong biển cuộn cá hộp với cơm thừa là nấu cơm đấy , giỏi thật, cần vỗ tay khen thưởng ?
A Chiêu Thiên Lý đang châm chọc , tiếp: “Với , giữa các cặp đôi, đút cho ăn chính là cách để tăng thêm sự mật đó, em từ từ làm quen .”
Mặt Thiên Lý lập tức đen , cánh tay thành thật nổi lên một lớp da gà – chỉ đám Alpha mới sến súa! Rợn ! Ghê tởm như ! Tay gãy , ai cần đút!
Cậu chuyện với A Chiêu nữa, xúc thịt hộp đĩa, đó dùng trứng và bột mì pha thành một bát bột sền sệt, nêm gia vị đổ đều lên chảo, đáy chảo nhanh chóng hình thành một lớp bánh mỏng, Thiên Lý lập tức dùng khăn bọc lấy chảo nhấc lên, hất mạnh một cái, chiếc bánh ngoan ngoãn lật mặt trong chảo, mặt khô ráo vàng ruộm, ngoài giòn trong mềm, ăn chắc chắn ngon.
“Anh ăn cơm cuộn cá ngừ của ?”
A Chiêu hiểu: “Ừ.”
“Vậy làm bữa sáng cho một thôi.”
A Chiêu ngẩn một lúc, liếc chồng bánh mỏng Thiên Lý đặt sang một bên, nhịn nuốt nước bọt, ánh mắt thể rời khỏi đĩa bánh mỏng đang bốc nóng – , nghiệp trường X Đông Phương , đỉnh quá mất… còn cái món “cơm cuộn cá ngừ” mà tự làm , gọi cho sang mồm là cơm cuộn cá ngừ… chứ thực chất là “rong biển cuộn cơm thừa” thì !
A Chiêu phân vân giữa ham ăn uống và lòng tự tôn của một Alpha, Thiên Lý làm chiếc bánh thứ hai, còn thái sợi khoai tây trộn , trông… ngon quá.
A Chiêu cố gắng giữ nụ : “…Thiên Lý , thấy buổi sáng ăn đồ lạnh , em làm cho một phần với.”
Thiên Lý liếc một cái: “Cơm cuộn cá ngừ ?”
A Chiêu đáp trôi chảy: “Anh để lát nữa ăn vặt.”
“…”
Ngay khoảnh khắc Thiên Lý lấy dao, nụ mặt A Chiêu lập tức tắt ngấm, chằm chằm bóng lưng của Thiên Lý, siết chặt nắm đ.ấ.m – vẫn còn sớm chán, công lực của chuyên gia tình yêu như còn phát huy năm phần !